VĂN THÂN HỮU

LÝ TỐNG!
le tam anh

“Kể từ lạc bước bước ra,
Có thân liệu những từ nhà liệu đi”
Kiều

Thằng Tây nói không ngoa, nhiều khi ta ngẫm lại thấy nó thâm thúy không thể nào chê vào đâu được! “ Loin des yeux, loin du Coeur !” Có thể đúng trong trường hợp Lý Tống! Đã bao năm qua, lúc họ Lý làm nên cơm cháo thì cờ bay cờ phất. Tây Đông lên đài kể chuyện về “Anh”. Hội đoàn chính trị nầy kêu gọi đứng sau lưng, đảng phái kia tha thiết gọi tên. . . Nhưng khi Lý Tống “nằm ấp” thì tình nghĩa dần phai, con tim chân chính chưa hề biết nói “ngọng”!

Hải ngoại trở trăn, trăn trở, biểu tình, thư thỉnh cầu, gây quỉ, thăm viếng… nhưng dù sao thì thời gian cũng phôi pha. Lý Tống vẫn mang xiềng hai chân, vẫn còng số tám hai tay! Người nhớ đến họ Lý còn bao nhiêu trên cái cỏi đời này khi chính phủ Thái Lan sắp đưa người Hùng ra tòa để “dẫn độ” về Việt Nam, cho vào miệng cọp(?) . Nghe nói chính phủ Hoa Kỳ cũng bắt chước viên toàn quyền Phi La Tô thời La Mã rữa tay đứng nhìn công dân Lý Tống bị tống xuất về “quê hương lưu đày”; vô can và vô phận sự(?)

Rỏ ràng, lúc anh hùng gặp vận, chạy khỏi trại giam CS, đi chân đất suốt con đường sinh tử đến Singapore, đài nầy báo kia ca tụng. Cái hồi ấy, người ta xem Lý Tống giống như một người có đầu óc thù hận, ra đi tìm tự do, vượt thoát khỏi gông cùm bằng một màn biểu diễn “chơi trội”. Thôi thì cứ cho là như thế! Nhưng mấy ai biết chơi trội, mấy ai đủ bản lãnh chơi trội, mấy ai dám chạy chân đất suốt con đường qua bao nhiêu nước để chơi trội hay chỉ có một Lý Tống?

Ai dám chơi trội theo cái kiểu cướp máy bay, tà tà rải truyền đơn rồi nhảy dù, rồi nằm khám, rồi tặng bông hoa cho phi hành đoàn, rồi ra tù, rồi đi la cho làng xã khắp Aâu Mỹ biết về những tên tội đồ đang cai trị đất nước mẹ của anh! Ai dám chơi theo kiểu “ci nê” bằng cách mướn máy bay, làm một phùa thẳng đến Cuba thăm Castro bằng những lá truyền đơn rồi bay về, thong dong bước ra khỏi phi cơ trước tiếng hò reo của dân Cu Ba chống Cộng!

Mới chỉ có thế thì Lý Tống cũng chỉ “chơi trội” với đời cho tỏ mặt. Nhưng khi anh ta đang vào giai đoạn chót luận án Tiến Sĩ về Chính trị học tại một Đại học lớn ở Mỹ thì anh lại “nổi cơn”. Nếu Lý Tống không nổi cơn lúc đó, thì có lẽ anh ta sẽ là một ông Mỹ gốc Việt xách cặp da, bận đồ lớn, phía sau vài tên tà lọt. . .Ông Mỹ gốc Việt nầy rồi cũng giống như các “Ông Bà Nghị Viên” cấp thành phố, cấp Tiểu Bang gốc Việt. Được dân “gốc Mít” tin, bầu làm đại diện cho mình. Mai sau lỡ gặp bất trắc, nhờ mấy “Ngài Nghị tuổi trẻ tài cao” can thiệp! Mấy Ngài tuổi trẻ sau khi được bầu vào các chức vụ “dân bầu”, đã quên luôn lời hứa, liên kết với nhau thành một “khối” để có thế liên hoàn. . .Chứ đâu cô đơn như anh chàng “Anh Hùng Quậy” mang tên Lý Tống! Bằng chứng là, trong Cộng Đồng tị nạn hải ngoại đang có nhiều vấn dề cần các ông bà Nghị Viên và Dân Biểu Tiểu bang can thiệp hay lên tiếng… Nhưng các “Ngài” ấy chỉ ậm ự nói không ra lời! Người ta đang ngao ngán nhìn các Đại diện của mình làm được gì với vụ án Lý Tống! Gần đây nhất là vụ Cãnh Sát San Jose bắn chết bà Trần Thị Bích Câu, Cảnh Sát Westminster bắn và cán chết Bùi Tấn Hoàng trong đêm Giao Thừa hay vụ Cãnh Sát Garden Grove xét nhà một nữ công dân gốc Việt để chỉ tìm một chiếc đèn pin giá không đến 10 đô…(?)

Họ Lý đã bỏ cái vỏ bọc bằng cấp, bỏ một tương lai sáng tươi phía trước, bỏ những ràng buộc tầm thường để ra đi! Chẳng ai đo lường, chẳng ai biết trước, chẳng ai có thể tưởng tượng một Lý Tống sẽ làm gì trừ những người thân thích nhất của anh! Mãi cho đến lúc nghe một máy bay rải truyền đơn tại Sai Gòn nhân dịp Tổng Thống Clinton viếng Việt Nam. Mãi cho đến khi người ta bàng hoàng vì cái tin chẳng bao giờ có thể tưởng tượng ra: Lý Tống lái phi cơ cùng một phi công Thái, vượt khỏi rada, vào đất địch như chỗ không người. Máy bay đã quần qua quần lại nhiều lần trên các con đường Sai Gòn, truyền đơn được rải khắp nơi. Trên đường trở lại Thái Lan, Máy bay còn vần vũ trên bầu trời Tây Ninh để trút cho hết số truyền đơn còn lại kêu gọi đồng bào Việt Nam nổi dậy phá xiềng bức xích!

Chúng ta thường xem phim Hồ Ly Vọng với những màn, những pha làm ta thích thú vì tài tử trong phim đóng các cảnh vượt thoát, cảnh vào sanh ra tử theo kiểu trinh thám 007. Nhưng chẳng ai có thể ngờ rằng Lý Tống, bằng xương bằng thịt, bằng người thật việc thật, không phải đóng phim mà còn làm những việc xuất sắc hơn phim như những việc anh đã làm!

Sau mấy năm, kể từ ngày anh lái phi cơ trở lại Thái Lan sau khi hoàn tất phi vụ ngoạn mục trên nền trời quê hương; Lý Tống đã phải “nằm ấp” tại Thái Lan. Chính Phủ Thái đã phải chịu áp lực của nhà Nhà Cầm Quyền Việt Nam về nhiều phương diện trong mắc xích hội Asian. Có lúc chúng ta nghe người ta nói nhiều về việc có thể Lý Tống phải bị giải giao về Việt Nam! Nhưng điều đó đã chưa xảy ra. Có lúc chúng ta cũng chứng kiến nhiều cuộc xuống đường, nhiều đêm đốt nến, nhiều cuộc tuyệt thực để vừa vinh danh “anh hùng” Lý Tống mà cũng vừa làm áp lực với Hoa Kỳ cũng như Thái Lan để thả họ Lý ra khỏi nhà tù khắc nghiệt! Có lúc nhiều đoàn thể và với sự ngưỡng mộ hành động quên mình vì đại cuộc của họ Lý mà đã gây quiû để theo vụ kiện tại Thái lên đến hàng chục nghìn đô! Có lúc nghe nói nhà nước Thái có thể tuyên phạt tử hình họ Lý hoặc nhẹ nhất cũng là chung thân! Người ta nghe rằng đủ mọi thứ.

Nhưng sự thật thì Họ Lý của chúng ta đã ngồi tù với những dây xích cả chân lẫn tay. Với bộ đồ tù cũn cỡn khi ra trước tòa, với thái độ bất thiện chí của Cảnh Sát Thái bắt các đối tượng làm chứng cho Lý Tống phải trở mặt man khai, với thái độ vòi vĩnh của các luật sư Thái. . . Họ Lý vẫn an nhiên tự tại, tươi cười với mọi người và ghi nhận những sự ủng hộ từ bạn bè Việt Nam khắp nam châu. Anh ta đã can đảm làm việc tầy trời, gánh chịu nhiều nghiệt ngã, thế mà trên gương mặt ấy vẫn có nụ cười. Ta cũng không quên rằng, chính anh đã không cần luật sư mà tự mình cải tội cho mình trước tòa án. Ngồi trong tù mà chỉ đạo khắp mọi nơi. Hơn nữa, anh đã ở tù mà còn làm cho chính những người Thái Lan cùng hoàn cảnh kính phục, cai tù khâm phục. Dần đà, anh đã biến nhà tù thành một môi trường tốt đấu tranh cho cả nhiều mặt về nhân quyền, về dân quyền cho chính nước đã nhốt anh trong bao nhiêu năm.

Lý Tống ra Tòa và đã ngồi tù tại ngay chính Thái Lan. Có tin đồn, nghe rằng, Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan đã mua vé máy bay sẵn đưa họ Lý về Hoa Kỳ?. Chính Lý Tống đã gởi cho chúng ta một cuốn băng, chính anh nói rất dài về những diễn biến từ xấu đến tốt, anh quả quyết là anh sẽ được về Mỹ! Nếu Tòa xử án mười năm, anh đã ngồi tù được 2\3 thời gian, anh sẽ được đưa về Mỹ. Nếu Tòa phán dưới 5 năm, anh sẽ được tha. Nếu trên mười năm, anh cũng sẽ được giải về Hoa Kỳ thụ án tiếp? Nhiều cái “nếu” của hy vọng, nhưng vẫn vô vọng…

Chẳng hạn như “nếu” mọi việc trôi chảy theo lộ đồ “tù tội của người Hùng”, có thể Lý Tống sẽ về Hoa Kỳ với một rừng cờ rợp bóng của chính những con người đã từng cố tình xuyên tạc về Anh trong quá khứ! Có thể Lý Tống sẽ có nhiều người choàng vòng hoa lên cổ Anh. Những vòng hoa ấy có thể là từ tay những người chẳng góp công góp của gì trong việc gây quỉ luật pháp cho anh. Có thể anh sẽ được nhiều người ôm hôn thắm thiết. Những nụ hôn từ nhiều phía, từng viết báo, nói ra nói vào rằng họ Lý là một tên khùng cá nhân chủ nghĩa v.v . . .! Anh sẽ về trong vinh quang để cho những tên vô lại đó chen chân chụp hình lưu niệm(?) Nhưng sự thật thì không phải thế, nó còn tệ hơn thế sau khi Phan Văn Khải viếng thăm Tổng Thống Bush. Nghe nói chính quyền Thái Lan đang bị áp lực của Việt Nam Cộng Sản; có thể cho dẫn độ Lý Tống về Việt Nam.

Dầu có kết quả như thế nào, người anh hùng Lý Tống rất xứng đáng để cho chúng ta chiêm ngưỡng và vinh danh anh! Chỉ mới bị ngồi tù có mấy năm thôi mà hình như trong tim những người tị nạn CS hải ngoại đã dần quên Lý Tống? Có một điều, Lý Tống đang sống rất khỏe trong tù, đang tôi luyện tinh thần để có thể còn làm một cái gì cho quê hương sau khi thoát khỏi cùm gông hiện nay. Chắc chắn rằng, với tiếng nói còn vang vang và hùng dũng trong một tinh thần không bao giờ khuất phục cường quyền; người Anh Hùng họ Lý của chúng ta sẽ chẳng ngồi yên!

Nhưng chuyện đời không thể lường trước được, bổng nhiên Lý Tống được thông báo sẽ ra một tòa án nữa để chính phủ Thái có thể quyết định “dẫn độ” họ Lý về Việt Nam, giao cho CS VN xét xữ về tội “khủng bố” với một người khác. Người đó là Nguyễn Thanh Hiền Sĩ ( trong tổ chức của Nguyễn Hữu Chánh). Chắc không ai quên chuyện đặt bom không ngòi nỗ trước tòa Đại Sứ CSVN ở Thái. Chính nguyên nhân và vụ việc nầy khiến cho chính phủ Thái Lan ghép Lý Tống vào chung một nhóm khủng bố.

Nghe rằng người anh hùng họ Lý sẽ phải ra tòa để thụ án một cách cưởng bức và sẽ bị trục xuất về VN. Tòa đại sứ Mỹ tại Thái có thông báo cho Lý Tống biết việc này(?). Có thể nếu chuyện xãy ra như tin tức cập nhật thi Cộng Đồng tị nạn chúng ta sẽ có giải pháp như thế nào?. Một số lớn đồng hương đã ký thỉnh nguyện thư gởi các nơi để “cứu” người anh hùng cô đơn”. Đây là biện pháp cấp bách cầu may mà thôi. Có thể trong tương lai gần, chúng ta sẽ nhận được tin không vui nhưng cũng có thể e là diễn tiến theo “road map”(!). Có thể Lý Tống sẽ phải bị gởi về VN để CSVN xử án nặng nề cho có lệ. Vì Lý Tống có Quốc tịch Mỹ, nên sau đó, “nhờ sự can thiệp của USA” nhà đấu tranh đơn độc nầy sẽ “bị trục xuất” về Mỹ…(?)

Mọi việc vẫn còn phía trước và, chúng ta, những người luôn ủng hộ và yễm trợ Lý Tống, hãy bình tĩnh chờ xem. Chỉ rối đến đâu, ta sẽ cùng nhau gỡ đến đó. Có một điều chắc chắn là: Lý Tống sẽ không bao giờ “bị chết” tại nhà tù VN. Cộng Sản Việt Nam mà cố tình để cho Lý Tống chết trong tù, chính là một sự ngu dốt tột cùng. Chắc chắn họ Lý sẽ trở về cới chúng ta, nhưng điều đó cũng không thể dể dàng.
LE TAM ANH

 

Trả lại sự thật cho lịch sử: Lý Tống là ai?

Posted By Chinh Luan on 22 tháng chín 2013 | 12:44

Nguyên Anh (Chinhluan) – Nhiều DLV hoặc CAM hay đem tên Lý Tống ra để bỡn cợt, dèm pha cho rằng ông ta là một người không bình thường, một kẻ hâm hâm hoặc cực đoan quá khích !

Thế hệ trẻ sinh sau đẻ muộn trong nước với những nhồi sọ của nhà cầm quyền tuyên truyền một chiều chỉ thấy Lý Tống là một tên khủng bố với vụ xịt hơi cay ca sỹ Đàm vĩnh Hưng, là tên không tặc khi cướp máy bay hàng không dân sự rãi truyền đơn chứ họ không biết được sự nghiệp và thân thế của Lý Tống !

Lý Tống là một quân nhân phục vụ trong binh chủng không quân VNCH

Sơ lược tiểu sử:

Sinh ngày 1/9/1948 tại Thừa Thiên,Huế,Nam Việt Nam

Gia nhập binh chủng không quân năm 1965 khóa 65A,du học Hoa Kỳ 1966


Phi công cường kích A37 phi đoàn Ó Đen


Phi vụ cuối cùng đánh sập cầu Ba Ngòi, Cam ranh, bị bắn rơi và bị bắt ngày 5/4/1975.
[1]

Làm trai thời tao loạn, ông và các bạn bè đồng đội ngày đêm đem thân mình vào bầu trời rực lửa để bảo vệ miền Nam Việt Nam tự do dân chủ, trong đó có các em thơ, Mẹ già và những người không chấp nhận chế độ CS.

Sau khi bị bắt nhà cầm quyền CS đã trả thù ông nói riêng và tất cả những người bên kia chiến tuyến những năm dài trong trại trừng giới dưới mỹ từ học tập cải tạo !

Nhưng Lý Tống vẫn hiên ngang dù trong chốn lao tù và sau đó ông vượt ngục trại tù A30 Phú Khánh thành công, vượt biên bằng đường bộ và định cư tại Mỹ vào năm1984.

Cuộc hành trình vượt biên tìm tự do của Lý Tống ly kỳ vô tiền khoáng hậu, độc nhất vô nhị của thế kỷ 20.

Tháng 9/1981 Lý Tống rời quê hương tìm tự do bằng đường bộ, xuyên qua 5 quốc gia, dài hơn 3 ngàn cây số, trong thời gian gần 2 năm, trốn thoát 3 nhà tù, cuối cùng bơi qua eo biển Johore Baru từ Mã Lai đến Singapore, được Tổng Thống Ronald Reagan vinh danh qua nhận định:“Your courage is an example and inspiration to all who would know the price of freedom“ (Sự can trường bất khuất của Lý Tống là một biểu tượng và nguồn cảm hứng cho những ai muốn biết cái giá của tự do)

Xuất phát từ tình yêu nước nồng nàn, ông đã có những hành động thiết thực cho quê hương đất nước :

– Ngày 2/9/1992 khống chế máy bay hàng không dân dụng VN thả 50 ngàn truyền đơn kêu gọi đồng bào nổi dậy.

– Ngày 1/1/2000 ông đã bay đến Cuba rãi truyền đơn kêu gọi lật đổ chế độ độc tài của Fidel Castro.

– Ngày 17/11/2000 nhân dịp Tổng Thống Bill Clinton đến thăm VN, ông đã bay về VN lần thứ nhì rãi 50 ngàn truyền đơn.

– Ngày 18/7/2010 Lý Tống đã dùng bình xịt hơi cay xịt vào mặt ca sỹ Đàm vĩnh Hưng tại hội trường Santa Clara, San Jose để chống lại các chương trình ca nhạc của ca sỹ VN thực hiện nghị quyết 36.

Để đổi lại những hành động đó ông đã phải trả giá bằng những năm tháng dài tù đày nghiệt ngã, từ trong nước cho đến nước ngoài nhưng đã được đồng bào trong và ngoài nước ghi nhận và vinh danh.

Vì sao sau khi đến được bến bờ tự do Lý Tống không chịu an phận như nhiều người khác mà lại chọn con đường đấu tranh ?

Trước nhất ông là một quân nhân VNCH với lời thề Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm ăn sâu trong huyết quản ông không bao giờ chấp nhận chế độ CS.

Nặng lòng với quê hương đất nước, ông chấp nhận mất tất cả để đánh thức người dân đứng lên, và những điều ông nói ngày hôm nay đã gần trở thành hiện thực.

Để làm một Kinh Kha thời đại, ông đã mất nhiều công sức, tài chánh, thời gian, hậu quả nặng nề, nhằm góp tiếng nói thức tỉnh người dân.

Và những hành động của ông được nhà cầm quyền trong nước tuyên truyền là cực đoan, quá khích, khủng bố !

Nhà cầm quyền kết tội ông là khủng bố nhưng cái khủng bố của ông không giết hại một người dân vô tội nào !

Ở một góc nhìn khác, ông là một Anh Hùng !

– Ông anh hùng hơn tất cả các anh hùng của ban tuyên láo tuyên truyền và ru ngủ thế hệ trẻ VN ! (Lê văn Tám, Nguyễn văn Trỗi, Võ thị Sáu)

– Ông chiến đấu để bảo vệ một miền Nam tự do trong đó có những ca sỹ phản chiến, những trí thức hai mang đâm sau lưng chiến sỹ trong lúc ông và đồng đội không tiếc thân mình bay trên vùng trời lửa đạn !

– Ông dũng cảm hơn những người dũng cảm khi đơn thân độc mã quay lại VN và sẵn sàng đương đầu với hậu quả xấu nhất mà bạo quyền đảng trị sẽ dành cho mình !

– Ông là một Anh Hùng trong vô vàn anh hùng khác của quân lực VNCH.

Thế hệ trẻ trong nước hãy nhìn nhận một cách khách quan về CNCS, về những hành động của Lý Tống và tìm hiểu tại sao ông lại hành động như vậy ?

Sau 68 năm toàn trị, CSVN giờ đây đã hiện nguyên hình là một bọn bán nước cầu vinh, dùng bạo lực để đàn áp người dân của mình, các tiếng nói trong nước đều bị dập tắt !

Nhưng may mắn thay, linh khí VN chưa dứt, đất Mẹ vẫn còn hàng triệu người con hiện diện khắp nơi tại hải ngoại cùng góp công, góp sức, cất tiếng nói ngăn cản tà quyền mà Lý Tống là một chiến sỹ đầu tiên trên mặt trận xung kích.

Với những tranh đấu không mệt mõi của mình, tên ông sẽ được vinh danh cùng các vị anh hùng khác của Dân Tộc.

Vinh Danh
Tinh Thần Lý Tống
Anh trở về
Không phải thăm quê mẹ
Anh trở về
Đốt lại ngọn lửa thiêng
Gọi toàn dân
Vùng dậy phá xích xiềng
Diệt bạo ác
Loài Cộng nô quỷ đỏ
Những phù hoa
Không chuyển lay lòng sắt đá
Anh trở về
Theo tiếng gọi non sông
Anh trở về
Như hiện một thiên thần
Từ cao ngất
Buông mình vào tử địa
Giặc lô nhô
Bao vây từ muôn phía
Anh thẳng người
Trên mảnh đất Quê Hương
….
Anh ra đi
Làm viên gạch lót đường
Cho tất cả
Xông lên vào quân địch
Cuộc đời anh
Mãi là viên ngọc bích
Chiếu rạng ngời
Xoáy động những lương tâm
Còn mãi mê
Trong vũng tối lợi danh
Quên Tổ Quốc
Quên lời thề trách nhiệm
Anh ra đi
Không cần ai đưa tiễn
Thật âm thầm
Trong ngạo nghễ cô đơn
Anh ra đi
Chỉ với một lời nguyền
Đem mạng sống
Làm tấm gương hội tụ
Tên của anh
Sẽ đi vào thanh sử:
“Người anh hùng Lý Tống”
Mãi vang danh.

Nguyễn vĩnh Châu [2]

Lịch sử Việt Nam sẽ ghi tên ông vào trang sử.

Nước Việt Nam tự hào có những người con như ông !

Xin nghiêm kính chào ông Ó Đen Lý Tống một chiến sỹ QLVNCH chưa hề giải ngũ !

Nguyên Anh

 

ANH HÙNG LÝ TỐNG ĐÁNH THỨC CƠN MÊ

 

Một số người trong cộng đồng tỵ nạn chúng ta đã quên mối hiểm họa của
CS từ trên nửa thế kỷ đã và đang xảy ra trên quê hương VN. Và cũng
chính họ đã quên hẳn những mưu thần chước quỷ của “bầy sói Ba Đình”
luôn luôn rình rập bằng sách lược ru ngủ  cộng đồng người Việt ở hải
ngọai cho đến một thời điểm chín mùi trong cơn ngủ mê chúng sẽ lùa cả
vào rọ.Tháng Tư Bảy lăm, đã đánh thức  đồng bào Miền Nam VN bừng mắt
dậy trước tai họa cộng sản xâm lăng. Giờ đây,một số người Việt tỵ nạn
sau cơn kinh hoàng vượt biên , vượt biển, bị đày ải trong các trại tù,
cưỡng bức đi kinh tế mới, bị cướp sạch tài sản và bị ghép tội phản
quốc nay trở lại cơn mê ngủ của bọn CS mang danh nghĩa người làm nghệ
thuật từ trong nước ra hải ngoại biểu diễn .

Chúng ta phải xác định rõ ràng vị trí của tên CS Đàm Vĩnh Hưng. Hắn
không đơn giản như một số người có ý tưởng cạn cợt là chỉ ca hát thuần
tuý. Hắn là một đảng viên nắm giữ vai trò cốt cán trong nhiệm vụ tuyên
vận của đoàn Thanh Niên CS HCM (một thành viên của Uỷ ban Hội Liên
Hiệp Thanh Niên Thành phố HCM là cơ quan ngoại vi của đảng CS ).Chúng
ta lấy làm buồn lòng cho những kẻ trí thức tỵ nạn CS mà lại ra tay
bênh vực cho tên cán bộ ngoại vận nguy hiểm trong bộ lốt ca sĩ nầy.
Người Hùng Lý Tống đã cảnh cáo tên CS Đàm Vĩnh Hưng tại hội trường
Convention Santa Clara Senter bằng một pha trình diễn ngoạn mục vừa
đẹp mắt , hài hước nhưng không kém khí chất hào hùng. Anh hóa trang
thành phụ nữ trao hoa và xịt chất peper spray vào mặt hắn. Lý Tống đã
hành động đúng, hợp thời và hợp với lòng người dân Việt  đã bỏ nước ra
đi vì sự tàn bạo của đảng cướp CS VN. Đừng cho rằng Đàm Vĩnh Hưng là
một tên CS con không đáng gì để Lý Tống phải ra tay hành động làm hạ
giá trị của một chiến sĩ . Vậy ai là người dám đứng ra đảm nhận việc
làm giống như Lý Tống ? Đợi đến bao giờ ? Một con mối xuất hiện trên
vách tường mà không ra tay tiêu diệt tức thời, ắt trong tương lai bầy
mối sinh sôi nẩy nở sẽ làm sụp đổ căn nhà.

Lý Tống đã nhìn thấy bàn tay nối dài  của CS VN càng lúc càng thô bạo
để khuynh loát Cộng đồng VN tỵ nạn bằng mọi lãnh vực: Văn hoá, giáo
dục, văn nghệ, kinh tế, thương mại v. v… trên đất tạm dung nầy. Thử
đặt câu hỏi : Có phải Paris By Night 40 chủ đề Mẹ, Trần Trường treo
hình Hồ với cờ đỏ sao vàng và những lá cờ đỏ tại các trường đại học ở
Hoa Kỳ là những khởi đầu trong chương trình thử nghiệm của chiến dịch
tuyên vận CS xâm nhập vào khối cộng đồng người Việt? Tất cả những
chiến dịch trên vừa phát khởi đã được cộng đồng hải ngoại chúng ta
cảnh giác, phát hiện kịp thời và mở ngay những trận đánh mãnh liệt, trường kỳ nên đã ngăn chận được những manh nha độc hại.

Chúng ta đã chuốc lấy những kinh nghiệm xương máu vô cùng đau đớn cũng
bởi những cái nhìn thiển cận, dễ tin và kể cả lòng vị tha nữa. Gần 6
ngàn người bị CS sát hại trong Tết Mậu Thân ở thành phố Huế và hàng
trăm người dân vô tội khác bị CS giết tại các thành phố khi chúng đột
nhập trong giờ Giao thừa thiêng liêng của ngày đầu năm . Đâu phải chỉ
có thân nhân của người chết mới ngỡ ngàng trước sự giết người một
cách  dã man do đám quỷ vô tâm của chủ nghĩa vô thần từ hang ổ Ba Đình
Hà Nội chỉ thị. Và kể từ đó, hầu như toàn dân Miền Nam mới bắt đầu run
sợ. Vì vậy, khi cuộc tấn công 1975 bắt đầu, “bộ đội cụ Hồ” đến đâu thì
người dân ùn ùn bỏ chạy tránh xa, để sau cùng hàng triệu người bỏ nước
ra đi khi chúng hoàn toàn chiếm được Miền Nam Tự do.
Cơn mê tiếng hát Trịnh Công Sơn, Kim Cương, Thanh Nga , Thẩm Thuý Hằng
v.v…sau khi mất nước, người dân Miền Nam mới thức tỉnh khi những bộ
mặt thật của thần tượng hiện nguyên hình.

Vụ đặt tên Little Sài Gòn tại khu thương mại trên đường Story, nếu
Lý Tống không dấn thân tuyệt thực qua 28 ngày đêm, thử hỏi nghị viên
Madison và phe nhóm có nhượng bộ cho cộng đồng chúng ta ở San Jose nầy
không? Việc làm của Lý Tống xuất phát từ ý thức trách nhiệm bảo vệ Tự
do của một người tỵ nạn CS, xuất phát từ trái tim nhiệt huyết yêu quê
hương, dân tộc và không chấp nhận chế độ CS bạo tàn đang giày xéo trên
quê hương Việt Nam. Lý Tống đích thực là Chiến Sĩ Đấu Tranh cho Tự Do
không khoan nhượng với tinh thần quật khởi mãnh liệt.

Trước khi hành động, Lý Tống đã đoán trước hậu quả nào sẽ đến với anh,
nhưng anh bất chấp mọi hiểm nguy, mọi hình phạt nghiệt ngã của pháp
luật, bất chấp những dư luận đánh phá bẩn thỉu của những con người ích
kỷ sống chỉ vì bản thân và gia đình mình. Có người ví von hạng người
nầy chỉ biết đôi đủa và cái giường.

Đàm Vĩnh Hưng tuyên bố: Hắn không bao giờ chịu nhường bước trước một
áp lực nào, thua 0/1 sẽ gỡ huề 1/1. Đây Không phải một mình ĐVH đơn
phương thách thức cộng đồng chúng ta trước báo chí ở tiểu bang
California mà cố tình khiêu khích tinh thần chống cộng của tất cả
những người Việt tỵ nạn cộng sản trên toàn thế gìới . Đàm Vĩnh Hưng
chỉ là mũi xung kích. Phía sau hắn và bọn bầu show đã được một lực
lượng hậu thuẩn khổng lồ của Bắc Bộ Phủ, toà Đại sứ VC ở hải ngoại
nầy. Bọn chúng vẫn tiếp tục các cuộc trình diễn không lùi bước dù có
thất bại . Như thế, đủ chứng minh cho những ai nhẹ dạ hiểu được rằng
ĐVH  là một tên cán bộ CS phụ trách công tác Văn Hóa Vận đích thực của
bạo quyền CS VN được sự tiếp trợ bằng ngân sách ngoại vận từ Hà Nội.
Chúng ta còn lạ gì phương thức “tằm ăn dâu”, “vết dầu loang”,”mưa lâu
thấm đất” trong sách lược tuyên truyền của chế độ CS. Người Việt tỵ
nạn đã thấm đòn với bàn tay sắt bọc nhung trong giai đoạn đầu để cuối
cùng là bàn tay thép thô bạo của CS đã từng áp dụng tại quê nhà. Chẳng
lẽ chúng ta làm ngơ trước làn sóng đỏ đang tràn tới sắp dập vùi chúng
ta một lần nữa trên phần đất tạm dung cuối cùng nầy hay sao?!
Lý Tống là người có khí tiết, nhiệt tâm và can cường dám dấn thân quên
mình cho đại cuộc. Đó là nghĩa cử cao thượng của người anh hùng chống
cái xấu, cái ác và sự bất công. Trên mạng lưới toàn cầu hiện nay đang
xuất hiện những bài viết giấu mặt gây hoang mang và hạ uy tín của anh
hùng Lý Tống bởi anh đã mở đầu cho chiến dịch triệt hạ công tác văn
hóa vận của CS VN. Cơn sóng thần của Lý Tống phát khởi từ Miền Bắc
California nay đã lan nhanh trên toàn thế giới. Làn sóng nầy sẽ đánh
bật tất cả những đợt xung kích của những tên ca sĩ xuất ngoại có nhiệm
vụ thi hành công tác tuyên vận cho bạo quyền CS VN. Bởi lẽ đó, mà mọi
nổ lực của đối phương hiện giờ là nhằm triệt hạ uy tín cũng như xuyên
tạc việc làm chính nghĩa của Lý Tống.

Sau khi được bail ra khỏi tù vào lúc nửa đêm ngày 23/7/10, Anh hùng Lý
Tống sáng sớm hôm nay , đã cùng với đồng bào Bắc Cali đi Santa Ana
tiếp tục cuộc đấu tranh kết hợp với đồng bào Miền Nam chống tên Đàm
Vĩnh Hưng và đồng bọn. Cuộc biểu đã thành công vượt bực. Lý Tống được
các phóng viên của các đài truyền hình tại Hoa Kỳ thay nhau phỏng vấn.
Tiếng nói của anh sẽ mang chính nghĩa của Người Việt Quốc Gia loan đi
trên khắp hoàn vũ.

Từ Tiểu bang California USA phát đi lời kêu goị Đồng bào Tỵ Nạn CS
toàn thế giới và Mạng Lưới toàn cầu đồng thanh PHÁT HUY TINH THẦN LÝ
TỐNG . Hãy đòan kết , siết chặt tay nhau ra sức bảo vệ người chiến sĩ
đấu tranh trước thế lực đỏ đang lan tràn trong khối cộng đồng tỵ nạn
CS VN tại hải ngoại.

San Jose, 24/7/2010

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

 

Lý Tống đi về đâu?

Tú Gàn

Saigon Nhỏ ngày 15.9.2006

 

 

Trong tuần qua, có hai biến cố đã làm người Việt hải ngoại quan tâm:

   Biến cố thứ nhất: Khác với sự tin tưởng của đa số, trong phiên tòa ngày 7.9.2006, Tòa án Thái Lan đã tuyên bố rằng có đủ lý do để dẫn độ Lý Tống về Việt Nam xét xử vì cáo trạng mà chính phủ Việt Nam đã đưa ra “xâm phạm không phận làm nguy hại đến an ninh quốc gia”, vì tội phạm này không phải tội chính trị.

Khi được dẫn vào Tòa trong bộ đồ tù màu nâu sậm, chân bị xiềng, Lý Tống tuyên bố: “Tôi hy vọng phiên tòa hôm nay sẽ quang minh để tôi được về lại Mỹ.” Nhưng lúc bước ra khỏi Tòa sau khi nghe xong phán quyết của Tòa, Lý Tống đã la lên bằng tiếng Anh: “Đây là một tòa án điên rồ, một hệ thống tư pháp điên rồ!” (This is a crazy court, a crazy justice system).

   Biến cố thứ hai: Ông Đỗ Thành Công ở San José, California, về thăm Việt Nam đã bị nhà cầm quyền bắt giữ hôm 14.8.2006 tại Phan Thiết với lý do lúc đầu là “nhà nước Việt Nam nhận được thư tố cáo về những hành động nguy hại đến nền an ninh quốc gia của Việt Nam của ông Trần Nam”. Nhưng về sau, nhà cầm quyền cho biết lý do đích thực khiến ông Đỗ Thành Công bị bắt là vì ông ta đã tham gia Đảng Dân Chủ Nhân Dân, một đảng chống chính phủ.

Hai biến cố này có thể cho người Việt hải ngoại thêm những bài học khi đấu tranh. Do đó, chúng tôi sẽ lần lượt phân tích.

 

   CHUNG QUANH VỤ LÝ TỐNG

Trong cộng đồng người Việt hải ngoại, viết về Lý Tống là một chuyện khá rắc rối, vì có quá nhiều người và nhiều tổ chức muốn khai thác Lý Tống vào những mục tiêu khác nhau.

Ngày 17.11.2000, sau khi Lý Tống đi chiếc máy bay du lịch cở nhỏ từ phi trường Utapao ở Thái Lan về Việt Nam rải khoảng 50 ngàn truyền đơn xuống Sài Gòn và Tây Ninh nhân dịp Tổng Thống Clinton đến thăm Sài Gòn và sau đó bị bắt ở Thái Lan, nhiều nhóm muốn khai thác biến cố này để kiếm ăn, đã tranh nhau dành độc quyền về đại diện Lý Tống ở hãi ngoại. Lúc đó, những ai dàm “mó” vào Lý Tống đều bị họ dùng đài phát thanh đánh te tua. Mãi cho đến khi Lý Tống biết chuyện này, chỉ định đích danh tổ chức có quyền gây quỹ pháp lý cho mình, trận chiến mới tan dần.

Nhưng khi phong trào kinh tài bằng Lý Tống vừa xẹp xuống, các chính khứa chạy rong nhảy ra mượn vụ Lý Tống để đánh bóng cho cá nhân mình khiến đồng bào không thể biết được tổ chức nào là tổ chức chính thức đang đứng ra lo cho Lý Tống. Mỗi chính khứa “đánh” theo một kiểu riêng khiến vấn đề trở nên phức tạp hơn.

Con người của Lý Tống cũng là một vấn đề. Chính Lý Tống đã làm cho vụ án của anh ta trở thành rối tung. Anh ta có những cách suy nghĩ không bình thường nên đã có những quyết định và hành động không bình thường.

Vì những lý do trên, cần phải có cái nhìn khách quan hơn để tìm một hướng giải quyết thích hợp, vì vụ Lý Tống đang đi vào giai đoạn cuối.

 

   SƠ LƯỢC CÂU CHUYỆN

Khi qua Thái Lan, Lý Tống đến phi trường Utapao, cách Bangkok ở phía Đông Nam khoảng 200 cây số, xin học lái máy bay Cessna với giá 200 Mỹ kim một giờ. Cứ theo Lý Tống kể, khi cùng với huấn luyện viên người Thái là Thira (sau này được biết tên thật là Teera Sukying) bay được một lúc, anh đã bẻ tay lái cho chiếc máy bay ra khỏi không phận Thái trước sự hốt hoảng của người huấn luyện viên. Sau đó, anh nói cho huấn luyện viên biết anh là phi công, anh biết lái máy bay và muốn mượn chiếc máy bày này bay về Sài Gòn rải truyền đơn chống CSVN. Anh nói với huấn luyện viên: “Nếu ông giúp tôi làm phi vụ rải truyền đơn này, ngay bây giờ tôi trao cho ông 10 ngàn Mỹ Kim tiền mặt. Thành công, tôi sẽ cho ông thêm 5 ngàn Mỹ Kim và các dụng cụ của tôi có…”Cũng theo Lý Tống, trước lời nói khéo của anh và trước số tiền kếch sù cũng như những lợi nhuận khác, huấn luyện viên đã nhận lời.

Sau khi thi hành xong “phi vụ”, máy bay Lý Tống trở về phi trường Utapao thì nhà cấm quyền CSVN đã báo cho chính phủ Thái Lan biết rồi. Vì phi trường này thuộc phạm vi điều hành của Hải Quân Thái, nên Hải Quân Thái đã bắt giữ Lý Tống và báo cho cảnh sát Thái đến lấy lời khai. Trong thời gian chờ đợi khoảng gần 3 tiếng đồng hồ, Lý Tống dùng điện thoại cầm tay gọi về Đài Quê Hương của Đoan Trang ở San José tường trình chi tiết phi vụ của anh. Đài Quê Hương đã thâu lại và phát thanh cho các thính giả ở Bắc California nghe. Đây cũng chính là đầu dây mối nhợ của âm mưu sử dụng vụ này để kinh tài kiếm ăn.

Chừng 3 giờ sau, một dàn hộ tống quân cảnh áp giải Lý Tống và Teera đến bót Cảnh sát Banchan. Tại đây, cảnh sát thẩm vấn Teera trước. Sau đó, lấy lời khai Lý Tống với sự thông dịch của bà Suthathif Tuwasi. Lý Tống khai không hề dùng vũ lực để ép buộc huấn luyện viên mà chính huấn luyện viên đã tự nguyện giúp.

Theo Lý Tống, Teera khai Lý Tống đối xử với anh ta rất tốt và không có cưỡng ép gì. Nhưng khi Tướng Cảnh sát Pakorn từ Bangkok xuống thì tình hình thay đổi hẵn. Họ đưa cho anh một biên bản bảo ký tên, trong đó Teara đã khai Lý Tống dùng vũ lực để cưỡng ép, nên anh ta phải cho Lý Tống lái máy bay về Sài Gòn. Lý Tống phản đối.

 

   LÀM VỤ ÁN RỐI TUNG

Dựa theo biên bản của cảnh sát, Biện Lý Cuộc đã truy tố Lý Tống ba tội: Không tặc (hijacking), xâm phạm không phận Thái Lan (violation of Thailand’s airspace) và vi phạm luật di trú Thái Lan (violation of Thailand’s immigration laws). Luật sư Somsakdi Samret được toà chỉ định biện hộ cho Lý Tống.

Lý Tống không học luật, không biết rõ yếu tố của mỗi tội phạm, không biết thủ tục pháp lý, không biết cách lập phản chứng, không biết cách lấy lời khai như thế nào để dồn đối phương vào vị thế phải khai đúng sự thật… nhưng không tin tưởng ở luật sư và cứ nhất định tự biện hộ cho mình. Hành động này đã làm thủ tục tố tụng kéo dài và gây nhiều bất lợi cho Lý Tống.

Phiên tòa ngày 1.11.2002 của Tòa Hình Sự tỉnh Rayong (cách thủ đô Bangkok khoảng 240 cây số) chỉ là phiên tòa lấy lời khai và trình bày các bằng chứng. Dựa vào lời khai của bị cáo và các nhân chứng, cũng như các bằng chứng thu lượm được, Công Tố Viện sẽ đưa ra kết luận, sau đó luật sư bắt đầu biện hộ. Ấy thế mà Lý Tống đã không để cho tòa lấy lời khai, cứ vác lời biện hộ ra đọc ngay!

Về tội không tặc: Lý Tống cho rằng có sự thoả thuận của viên phi công Thira cho Lý Tống lái máy bay, chứ không phải cướp máy bay, hoặc uy hiếp phi công. Theo Lý Tống, các chứng cớ bị thay đổi kể cả các lời khai ban đầu của các nhân chứng.

Về tội xâm phạm xâm phạm không phận Thái Lan và vi phạm luật di trú của Thái Lan: Lý Tống cãi rằng anh ta không có ý vi phạm không phận Thái Lan hay luật Di Trú Thái, vì anh ta đã không có ý trốn chạy sau khi đáp máy bay khẩn cấp xuống một phi trường Thái Lan.

Sau khi nghe Lý Tống đọc xong, ông Chánh Án khen Lý Tống: Anh cãi hay lắm, nhưng phải đi học luật.”

Sau phiên xử, Luật sư Somsakdi Samret tuyên bố với đài Á Châu Tự Do rằng Lý Tống vẫn không chịu thay đổi, nói nhiều và không theo thủ tục toà án. Theo luật sư Samret, với cung cách của bị cáo như vậy vụ án có thể kéo dài vô hạn định, vì mỗi phiên xử chỉ kéo dài 2 giờ và Lý Tống tuy nói rất nhiều nhưng không tập trung vào những luận cứ luật pháp. Nếu Lý Tống mau chóng chấm dứt phần biện hộ của mình thì toà có thể tuyên án vào ngày 17.1.2003. Nhưng không có gì chắc chắn là điều này sẽ xảy ra. Tội không tặc ở Thái Lan có thể chịu hình phạt cao nhất là tử hình.

Theo ý kiến chúng tôi, trong trường hợp này, hai tội xâm phạm không phận Thái Lan và vi phạm luật di trú Thái Lan là hai tội không thể cãi được vì bằng chứng quá hiển nhiên: Khi lái máy bay ra khỏi không phận Thái Lan rỗi đi vào mà không có sự cho phép của nhà chức trách có thẩm quyền Thái Lan là đã vi phạm hai tội này rồi. Trong trường hợp không thể chối cãi như vậy, tốt hơn cả là nhận tội và xin khoan hồng, với lý do: Chúng tôi muốn có một nước Việt Nam tự do và dân chủ nên đã phải vi phạm luật của Thái Lan như vậy và đây là hai sự vi phạm không gây hậu quả nghiêm trọng.

Vế tội không tặc, cần dựa vào điều 1 của Công Ước Hague ngày 16.12.1970về ngăn chận chiếm đoạt máy bay bất hợp pháp (Hague Convention for the Suppression of Unlawful Seizure of Aircraft) mà Thái Lan đã ký kết để tranh luận. Theo điều luật này, “bất cứ ai khi ở trên một máy bay đang bay mà sử dụng bạo lực hay đe dọa, hay bất cứ hình thức dọa dẫm nào để chiếm một cách bất hợp pháp hay thực hiện sự kiểm soát chiếc máy bay đó, hay âm mưu thực hiện bất cứ hành động nào tương tự như thế.” đều bị coi là phạm tội không tặc. Đồng lõa với các hành động này cũng bị coi là phạm tội không tặc.

Như vậy có hai yếu tố chính cấu thành tội không tặc: (1) Sự việc phải xẩy ra trên một chiếc máy bay đang bay. (2) Dùng vũ lực hay đe dọa dưới bất cứ hình thức nào để chiếm đoạt hay kiểm soát chiếc máy bay đó một cách bất hợp pháp.

Về yếu tố thứ nhất, hành động của Lý Tống coi như đã hội đủ. Về yếu tố thứ hai, Lý Tống cãi rằng trong lần khai đầu tiên tại cảnh sát, huấn luyện viên Teera đã nhìn nhận anh ta tự nguyện chở Lý Tống đi chứ không bị cưỡng bức hay đe dọa và Lý Tống đã đối xử với anh ta rất tử tế. Tuy nhiên, trong biên bản sau đó, cũng như lời khai trước tòa, Teera nói rằng anh ta bị Lý Tống đe dọa nên phải tuân theo.

Dĩ nhiên, Teera phải khai anh ta ở trong trường hợp bất khả kháng phải tuân hành lệnh của Lý Tống để được miễn trách nhiệm. Nếu khai đúng như Lý Tống tường thuật, anh ta sẽ bị đi tù. Anh ta đâu có dại như vậy?

Ở đây Lý Tống quên rằng lời khai tại Cảnh Sát chỉ được coi là thông tin(information), chưa phải là bằng chứng để buộc tội. Khi truy tố hay xét xử, tòa phải lấy lời khai lại và so sánh với các bằng chứng khác để quyết định. Tòa không bao giờ được phép tin tưởng hoàn toàn vào thông tin của cảnh sát. Một thí dụ cụ thể nhất: Trong vụ án bé JonBenet, John Mark Karr đã khai với Cảnh Sát rằng chính anh là người đã giết cô bé này. Cảnh sát đã bắt giam anh ta và giải tòa. Nhưng sau khi cho thử DNA, Tòa nhận thấy tinh trùng nơi người cô bé không phải là tinh trùng của John Mark Karr, nên Tòa không thể truy tố anh ta về tội giết bé JonBenet được. Cũng vậy, khi ra Tòa, huấn luyện viên Teara có thể khai rằng lúc đầu vì Lý Tống cho 15.000 Mỹ kim nên anh ta khai như thế để gỡ tội cho Lý Tống. Nay thấy khai như vậy không đúng sự thật, nên xin khai lại rằng vì bị Lý Tống đe dọa nên anh phải cho Lý Tống lái máy bay đến Sài Gòn rải truyền đơn. Lúc đó, muốn chống lại lời khai của Teera, Lý Tống phải phản chứng.

Trước hết, Lý Tống yêu cầu cho nghe cuốn băng hai bên nói chuyện trên máy bay. Tòa đã cho chuyên viên ghi lại. Nhưng có lẽ cuốn băng không cứu vãn được gì, Lý Tống yêu cầu Tòa cho thông dịch viên là bà Suthathif Tuwasi ra làm chứng lúc đầu có nghe Teera khai như Lý Tống đã nói, nhưng Tòa bác bỏ, có lẽ vì nhận thấy rằng dù bà Suthathif Tuwasi có khai như vậy cũng chẳng ích lợi gì. Lý Tống liên đưa một đề nghi mà ít ai hiểu nổi: Yêu cầu Quốc Hội Thái chấp thuận bà Suthathif Tuwasi và Lãnh Sự Jeffrey C. Schwenk ra điều trần để rõ sự thật! Đây là một thủ tục chưa từng có ở trước các tòa hình sự.

Thông thường, các thẩm phán và luật sư chất vấn nhân chứng Teera để tìm ra sự thật, nhưng Lý Tống đâu có chịu để luật sư làm. Anh ta chỉ muốn biện hộ theo kiểu riêng của anh ta mà thôi. Lý Tống còn dọa đưa vụ này ra trước “tòa án quốc tế”!

Kết quả thật thê thảm: Ngày 26.12.2003, Tòa tuyên phạt Lý Tống 7 năm tù về tội “cưỡng đoạt phi cơ”, và 4 tháng về tội “vi phạm không phận quốc gia Thái Lan” và tội “vi phạm luật di trú Thái Lan”. Sau đó, Vua Thái Lan đã ân xá, giảm án tù 2 năm, còn lại 5 năm 4 tháng.

 

   HỌA VÔ ĐƠN CHÍ

Vào tháng 12 năm 2004, Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã gởi cho Bộ Ngoại Giao Thái Lan một công hàm xin dẫn độ Lý Tống về Việt Nam để truy tố và xét xử về tội xâm phạm an ninh quốc gia, xâm phạm không phận Việt Nam và tuyên truyền chống chế độ.

Ngày 10.8.2005, Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Thái Lan thông báo cho gia đình Lý Tống biết Bộ Tư Pháp Thái Lan đã chấp thuận đề nghị của Chính Phủ Hà Nội xin dẫn độ Lý Tống về Việt Nam. Tuy nhiên, Thái Lan đặt điều kiện là Tòa Án Việt Nam chỉ được truy tố Lý Tống về tội “vi phạm không phận Việt Nam” mà thôi.

 

1.- Tranh luận về luật dẫn độ: Hạn tù của Lý Tống đã mãn vào ngày 17.5.2006,  nhưng Lý Tống đã bị bắt lại khi vừa ra khỏi cổng với lý do vì chính phủ Việt Nam yêu cầu Thái Lan cho dẫn độ Lý Tống về Việt Nam để xét xử về các tội đã nói trên.

Trong phiên tòa đối chất ngày 24.7.2006, Công Tố Viện tuyên bố rằng nếu thấy Lý Tống bị xác nhân có phạm một tội về hình sự tại Việt Nam thì có nhiều khả năng là Lý Tống phải bị giải giao về Việt Nam chiếu theo đạo luật 2472 của Thái. Theo Công Tố Viện, việc dẫn độ có thể xảy ra dù giữa hai quốc gia chưa ký kết hiệp ước dẫn độ, và Việt Nam từng hứa với Thái Lan là sẽ hành động tương tự nếu có lời yêu cầu từ phía chính phủ Thái.

Luật sư Worasit Piriyawiboon không cãi trước tòa mà nộp một kết luận trạng (conclusion) xác định rằng hành vi xâm nhập không phận Việt Nam của Lý tống là hành vi có tính cách chính trị nên theo tục lệ quốc tế, không thể bị dẫn độ.

Người Việt hải ngoại cũng đã viết nhiều bài tố cáo chính phủ Thái Lan cho phép dẫn độ Lý Tống về Việt Nam là vi phạm tục lệ quốc tế về dẫn độ, tổ chức nhiều cuộc biểu tình chống dẫn độ Lý Tống và nhờ các nghị sĩ, dân biểu và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ can thiệp để Lý Tống khỏi bị dẫn độ.

Tại phiên tòa, Lý Tống đã xin Tòa cho đọc một bài biện hộ và tòa đã đồng ý. Bài biện hộ này khá dài, nhưng thay vì dựa vào học lý và án lệ quốc tế để tranh luận xem việc xâm nhập không phận Việt Nam của mình có phải là một tội hình sự hay chỉ là một hành vi chính trị, Lý tống dùng một thời gian khá dài để biện minh rằng mình không phạm tội không tặc (hijacking), mặc dầu tội này tòa đã xử rồi và Lý Tống đã ở tù rồi. Nói cách khác, Lý Tống đã cãi lạc đề! Tiếp theo, Lý Tống mới biện minh cho tội không tặc, nhưng các luận cứ đưa ra không phù hợp với luật lý nên không có tác dụng gì. (Chúng tôi sẽ trình bày trong một bài khác).

Dựa vào trường hợp của Nguyễn Hữu Chánh, đa số người Việt hải ngoại tin tưởng rằng Lý Tống sẽ không bị dẫn độ. Nhưng đùng một cái, hôm 7.9.2006, Tòa Thái Lan đưa ra phán quyết rằng có đủ lý do để dẫn độ ông Lý Tống về VN xét xử vì cáo trạng VN đưa ra là xâm phạm không phận làm nguy hại đến an ninh quốc gia” không phải tội chính trị. Lý Tống có 15 ngày để kháng cáo.

Ngay lập tức, Luật sư Worasit Piriyawiboon biện hộ cho Lý Tống tuyên bố rằng ông thất vọng vì Tòa chỉ dựa trên những gì phía Viết Nam cung cấp mà không cứu xét đầy đủ sự kiện và chứng cứ của bên bào chữa để chứng minh rằng những gì thân chủ ông làm chỉ thuần là chính trị.

Bản án này đã làm nhiều người trong cộng đồng người Việt hải ngoại chới với, nhất là những người đã vận động cho Lý Tống từ trước đến nay. Đa số đều cho rằng Tòa Thái Lan đã thiên vị CSVN.

Bên ngoài không ai dám đưa ra một nhận định nào thất lợi cho Lý Tống vì nhận định như thế sẽ bị chụp ngay cái mũ “đặc công cộng sản nằm vùng” hay ít nhất là “tay sai cộng sản”. Tuy nhiên, phải có một cách nhìn đứng đắn và khách qua mới may ra có thể tìm được một giải pháp.

Những người biết về luật pháp đều hiểu rằng mục tiêu của Lý Tống trong chuyến đi Việt Nam bằng máy bay Cessna ngày 17.11.2000 là mục tiêu chính trị, đó là vận động đưa lại sự thay đổi chính trị tại Việt Nam, nhưng hành vi xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam của Lý Tống là hành vi hình sự (criminal act).

Điều 222 của Bộ Hình Luật của CSVN quy định tội điều khiển tàu bay vi phạm các quy định về hàng không của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam như sau:

1) Người nào điều khiển tàu bay vào hoặc ra khỏi Việt Nam mà vi phạm các quy định về hàng không của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 80 và Điều 81 của Bộ luật này, thì bị phạt tiền từ một trăm triệu đồng đến ba trăm triệu đồng hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.

2) Phạm tội gây hậu quả nghiêm trọng thì bị phạt tiền từ ba trăm triệu đồng đến năm trăm triệu đồng hoặc phạt tù từ 2 năm đến 7 năm.

3) Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tiền từ năm trăm triệu đồng đến một tỷ đồng hoặc bị phạt tù từ 5 năm đến 10 năm.

   4) Phương tiện bay có thể bị tịch thu.

Khi xét công hàm xin dẫn độ của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, Tòa Thái Lan sẽ xét hai yếu tố: (1) Tòa án Việt Nam có thẩm quyền xét xử Lý Tống trong vụ này hay không, và (2) Các bằng chứng do Việt Nam đưa ra có đủ để kết tội Lý Tống xâm phạm không phận Việt Nam hay không.

Về yếu tố thứ nhất, chắc chắn Tòa Việt Nam có quyền xét xử vì tội phạm xẩy ra trên lãnh thổ Việt Nam. Về yếu tố thứ hai, bằng chứng về xâm phạm không phận Việt Nam của Lý Tống là một bằng chứng hiển nhiên, Lý Tống không hề chối cãi và không thể chối cãi!

 

   2.- Trường hợp Nguyễn Hữu Chánh khác trường hợp Lý Tống: Nếu nghiên cứu hồ sơ hai vụ xin dẫn độ Nguyễn Hữu Chánh và Lý Tống, chúng ta sẽ thấy trường hợp Nguyễn Hữu Chánh khác trường hợp Lý Tống.

Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã xin dẫn độ Nguyễn Hữu Chánh để truy tố và xét xử về tội khủng bố, nhưng không chứng minh được. Bằng chứng mà Hà Nội đưa ra là lời khai của 37 người bị bắt từ tháng 3 năm 1999 đến tháng 8 năm 2000 với hơn 17.000 truyền đơn, hàng trăm lá cờ vàng ba sọc đỏ, 37kg chất nổ và 40 ngòi nổ. Tất cả những người này đều khai họ là người của Chính Phủ Việt Nam Tự Do do Nguyễn Hữu Chánh lãnh đạo. Nhưng trong thực tế, người trao những tài liệu và chất nổ nói trên cho họ là Trần Hùng, có bí danh là Qưang Minh hay Hùng Biên Thùy, một Thiếu Tá Công An Việt Cộng được Chánh bổ nhiệm làm Tư Lệnh Kháng Chiến Quân! Chánh chỉ là người thi hành lệnh của Hoàng Việt Cương đưa đám nồi niêu song chảo qua Thái Lan để đánh lừa những người chống cộng còn lại ở Thái Lan và Cam-bốt lầm tưởng chính phủ của Chánh là một tổ chức chống cộng thật, quy tụ lại cho Công An gài bắt. Do đó, chánh phạm của tội “khủng bố” giả mà Hà Nội nêu ra là Tổng Cục Phản Gián và Công An chứ không phải Chánh. Chánh chỉ có tội “bán chiến sĩ quốc gia” cho Việt Cộng lấy tiền qua Hoàng Việt Cương. Tội này để tòa án quốc gia xét xử chứ không phải tòa án cộng sản.

Trái lại, bằng chứng xâm phạm không phận Việt Nam của Lý Tống thuộc loại bằng chứng hiển nhiên (prima facie), không thể chối cãi được.

 

   KHÓ KHĂN TRƯỚC MẮT

Vì khó có thể biện hộ cho Lý Tống trên phương diện pháp lý, chúng ta phải nỗ lực vận động trên phương diện chính trị. Về phương diện này, chúng ta cũng đang gặp nhiều khó khăn.

 

Lý do thứ nhất, đây không phải là lần “biểu dương khí thế” thứ nhất của Lý Tống mà đã ba lần rồi!

Lần thứ nhất, năm 1992 Lý Tống trà trộn vào nhóm hàng khách trên chuyến máy bay của Hàng Không Việt Nam, buộc phi hành đoàn lái quanh thành phố Sài Gòn để rải truyền đơn chống cộng. Lý Tống bị bắt ngay sau khi nhảy dù xuống địa phận Sàigòn với bản án hai 20 năm, nhưng chỉ sau 6 năm, năm 1998 Lý Tống đã được trả về Mỹ cùng một số nhà tranh đấu khác khi Hoa Kỳ chấp thuận bãi bỏ lệnh cấm vận cho CSVN.

Lần thứ hai, ngày 1.1.2000 Lý Tống thuê máy bay bay trên không phận thủ đô Havana của Cuba, rải truyền đơn bằng tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha hô hào dân chúng Cuba đứng lên lật đổ chế độ Fidel Castro. Sau đó, Lý Tống được hàng ngàn người Mỹ gốc Cuba tôn vinh là một anh hùng trong ngày Lễ Ba Vua.

Về phi vụ này, Lý Tống không bị Tòa Án Hoa Kỳ truy tố về tội vi phạm không phận Hoa Kỳ mà chỉ bị rút bằng phi công. Chính Phủ Hoa Kỳ cũng bác đơn của Chính Phủ Havana đòi dẫn độ Lý Tống sang Cuba.

Lần lấy máy bay Cessna xâm nhập không phận Việt Nam rải truyền đơn xuống Sài Gòn và Tây Ninh ngày 17.11.2000 là lần thứ ba.

Trong suốt thời gian bị giam giữ tại Thái Lan, Lý Tống nhiều lần than phiền Tòa Đại Sứ và Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Thái Lan chẳng giúp anh được gì hết. Lý Tống cho rằng họ còn thông đồng với cơ quan tư pháp Thái Lan để làm hại anh ta.

Nhiều người có cảm tưởng hình như đã có sự thông đồng giữa Hoa Kỳ, Thái Lan và CSVN để giam giữ Lý Tống càng lâu càng tốt, để Lý Tống không còn“biểu dương khí thế”, gây phiền hà cho họ nữa.

 

Lý do thứ hai là thái độ ngông cuồng của Lý Tống cũng đã gây khó khăn cho Lý Tống. Ngay sau khi Lý Tống vừa bị bắt tại Thái Lan, đồng bào hải ngoại đã góp tiền để lo cho Lý Tống được tại ngoại hậu tra. Hai luật sư Anukrit Limcharoen và Yuthana Promsin đã vào gặp quan tòa Thái Lan xin đóng tiền thế chân cho Lý Tống tại ngoại, nhưng quan tòa Thái trả lời không chấp nhận vì Lý Tống ở trong trại giam, đã tuyên bố “ Dạy cho chính phủ Thái Lan một bài học về lập trường Tự Do Dân Chủ.”

Hôm 7.9.2006 vừa qua, khi Tòa Thái Lan vừa tuyên bố cho phép dẫn độ Lý Tống về Việt Nam để xét xử về tội “xâm phạm không phận Việt Nam”, Lý Tống đã la lên bằng tiếng Anh: This is a crazy court, a crazy justice system!” Đây là một tòa án điên rồ, một hệ thống tư pháp điên rồ!

Đối với tòa án, lời tuyên bố này có thể bị truy tố về tội “contempt of court”, tức tội khinh khi tòa án hay xem thường tòa án. Đây là một tội phạm dùng để trừng phạt những lời lẽ hoặc hành động gây trở ngại công lý hoặc làm giảm nhẹ phẩm giá và uy lực của tòa án, làm lung lạc tiến trình công lý. Rất may, các thẩm phán Thái Lan biết Lý Tống là người không bình thường nên không quan tâm đến lời la hét ngông cuồng của Lý Tống.

Dầu sao, còn nước còn tát. Cộng đồng người Việt ở hải ngoại vẫn tiếp tục tranh đấu cho Lý Tống khỏi bị dẫn độ về Việt Nam và giả thiết nếu có bị dẫn độ, Lý Tống phải được đối xử tử tế.

Tuần tới chúng tôi sẽ bàn vụ Đỗ Thành Công.

 

   Tú Gàn

Biểu Tình Tuyệt Thực Đòi Thái Trao Trả Lý Tống Về Hoa Kỳ

(04/24/2006) (Xem: 364)

Tác giả : Tuyết Mai

<“xml:namespace prefix = o ns = “urn:schemas-microsoft-com:office:office” /> 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hình ảnh biểu tình trước sứ quán Thái Lan.

 

Các Ủy Ban Phát Huy Tinh Thần Lý Tống ở Hoa Thịnh Đốn, Virginia và Maryland; Philadelphia, Pennyslvania; New Jersey; Houston, Texas, Liên Hội  Cựu Chiến Sĩ QG vùng HTĐ, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại, Tổng Hội Không Lực  và nhiều đoàn thể, đồng hương vùng HTĐ  đã  phối hợp,  tổ chức một cuộc biểu tình tuyệt thực vào lúc 2 giờ chiều ngày 21 tháng Tư, 2006 trước tòa Đại Sứ Thái Lan ở Washignton, D.C. để  yêu cầu Thái Lan trao trả Lý Tống về Hoa Kỳ,  cùng lúc trình thỉnh nguyện thư,  nhờ Đại Sứ Thái Lan chuyển thư về  Chính Quyền  và Quồc Vương Thái Lan,  yêu cầu trao trả Lý Tống về HK khi anh mãn hạn tù ở Thái Lan.

 

Từ mười một giờ sáng đã có nhiều đồng hương đến Trung Tâm Thương Mãi Eden ở <“xml:namespace prefix = st1 ns = “urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags” />Falls Church chờ  xe bus đưa đến trước Tòa Đại Sứ Thái Lan. Trong những người chờ đợi có Ông Trần Thiện Hiệu, Chủ Tịch  Liên Hội Cựu Chiến Sĩ QG/HTĐ,  Trung Tâm Trưởng trong  Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại; Ông Khưu Văn Phát, Tổng Hội Trưởng Không Lực; Chủ Tịch UB Phát Huy Tinh Thần Lý Tống  vùng HTĐ, VA và MD;  Ông Trương Như Phùng, thành viên của Tổng Hội QLVNCH, Chủ Tịch UB và  Phát Huy Tinh Thần Lý Tống  và phái đoàn Houston, Texas; Ông Nguyễn Tạ Quang và phái đoàn từ Philadelphia, Pennsylvania,  Ông Nguyễn Tường Thược, Cựu Tù Nhân Chính Trị;  Ông Trần Quán Niệm và phái đoàn từ New Jersey; Đại diện Cộng Đồng Lào,  Cụ Nguyễn Đại  Thắng, Cụ Phan Vỹ, Ông Nguyễn Văn Tần, Ông nguyễn văn Đoàn, Chủ Tịch CĐVN Washington D.C. và rất nhiều thân hào nhân sĩ, phụ nữ, cựu quân nhân các quân  binh chủng, Thủy Quân Lục Chiến, Không Quân..

 

Vì cuộc biểu tình được  tổ chức vào  ngày Thứ Sáu, nhiều đồng hương không thể xin nghỉ việc,  lại thêm mưa  nên số  người lái xe đến thẳng địa điểm  cùng với đồng hương đi xe bus  từ Eden, tổng cộng có trên một trăm người tham dự.   Tuy  con số khiêm tốn,  nhưng tinh thần đấu tranh rất cao, nhiều khẩu hiệu yêu cầu trả  tự do cho Lý Tống ngay, trả Lý Tống về  Hoa Kỳ  được hô to, vang dội một góc trời,  cờ vàng phất phới tung bay, biểu ngữ màu vàng chữ đỏ “Ly Tong is honor citizen. Please return him to his family in The US”,   thu hút sự chú ý của khách bộ hành và  người lái xe qua lại, bên cạnh có nhiều bản nhỏ  như “Freedoom for Ly Tong”,  “Freedoom for Vietnam”.. Cũng như những cuộc biểu tình khác, mở đầu là nghi thức chào quốc kỳ Mỹ Việt rất trang nghiêm và một phút mặc niệm. Sau đó Ông Trương Như Phùng hướng về phía Tòa Đại Sứ  Thái Lan  nói  bằng tiếng Anh, mục đích  của cuộc biểu tình và tuyệt thực hôm nay  là để yêu cầu Chính phủ Thái Lan trao trả  Lý Tống về Hoa Kỳ khi mãn hạn tù ở Thái Lan.  Sau đó Ông Khưu Văn Phát  trình bày  mục đích  của cuộc biểu tình bằng tiếng Việt.

 

Ông Phát cho biết, ngày mãn hạn tù của chiến sĩ tự do Lý Tống là ngày 17 tháng 5, năm 2006, nhưng chính phủ Thái Lan sẽ không trả anh về nguyên quán là Hoa Kỳ mà sẽ đưa Lý Tống  ra một phiên toà khác ở Thái Lan để xét xử về việc dẫn độ ông về  VN.  Để tranh đấu,  chống sự bất công này  anh  Lý Tống đã tuyệt thực và sức khỏe của anh rất là suy kém.   Các cộng đồng VN quyết tranh đấu  cho anh bằng mọi cách.    Vì lý do đó mà chúng ta có mặt trước Tòa Đại Sứ Thái Lan hôm nay để  yêu cầu  Thái Lan công bằng,  anh đã  thi hành hết bản án  ở Thái Lan, khi mãn hạn phải trả anh về Hoa Kỳ, không thể  giải giao anh về VN.

 

Ông Phát nói tiếp, sự có mặt của chúng ta  trước tòa Đại Sứ Thái Lan hôm nay biểu tình và tuyệt thực là cũng để chứng tỏ cho chính quyền Thái Lan cũng như  chính quyền khắp  nơi  trên thế giới biết là cộng đồng người Việt  Tự Do  lúc nào cũng sẳn sàng tranh đấu cho lý tưởng Tự Do.

 

Tiếp theo,  Ông Trương Như Phùng, Chủ Tịch Ủy Ban Phát Huy Tinh Thần Lý Tống ở Houston, Texas phát biểu. Ông Phùng cho biết,  ngày 28 tháng 3, 2006 Lý Tống bắt đầu tuyệt thực, cộng đồng Texas đã tổ chức tuyệt thực  và trình thỉnh nguyện thư lên Tổng Lãnh Sự Thái Lan ở Texas tuần qua. Ông Tổng Lãnh sự Thái Lan  hứa sẽ chuyển nguyện vọng của đồng bào  VN về Chính Phủ và Quồc Vương Thái Lan. Cộng đồng Texas đang phối hợp với nhiều UB Phát Huy Tinh Thần Lý Tống  Hoa Thịnh Đốn và khắp nơi để cùng cứu nguy Lý Tống. Chúng ta có mặt tại đây để kêu gọi Chính  Quyền Thái Lan, Quốc Vương Thái Lan  hãy vì  tình nhân ái,  giúp đỡ Lý Tống,  không trả về anh về VN.

 

Ông Phùng nói tiếp, Lý Tống  là một chiến sĩ chống Cộng, không thể trả một người chống Cộng về CSVN. Không thể trả một người tranh đấu cho Tự Do,  Dân Chủ, Nhân Quyền về  CSVN,  vì trả Lý Tống về cho CS, Lý Tống sẽ bị giết tại VN. Chúng ta không thể  để CS giết chết một chiến sĩ nhân quyền, không thể  để CS  giết chết một chiến sĩ chống Cộng.   Vì  lòng yêu chuộng  hòa bình,  tự do, dân chủ  cho thế giới, cho VN, xin  Thái Lan không giao trả Lý Tống cho VN.

 

Một đại diện Cộng Đồng Lào phát biểu bằng tiếng Anh. Trong lúc phái đoàn biểu tình tiếp tục  hô to nhiều khẩu hiệu thì quý vị trong ban tổ chức như Ông  Ông Khưu Văn Phát, Ông Trần Thiện Hiệu, Ông Nguyễn Tạ Quang, Ông Trần Quán Niệm, Ông Nguyễn Văn Tần  đi vào  Tòa Đại Sứ Thái Lan bên kia đường, đối diện với đoàn biểu tình, để xin trình thỉnh nguyện thư, nhờ chuyển lên Chính Phủ và Quốc Vương Thái Lan.  Vì  Đại Sứ Thái Lan  không có mặt tại Tòa Đại Sứ lúc đó, nên ban tổ chức  biểu tình sẽ trở lại để trình thỉnh nguyện thư ngày Thứ Hai.

 

Trong cuộc biểu tình, Ban Tổ Chức có phát ra  “Thư Ngỏ Gửi Người Bạn Hoa Kỳ” viết bằng tiếng Anh.  Trong đó tường trình tình trạng Lý Tống  dùng phi cơ nhỏ của Thái Lan bay qua không phận Việt Nam để rải 50 ngàn truyền đơn, kêu gọi đồng bào VN  tổng nổi dậy,  chống bạo quyền CS. Lý Tống là người tranh đấu  Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho quê hương VN,  anh đã bị lãnh án tù bảy năm, đến 17 tháng 5 là hết hạn án tù. Nhưng CSVN đã làm áp lực với chính phủ Thái Lan đòi dẫn độ Lý Tống  về VN để xử lần thứ hai về cùng một tội phạm. Dẫn độ Lý Tống về VN là một hành động cố sát,  đưa anh vào chỗ chết.

 

Vì vậy, các  CĐVN khắp  nơi khẩn thiết kêu gọi sự cảm thông và hợp tác của những  người bạn HK . Để nêu cao công lý, bảo vệ một công dân HK và chứng minh rằng tất cả mọi công dân HK đều được bình đẳng bởi Hiến Pháp, xin các bạn HK viết thỉnh nguyện thư đến các vị Dân Biểu, Nghị Sĩ để ngăn chận việc dẫn độ Lý Tống về VN…

 

Trong dịp này Ông Trần Quán Niệm,  trong phái đoàn đến  từ New Jersey  phát biểu, Lý Tống là một anh hùng, anh chỉ làm công tác tranh đấu cho tự do,  không phải  khủng  bố. Sau khi thụ nhận bản án trong tù Thái Lan bảy năm, tuy khắc nghiệt nhưng cũng tương đối công bằng. Không lý do gì Thái Lan lại  nhượng bộ trước áp lực của nhà nước CS VN,  giải giao anh về VN. Đây là điều hoàn toàn vô lý. Đặc biệt tội của anh  không phải là một tội hình sự, một trọng tội, mà chỉ là một hành động tranh đấu cho tự do, dân chủ. Mà tranh đấu cho tự do dân chủ, thì Tổng Thống Bush cũng như các nước yêu chuộng tự do đều hoan nghênh. Bằng mọi cách chúng ta phải tranh đấu cho tới cùng để Lý Tống được trở  về HK.

 

Cụ Nguyễn Đại Thắng, 90 tuổi,  có ý kiến, đối với CSVN, Lý Tống là một cá nhân nhưng  quan trọng vì  anh là tiếng nói chung  của cả dân tộc Việt Nam chống lại chế độ độc tài toàn trị. Cho nên giao Lý Tống về cho CS chẳng khác nào đem xử tử anh, vì vậy  mặc dầu tuổi già, sức yếu  nhưng cụ cũng tham gia biểu tình, góp mặt hôm nay là để cảnh giác Thái Lan cũng như Quốc Tế, đừng vì tiền mà bất kể chuyện nhân đạo và tinh thần dân chủ.

 

Theo Ông Nguyễn Tường Thược, một cựu tù nhân chính trị  đến từ New Jersey,  Lý Tống  là một  tù nhân chính trị.  Cựu tù nhân chính trị có một phương châm để sống và làm việc là không quên bạn tù và không quên đồng bào đau khổ bên quê nhà. Lý Tống đang trong vòng lao lý, sự lao lý của anh là  do đấu tranh cho một VN tự do, đấu tranh cho đồng bào chúng ta đang đau khổ ở quê nhà. Ông Thược về đây phối hợp với  các cộng đồng bạn, trình  thỉnh nguyện lên nhà cầm quyền Thái Lan, vì  nếu trả Lý Tống  về Hà Nội thì rất nguy hiểm cho mạng sống của Lý Tống.

 

Ông Lê Xuân, một cựu  quân nhân  thuộc Quân Chủng Không Quân ước mong chính quyền Thái Lan  trả tự do cho Lý Tống càng sớm càng tốt. Ông cũng mong đồng bào các giới một lòng tranh đấu cho Lý Tống,  vì Lý Tống  là một anh hùng.

 

Bà Nguyễn thị Dậu, một công dân vùng HTĐ  phát biểu,  hai bên CSVN và Thái Lan đã vì quyền lợi của nhau mà làm cái việc sai trái này. Vì vậy bà tha thiết  mong  mọi người hy sinh thì giờ quý báu để tranh đấu bằng mọi cách, như biểu tình, tuyệt thực, thắp nến, cầu nguyện cho Lý Tống..

 

Cuộc biểu tình chấm dứt vào lúc 4 giờ  chiều.

 

Phạm Ngũ

Lý Tống tham gia phản đối báo Người Việt

By phamngu on April 17, 2008 8:00 AM | Permalink | Comments (0) | TrackBacks (0)

Trần Mỹ-Thuận

Los Angeles Times, 15/4/2008

Người tự xưng là chiến sĩ tự do được sùng bái như vị anh hùng trong cộng đồng người Việt sau 28 ngày tuyệt thực ở San Jose đã tìm thấy một động cơ mới: chống tờ báo ở Little Saigon vì tội thiên cộng.

Nhưng lần này Lý Tống ăn uống bình thường.

 

Chiều Chủ nhật, Lý Tống, một cựu phi công quân lực Việt Nam Cộng hoà, đã góp sức với những người chống đối đang biểu tình trước toà soạn nhật báo Người Việt từ cuối tháng Giêng tới nay.

Thứ Hai, Lý Tống ngồi khoanh chân trên cái ghế màu xanh dưới hàng dừa dọc con đường gần văn phòng của tờ báo ở Westminster, trước sự chào đón dành cho một vị anh hùng. Chung quanh ông có khoảng 30 người ủng hộ vẫy cờ Việt Nam Cộng hoà cũ và giương tấm biểu ngữ lớn “Đả đảo Công ty báo Người Việt!” Ba máy quay video ghi lại từng cử động của Lý Tống.

“Ông ấy là vị anh hùng của tôi,” người bạn biểu tình Trong Doan, 59 tuổi, nói. “Chúng tôi rất khâm phục ông ấy. Mười phút trước, ông ấy nói khi chúng tôi cần, ông ấy sẽ tới đây ngay lập tức”.

“Nếu tôi có thời giờ,” Lý Tống nói, “Tôi sẽ tới”.

Mặc bộ vét sọc trắng hợp thời trang và đội chiếc mũ xanh phi công từ những ngày trong không quân cũ, Lý Tống có vẻ hài lòng với tiếng tăm người chiến sĩ trung kiên chống mọi thứ liên quan tới cộng sản. Ông mang một tập gồm các bài cắt từ báo chứng nhận những việc làm trong đời ông.

Trong thời chiến tranh ở Việt Nam, ông đã trải qua nhiều năm tù sau khi máy bay của ông bị bắn rơi ở miền Bắc. Cuối cùng ông trốn thoát qua rừng rậm Cam Bốt và Thái Lan, và tới Mỹ với tư cách người tị nạn. Sau đó ông định cư ở San Jose, một trong những vùng có đông người gốc Việt nhất nước Mỹ.

Người ngưỡng mộ đặt biệt hiệu cho Lý Tống là “James Bond Việt Nam” sau khi ông bị buộc tội cướp một chiếc máy bay thương mại trên thành phố Hồ Chí Minh ở Việt Nam hồi đầu thập niên 1990 và ném hàng ngàn tờ truyền đơn kêu gọi lật đổ Cộng sản.

Ông già 63 tuổi này lái máy bay trên bầu trời Cuba và thả truyền đơn chống chế độ Fidel Castro. Ông đã nằm tù ở Việt Nam và Thái Lan vì những cuộc viễn chinh của mình và đã tuyệt thực nhiều lần.

Tháng Hai, chuyện Lý Tống tuyệt thực được phổ biến rộng rãi ở San Jose để chống việc đặt tênVietnam Business District của thành phố.

Nhiều người trong cộng đồng Việt ở thành phố nói ông có công trong việc buộc Hội đồng Thành phố phải thoả hiệp với phe chống đối và chịu đặt tên Little Saigon một cách không chính thức cho khu vực. Cuối cùng khi các cuộc chống đối chấm dứt, báo San Jose Mercury News đăng tấm hình Lý Tống đang nhấm nháp ly nước chanh.

Lý Tống nói tuyệt thực cũng mệt. Ông thiệt mất 37 pounds, và mới gỡ lại được 25 pounds.

“Tôi yếu,” ông nói, “rất yếu”.

Thứ Hai tuần này, ông phục hồi sức khoẻ đủ để tham gia biểu tình với những người chống đối ở Quận Cam. Họ nói một tấm hình đăng trên tờ Người Việt – mô tả cái chậu rửa chân sơn màu cờ Nam Việt Nam cũ – là sỉ nhục. Tờ báo đã công khai xin lỗi phe chống đối, sa thải hai biên tập viên chính và đề nghị trả lại tiền cho ai đã mua số báo đó, nhưng các cuộc biểu tình vẫn cứ tiếp tục mỗi ngày.

“Tôi tới đây vì chúng tôi chiến đấu cho cùng một mục đích,” Lý Tống nói. “Chúng tôi luôn luôn chiến đấu chống chủ nghĩa cộng sản, dù nó là bọn tay sai của cộng sản hay bất cứ kẻ nào thiên cộng”.

Những người chống đối nói ban biên tập Người Việt đang giao thiệp với cộng sản và gần đây họ đã tìm thấy những tấm hình của cố chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến, chụp với các viên chức chính quyền Việt Nam.

Lý Tống nói, “Ông ta phải là kẻ thiên cộng, vì không ai trong phe tôi có thể đứng bên cạnh bọn cộng sản”.

Ban biên tập báo Người Việt, tờ báo tiếng Việt lớn nhất, xưa nhất và được nể nang nhất ở Mỹ, đã gạt bỏ các lời cáo buộc. Gần đây tờ báo đã nộp đơn kiện phe chống đối về hành vi quấy rầy và bôi nhọ, và toà án ra lệnh tạm thời cấm phe chống đối gây trở ngại cho chuyện làm ăn của tờ báo.

Chiều thứ Hai, Lý Tống đáp máy bay đến phi trường John Wayne và đem theo va ly tới cuộc biểu tình. Cùng với áo quần, ông mang theo DVD và các tập sách mỏng có hình ảnh và bài viết về các cuộc viễn chinh của ông.

Khi được hỏi ông có định tuyệt thực nữa không, lần này nhân danh những người chống đối báo Người Việt, Lý Tống nói ông vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau vụ tuyệt thực lần trước.

“Không, không, không,” ông nói. “Tôi yếu lắm. Tôi mệt lắm không tuyệt thực được nữa. Phải đổi chiến thuật chứ”.

AN NINH, FBI VÀ THUẾ VỤ IRS HOA KỲ BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA VỤ TRỐN XÂU LẬU THUẾ

CỦA ĐÀM VĨNH HƯNG VÀ CÁC TÊN TRÙM TỔ CHỨC SHOW CA NHẠC CHO VC TẠI MỸ.

California: Một nhân vật thân cận tại Hoa thịnh Đốn hôm nay tiết lộ rằng, các tin từ Việt Nam tung ra nói rằng Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đi về Việt Nam trong chuyến bay ngày 21-7-2010 là hoàn toàn không đúng và có ý tạo hỏa mù.

Theo tin nầy thì vì tình hình hiện nay Bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đi Hà Nội và đưa ra các lời chỉ trích mạnh mẽ về vấn đề nhân quyền khi bà đọc diễn văn hôm Thứ Năm tại Hà Nội nhằm đánh dấu 15 năm hợp tác kinh tế Mỹ-Việt. Bà phê bình mạnh mẽ các vụ bắt bớ cầm tù các nhà tranh đấu dân quyền, kiểm soát Internet và đàn áp các tôn giáo (Xem tường thuật của Báo New York Times tại Link:

http://www.nytimes.com/2010/07/23/world/asia/23diplo.html ). Phó Thủ Tướng Việt Nam Phạm Gia Khiêm chống chế rằng các quyền con người là đặc trưng căn bản trong văn hóa và lịch sử của Việt Nam và rằng TT Barack Obama từng cho rằng các quốc gia được phép lựa chọn lộ trình và các quyền căn bản con người mà không phải do bên ngoài áp đặt. Trong buổi tiệc trưa tại Hà Nội, bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton trở lại vấn đề nhân quyền tồi tệ tại Việt Nam và bà đòi hỏi CSVN phải mở rộng quyền tự do cá nhân.

Người tiết lộ tin nói rằng, việc bà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặt vấn đề về nhân quyền với CSVN là chính sách của chính phủ Hoa Kỳ do TT Barack Oabama chủ trương; và cũng là gởi một tín hiệu của cộng đồng người Mỹ gốc Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ chống lại việc đàn áp tôn giáo và nhân quyền trong nước; đồng thời chống lại việc CSVN gởi cán bộ CSVN qua Hoa Kỳ tạo xáo trộn cho Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt.

Tin nầy nói rằng, vụ Ca Sĩ mang chức danh và trách nhiệm cán bộ đảng của Đàm Vĩnh Hưng đang gây cơn sốt chính trị tại Hoa Kỳ trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Thế nên để bảo đảm an toàn cho chuyến đi của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đến Hà Nội, ngành Thuế Vụ, An Ninh và FBI của Hoa Kỳ đã được lệnh can dự vào trường hợp của Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Tin nầy nói rằng, trong khi Việt nam tung tin rằng Đàm Vĩnh Hưng trước khi lên máy bay về Việt nam đã tuyên bố gần như thách thức Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt, thì thực sự Đàm Vĩnh Hưng hiện đang ở tại nam California và đả chuyển khách sạn đến một nơi khác, có phần chắc là tại vùng Newport Beach.

Theo tiết lộ thì FBI đã yêu cầu Đàm Vĩnh Hưng phải khai báo nơi tạm trú để được bảo vệ nhưng ban đầu thì Đàm Vĩnh Hưng cho biết là đã đến một nơi mà chỉ có 2 người thân nhất trong gia đình được biết. Tuy nhên người tiết lộ nói rằng hiện Đàm Vĩnh Hưng rất muốn rời Hoa Kỳ, nhưng chỉ thị từ Tổng lãnh Sự CSVN và Hà Nội bắt buộc Đàm Vĩnh Hưng phải ở lại để trình diễn tại nam California để xem xét sức đấu tranh của khối Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt làm được những gì.

Tuy nhiên, theo tiết lộ thì hiện nay ông Lý Tống đang trong giai đoạn xem xét của Tòa An về vấn đề Hình Sự, nhưng phía Việt Nam đang toan tính sẽ thuê một số tập đoàn Luật Sư lớn của Hoa Kỳ để đưa vụ Lý Tống ra tòa Dân Sự nữa để đòi bồi thường thiệt hại nhằm làm cho các tổ chức Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt từ rày về sau sẽ phải dè chừng.

Theo các sắp xếp nầy nên người cho tin nói rằng vấn đề Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng có thể đi vào một giai đoạn rắc rối hơn. Theo lời tuyên bố của Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là anh đã qua Hoa Kỳ trình diễn nhiều lần trong nhiều năm qua, nhưng trong hồ sơ về thuế vụ của Hoa Kỳ không có Record nào để giúp cho các quyết định của điều tra và Tòa Án. Thế nên tin nói rằng, hiện Cơ quan IRS, FBI đang bắt tay vào một cuộc điều tra sâu rộng và đòi hỏi Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sẽ phải khai báo các hợp đồng đã đến Hoa Kỳ trình diễn trong thời gian qua, các hóa đơn nhận tiền, chi phí và bản kê khai lợi tức, các biên lai Thuế Vụ đã trả cho những đợt trình diễn trước đây trong suốt nhiều năm qua. Liên quan đến vấn đề nầy, các Bầu Show ca nhạc đã đưa các ca sĩ Việt nam đến trình diễn, cũng sẽ lần lượt kê khai các lần tổ chức và số thu nhập, biên lai đã đóng thuế liên quan đến các đợt đó. Các cơ quan thanh tra liên ngành của Hoa Kỳ sẽ nhập cuộc vì thấy rằng các bầu Show thường khai báo rằng bị thua lỗ nên không đóng thuế một cách thật thà, trong khi thua lỗ thì làm sao mà đưa hết đợt nầy qua đợt khác những Ca Sĩ từ VN qua trình diễn tại Hoa Kỳ. Nhân vật cho tin nói rằng, nếu như các Bầu Show khai lỗ mà vẫn tiếp tục thì họ buộc phải khai báo tình trạng nhận tài trợ từ bên ngoài hay sẽ bị truy thu số thuế mà họ gian lận trong nhiều năm qua. Tòa án cũng sẽ đề cập đến các vấn đề nầy theo các hồ sơ điều tra Liên ngành của Hoa Kỳ.

Nên chăng các tổ chức cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ tập trung hỗ trợ chính quyền Hoa Kỳ trong việc cung cấp các thông tin cần thiết cho FBI, IRS và Tòa Án về hoạt động của các Bầu Show trốn thuế và đưa các ca sĩ VC qua gây xáo trộn cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Vụ Lý Tống chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.

ThongTinVN # Sunday, July 25, 2010 7:57:55 AM

Nam California biểu tình chống văn công Việt cộng Đàm Vĩnh Hưng

Lý Tống xuất hiện ở Nam Cali

WESTMISTER (NV) – Rất đông người Việt đã có mặt trước nhà hát ‘Anaheim Convention Center’, miền Nam California vào chiều nay, 24 tháng 7, để biểu tình chống ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong chương trình có tên ‘Anaheim Arena kỳ 5 – Tình Vào Hạ.’
Trước đó, ông Lý Tống, người từng xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng tối 18 tháng 7 trong buổi trình diễn tại Santa Clara Convention Center, San Jose, cũng đã có mặt tại Little Saigon để tham gia chống ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng.

http://thongtinberlin.de/congdong/photo/116422-LyTong-400.jpg –

Ông Lý Tống (thứ 2 từ trái sang) tham gia đoàn biểu tình. (Hình: Người Việt)

Trả lời Người Việt, ông Lý Tống nói: ‘Tôi cảm thấy rất là phấn khởi là vì giờ này ở đây tập hợp rất là đông. Đây là mặt trận thứ nhì ở Cali, sau mặt trận thứ nhất ở bắc Cali, đập tan văn hóa vận của cộng sản Việt Nam.’
Theo ghi nhận của phóng viên báo Người Việt vào lúc 7 giờ tối, ước tính khoảng hơn một ngàn người biểu tình đứng phía bên ngoài nhà hát. Phía bên trong có khoảng 500 khán giả và chương trình bắt đầu lúc 7 giờ 30 phút tối.

http://thongtinberlin.de/congdong/photo/116422-LT-400.jpg –

Hình chụp bên trong nhà hát, vài phút trước khi chương trình mở màn. (Hình: Triết Trần/Người Việt)

Bên trong nhà hát, ông bầu Dũng Taylor trước khi mở màn đã xin lỗi khán giả vì chương trình không bắt đầu đúng giờ. Ông Dũng Taylor cho biết thêm là số vé bán ra là 2 ngàn vé và nói rằng ‘đêm ca nhạc này rất ấn tượng.’

——————————-

Một tin khác trên Vietland.net

http://thongtinberlin.de/congdong/photo/namcal2.JPG –

Trên 4,000 Đồng Hương Chống Lại Sự Tuyên Vận Của CSVN

Nguyễn Thuỳ Trang

Tường Trình Từ Nam Cali.

Chiều thứ Bảy ngày 24 tháng 07 – 2010, ánh nắng bắt đầu diệu lại vài cơn gío thỏang thổi lung linh hàng dừa trên con đường Katella Ave T.P Anaheim. Lúc 4 giờ chiều, con đường đang vắng lặng, thỉnh thỏang vài chiếc xe chạy ngang qua… nhưng đúng 6 giờ chiều, Tại Trung Tâm Hội Nghị Anaheim có trên 1,000 đồng bào đã đến đây biểu tình chống lại sự xâm nhập của CS qua Nghị Quyết 36. Một buổi ca nhạc được tổ chức nơi đây cho nghệ sĩ “nhân dân” Đàm Vĩnh Hưng trình diễn. Chỉ trong vòng 49 phút sau vào lúc 6giờ 49 PM thì số người biểu tình đã dâng cao như ngọn sóng, từng lớp cuồn cuộn lên trên 3,000 người con số nầy vẫn chưa chấm dứt vì đồng bào đến lúc càng đông hơn, đòan người đứng tràn ngập sân cỏ ngay trước mặt Nghị Trường Anaheim tràn sang con phía đường Disney Way phía sau lưng.
Hằng nghìn đồng hương khác đã phải đi qua khu vực Parking của Hilton, một số đông đứng phía sau sân đậu xe, một số khác leo lên hành lang đưa con số biểu tình lên trên 4,000 đồng hương có thể đếm được vì hằng hằng lớp lớp người chen chân, ép vào nhau để tìm chổ đứng.
Sau vụ biểu tình tại Nam Cali chống Trần Trường mà cao điểm là 20,000 người. Đây phải nói là cuộc biểu tình đông nhất của người Việt Quốc gia tại Nam Cali chống lại sự tuyên vận của CSVN. Ngày 24 tháng 07 năm 2010, phải nói là một ngày lịch sử đánh dấu sự lớn mạnh của cộng đồng Nam California.
Đòan tiếp viện đông đảo đồng hương Bắc California đã có mặt nơi đây vào đúng 6 giờ 2 phút chiều, với sự có mặt của Lý Tống đã đưa khí thế cuộc biểu tình dâng cao. Lý Tống phát biểu với nội dung như sau: Chúng ta phải chống lại cánh tay bạch tuột của đảng CSVN, một phần tử nhỏ đã bị CS ru ngủ, tiếp tay đưa nghị quyết 36 ra hải ngọai, CS đã tấn công chúng ta trên nhiều mặt trận mà trong đó có 2 mặt quan trọng là chính trị và kinh tế. Lý Tống nói thêm về sự kiện đồng bào ta tranh đấu cho cái tên Little Saigon tại San Jose vì cái tên mang nhiều ý nghĩa của một Saigon tự do, nếu chúng ta không chiến đấu ngăn chận sự bành trướng của CS thì một ngày nào đó chúng ta sẽ bị cô lập như một nhà tù lớn nằm dưới sự cai trị của đảng CSVN…
Tiếng Lý Tống vừa dứt thì tiếng hoan hô ,nhiều tiếng la “đả đảo CSVN”, “VC go home!, VC go home!” đã vang dội từ con đường W. Katella Ave tới tận phía bên kia đường S.West St. Hàng cờ Vàng và cờ Hoa Kỳ tràn ngập và đẹp như một rừng hoa nở rộ trong ánh sáng của buổi chiều nắng ấm.
Trong lúc đồng bào biểu tình phía bên kia đường W.Katella, ít người chú ý đến từng đòan xe búyt đưa những Du Sinh đến phía bên kia đường West St. Sứ quán CSVN tại San Francisco đã tốn rất nhiều công sức để huy động, phát vé free cho các Du Sinh muốn tham dự đại nhạc hội Đàm Vĩnh Hưng tại Anaheim sẽ được đưa đón, được ở Khách sạn dưới sự đài thọ của Lãnh Sự quán CSVN.
Một em du sinh cho tôi biết nếu: “Sứ quán nói là ai muốn đi xem thì đi, nhưng không đi thì họ sẽ làm khó dễ, hầu hết các du sinh không ai muốn đi xem buổi văn nghệ nầy nhưng vì tình thế bắt buộc phải đi.” Thật đúng như vậy, số du sinh được xe búyt đổ xuống hằng lọat đi vào xem hát mà nhiều em phải cuối đầu, che mặt khi đi ngang qua đòan người biểu tình. Nếu Lãnh Sự Quán SF không làm vậy thì hình ảnh ế ẩm của buổi ca nhạc tuyên tuyền Đàm Vĩnh Hưng sẽ không có hình để đăng lên báo chí trong nước để tuyên truyền, vì vấn đề nầy mà CSVN phải chịu chi hằng trăm nghìn dollars để đài thọ, để mướn xe búyt, phát vé free và trả tiền khách sạn cho cả nghìn du sinh để tới xem văn nghệ .
Ngược lại với điều nầy, cộng đồng tị nạn Nam Cali đã đến với cả tấm lòng, tuổi trẻ thanh niên, sinh viên đã cầm lá cờ Vàng tung bay trước gió mà lúc sinh ra sau 75 những thanh niên nầy có thể chưa hiểu hết được ý nghĩa cao cả của lá cờ mà mình đang cầm trên tay, lá cờ của sự tự do chống lại sự xâm lăng của CS, bảo vệ no ấm cho Miền Nam VN.
Trên 4,000 đồng hương đã tới đây để biểu lộ tinh thần một lòng với các nhà tranh đấu dân chủ trong nước, một lòng quyết tâm ngăn chận sự xâm nhập của cộng sản qua nghị quyết 36 được che dấu dưới lá bài văn nghệ trong buổi trình diễn của Đàm Vĩnh Hưng tại Nam Cali . Phải nói những thanh niên hăng hái và xông xáo nhảy vào cuộc có Thanh Niên Cờ Vàng, Thanh Niên Phan Bội Châu, các hội sinh viên VN tại các trường Đại Học, Trung Học Nam Cali đã có mặt trong cuộc biểu tình làm cho trái tim của đồng bào tôi đập mạnh “Mẹ VN ơi chúng con vẫn còn đây!”.

Tường trình từ Nam cali
Nguyễn Thùy Trang (Vietland Staff)

VỤ ÁN LÝ TỐNG VÀ MẶT TRẬN MỚI CHỐNG VĂN CÔNG VC

Hai Trieu
June 2, 20122 B�nh Luận

Trong những ngày vừa qua, vụ án chánh án chưa gõ búa kết án mà biện lý nhốt Lý Tống vào nhà giam là một trường hợp bất thường. Sự bất thường này đã làm dư luận thắc mắc và xôn xao, nhất là trên các diễn đàn paltalk và internet.

Từ trong nước, Cha Phan Văn Lợi, cô Huỳnh Thục Vy và nhà dân chủ vừa ra tù, Ls Trần Quốc Hiền…, trong cuộc phỏng vấn của Nghê Lữ đài SBTN, đã công khai lên tiến bênh vực và hổ trợ hành động và ý nghĩa việc làm của Lý Tống. Và hiện nay, tạiCalifornia, một Ban Tổ Chúc yểm trợ Lý Tống đã thành hình và nhận được sự ủng hộ của người Việt Nam trên toàn thế giới qua các mạng internet, diễn đàn Paltalk, các hội đoàn quốc gia và các cơ quan truyền thông…

Dù vậy, vẫn có một vài cá nhân đồng bào tỵ nạn và một vài chính trị gia vẫn đặt vấn đề đúng, sai, phê bình Lý Tống trong lúc chế độ Hà Nội coi chuyện Lý Tống bị giam là một tin hay đối với họ. Tôi viết bài này trong tư cách một người bạn chiến đấu của Lý Tống, không nhằm phản biện bất cứ ai đứng bên ngoài lề cuộc vận động đấu tranh cho Lý Tống vì lý do riêng hay cảm quan riêng của họ, tôi viết chỉ để nêu lên những khía cạnh tích cực trong cuộc đấu tranh chống tà quyền Hà Nội qua hành động của Lý Tống.

Trên nguyên tắc, không ai, không luật pháp nào cho phép bạn ném đá cảnh sát trong cuộc biểu tình chống chính sách nhà nước khi bị đàn áp hay giải tán, không ai cho phép bạn ném cà chua các chính trị gia, kể cả thủ tướng hay tổng thống khi bạn tức giận các vị đó, không ai cho phép bạn hắt rượu vào mặt những chính trị gia cộng sản hay thiên tả ở xứ này khi họ bênh vực chế độ cộng sản… Nhưng những sự việc đó đã xẩy ra xứ Canada, Hoa Kỳ, Úc và các nước Tây phương…trong một xã hội dân chủ, tự do. Chính vì thế, việc Lý Tống xịt vào mặt ca sĩ đảng viên cộng sản Đàm Vĩnh Hưng là việc hiểu được, và đó là một hành động chính trị (political act), và Lý Tống chấp nhận bất cứ tình huống nào xẩy ra sau đó từ hành động của Lý Tống.


Lý Tống xịt vào mặt ca sĩ đảng viên cộng sản Đàm Vĩnh Hưng

Xét cho cùng, hành động trên của Lý Tống không thể coi là một trọng tội quá nghiêm trọng. Lý Tống tuyệt thực và tuyệt ẩm phần lớn để phản đối những bất công mờ ám trong lời chứng của cảnh sát qua quá trình xét xử, từ đó ảnh hưởng đến bồi thẩm đoàn và biện lý, dẫn đến việc tống giam Lý Tống khi tòa chưa tuyên án.
Nhìn qua lãnh vực đấu tranh và tác động chính trị, Lý Tống đã vượt qua lằn ranh bình thường trong cuộc sống để hành động. Nếu ai cũng sợ chết, sợ tù, sợ luật, sợ dư luận chê khen… thì không ai đi làm cách mạng cả. Ngày 19/06/1924, Phạm Hồng Thái, một đảng viên VNQD đã đóng vai một ký giả mang máy ảnh vào khách sạn Victoria ở tô giới Sa Diện để ám sát toàn quyền Pháp là Merlin, việc ám sát bất thành, Phạm Hồng Thái thoát chạy, bị truy bắt, ông đã nhảy xuống sông Châu Giang, và ông đã chết. Người Pháp sau đá đã bêu thi hài ông trên bờ sông mấy ngày. Cảm cái nghĩa khí yêu nước của ông, người dân Tầu ( dưới thời Tưởng Giới Thạch) đã vận động đưa ông vào chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ Hoàng Hoa Cương, thuộc tỉnh Quảng Châu.

Ai, luật lệ nào cho Phép Phạm Hồng Thái hành động như thế? Phạm Hồng Thái sẽ không trở thành một anh hùng dân tộc nếu chỉ là một người bình thường, cái gì cũng luật tắc, khôn mẫu như mấy vị chính trị gia sống bằng luật tắc trong xã hội bình thường. Và nhìn trên khía cạnh đó, Lý Tống đã hành động. Thành quả việc làm của Lý Tống làm gẫy vỡ một phần đường giây thu hút đô la và lung lạc, mai một hay nhạt hóa tinh thần chống cộng của người Việt hải ngoại qua văn học, văn nghệ trong khung của nghị quyết 36 của đảng CSVN. Đàm Vĩnh Hưng và các ca sĩ chính danh VC của cộng sản đã không còn qua Mỹ và Canada để ca hát. Việc này các tổ chức đấu tranh ở hải ngoại chưa làm được.

Trong những ngày gần đây, trong lúc Lý Tống bị đưa vào nhà giam, tin tức từ trong nước cho hay đám Đàm Vĩnh Hưng dự trù “xuất hiện giang hồ” trở lại ở Hoa Kỳ và Canada, và ngay tại Canada, và cả Vancouver, một vài tên bầu show đã tung quả bóng thăm dò cho chuyến xuất ngoại của Đàm Vĩnh Hưng. Hư thực không biết ra sao, nhưng phản ứng ủng hộ Lý Tống và sự tức giận của đồng bào khắp nơi khi hay tin Lý Tống bị giam và tuyệt thực, tuyệt ẩm… đã tạo thành “một cơn sốt chính trị” bất lợi cho bất cứu mưu đồ nào của cộng sản khi đưa Đàm Vĩnh Hưng qua Bắc Mỹ trở lại.

Có thể có người sẽ hỏi nếu đám Đàm Vĩnh Hưng qua Mỹ, qua Canada lại thì sao? Trên Paltalk đã có người hỏi tôi câu này. Theo tôi, tình thế bây giờ khác thời Đàm Vĩnh Hưng qua Mỹ “là mưa, làm gió”, ca hát khắp các tiểu bang Hoa Kỳ, coi thường ca sĩ hải ngoại, hống hách, làm anh cả với các bầu show dưới trướng… trước khi bị Lý Tống xịt ở Bắc Cali. Bây giờ, nếu đám ca sĩ VC do Đàm Vĩnh Hưng ra lại hải ngoại, có thể họ sẽ đối đầu với luật pháp Hoa Kỳ do những đơn tố cáo của Lý Tống, họ sẽ đối đầu với “nhiều đạng Lý Tống” khác nhau, kể cả ở Úc và Canada, họ sẽ đối đầu với những phương thức chống họ đa dạng hơn, khác với cách xịt của Lý Tống. Nếu Đàm Vĩnh Hưng dẫn đám ca sĩ VC trở lại Hoa Kỳ, lần này, ngoài việc họ gặp phảm ứng chống đối đa diện hơn, họ còn sẽ gặp thái độ thờ ơ hay tẩy chay của đồng bào mà họ không gặp như trước đây.

Trước khi kết thúc bài viết ngắn này cho người bạn chiến đấu Lý Tống, tôi muốn thưa cùng bà con hải ngoại vài điều:

  • Không gì vô cảm cho bằng việc nghe ca sĩ VC hát ở hải ngoại khi cả nước đau thương dưới chế độc cộng sản.
  • Không có gì vô lý cho bằng bà con tỵ nạn cộng sản lại mua vé nghe ca sĩ VC hát khi trong nước VC cướp đoạt nhà của, ruộng vườn của đồng bào mình, tù đày, đánh dập bà con mình một cách tàn bạo.
  • Không có gì vô ý thức cho bằng khi ngày xưa mất nhà, mất cửa, lên thuyển liều chết bỏ nước ra đi, hơn nửa triệu đồng bào mình vùi thân giữa biển rộng, nước sắp mất vào tay giặc Tầu, hàng trăm người yêu nước tù đày trong ngục tối cộng sản… mà bên này đại dương, mình ngồi vỗ tay nghe ca sĩ Việt cộng hát…

Người Việt tỵ nạn cộng sản có lương tri, có liêm sĩ, không chấp nhận chế độ cộng sản, phải ủng hộ Lý Tống và lánh xa những xuất hát do ca sĩ VC hát ở hải ngoại….

Cây kim đảng Hồ không cần
Ruộng đất đảng không ngại ngần, cuớp ngay
Cướp đêm rồi lại cướp ngày
Đến khi cả nước trắng tay trần truồng!

Những dòng thơ này tôi viết khi đau đớn, xót thương nhìn hai mẹ con một đồng bào ở Cần Thơ cởi truồng đứng giữa trời trên phần đất của mình bị chế độ cộng sản cưỡng chiếm! Có thời đại nào đen tối ô nhục hơn, có cảnh nào đau đớn thảm thương hơn?!

Muốn chấm dứt sự đau khổ của dân tộc Việt nam, tất yếu phải góp tay chấm dứt chế độ cộng sản và tẩy chay các shows văn nghệ của cộng sản trong đường giây của nghị quyết 36 VC!
Không thể nào chấp nhận được cái cảnh “ Mấy triệu con ngựa đau trong nước, mà cả tàu tỵ nạn hải ngoại cứ vui say ca hát với Việt cộng…!” “Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ!” Liệu lời dạy và câu châm ngôn của người xưa có còn ứng nghiệm với đồng bào Việt Nam chăng!

Quả thật nhiều bà con Việt Nam trên thế giới, kể cả người viết bài này đã đau và thương xót Lý Tống khi Lý Tống nằm tuyệt thực, tuyệt ẩm trong nhà giam vì hành động chính trị chống cộng của mình! Những người chống cộng đã nợ Lý Tống một món nợ tinh thần, và món nợ chỉ trả xong khi chế độ tà quyền Hà Nội không còn trên quê hương Việt Nam

Hải Triều
Nhóm Nhà Văn Quân Đội

Vụ Lý Tống xịt hơi cay tác động nhiều măt.

 

Hải Triều
Nhóm Nhà Văn Quân Đội

 

Người đẹp Lý Tống

Lý Tống xịt hơi cay vào mặt ca sĩ VC Đàm Vĩnh Hưng, cái tát vào mặt nhiều đối tượng tiếp tay cho cộng sản qua các show ca nhạc…
Vụ Lý Tống xịt hơi cay vào mặt ca sĩ VC Đàm Vĩnh Hưng tại Santa ClaraConvention Center, Bắc Cali, Hoa Kỳ giữa “tiến trình giao lưu văn hóa một chiều” qua văn nghệ của NQ36 VC ở hải ngoại… quả thực nó đã nổ như một quả bom mà ba động lan tràn nhanh hơn địa chấn trên biển rộng, nó nhanh hơn CNN, nhanh hơn bất cứ những bản tin “breaking news” trên các đài TV nước ngoài.
Những ai chơi thân và hiểu Lý Tống có thể đoán hành động trên đã được Lý Tống cân nhắc, suy nghĩ và lượng định kỹ càng trên lãnh vực ảnh hưởng, hệ quả và hậu quả của vấn đề. Nhìn về mặt luật, hành động xịt hơi cay vào mặt một tên VC là một hành động chính trị, và không là một trọng tội để có thể bị tù khá nặng như chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, nhưng về mặt tâm lý chính trị, nó tác động mạnh trên nhiều mặt mà độc giả có thể không lường hay nghĩ tới.
– Đối với cá nhân tên ca sĩ VC Đàm Vĩnh Hưng, bí thư đoàn thanh niên VC, bị xịt hơi cay là một cái tát cảnh cáo vai trò Đàm Vĩnh Hưng làm mũi nhọn cho nghị quyết 36 của VC ở hải ngoại. Một tên ca sĩ đảng viên VC hát giữa những vùng đất tỵ nạn cộng sản chính là một thách thức những người chống tội ác của VC, đấu tranh cho tự do, dân chủ VN.
– Đối với đảng cộng sản Việt Nam, hơi cay xịt vào mặt Đàm Vĩnh Hưng cũng chính là một cái tát vào mặt đảng cộng sản Việt Nam và tập đoàn thực hiện mũi nhọn NQ 36 VC qua các chương trình văn nghệ, giao lưu văn hóa một chiều VC. Đảng CSVN và nhà nước VC rồi đây sẽ khó chọn một ca sĩ VC khác thay Đàm Vĩnh Hưng sau khi đã “lăng xê, dọn đường, bồi dưỡng cho Đàm Vĩnh Hưng”… nếu Đàm Vĩnh Hưng “bể và lạnh cẳng” chấm dứt các chuyến lưu diễn ở hải ngoại.
– Đối với những ca sĩ VC hay không VC của VN nhưng được chọn và cấp visa ra hát ở hải ngoại chung xuồng với Đàm Vĩnh Hưng; nhóm này đa số là mấy cô ca sĩ, không được trân quý, không có bản lãnh, không cứng đầu và ngổ ngáo, coi thường các ca sĩ hải ngoại như Đàm Vĩnh Hưng. Thành phần này có thể sợ bị “lãnh thẹo” như Đàm Vĩnh Hưng để có thể bị “tàn tạ dung nhan” nếu bị xịt vào mặt cái gì mạnh hơn “dầu thơm” của Lý Tống xịt vào mặt Đàm Vĩnh Hưng. Đây là một tâm lý vô cùng dễ hiểu, và số ca sĩ trong nước ra hải ngoại sẽ thận trọng hơn trong việc xin ra hát ở hải ngoại.
– Đối với tập đoàn bầu show văn nghệ của những show móc ca sĩ VC và hải ngoại, sau vụ
Đàm Vĩnh Hưng bị xịt hơi cay, nhiều show của họ bị hủy bỏ, có một số bị cháy túi, có một số lỗ lã, có một số lộ mặt vì đồng đô la mà sẵn sàng mà tiếp tay cho nghị quyết 36 VC trong chiến dịch giao lưu văn nghệ một chiều với VC qua các show ca nhạc. Hiện nay họ đã bị đồng bào và các tổ chức đấu tranh, chống cộng nhận diện, chưa kể các cơ sở thương mại nhận phát hành vé cho các show văn nghệ.
– Đối với thành phần khán thính giả tỵ nạn cộng sản mê ca sĩ VC hát, hành động xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cũng xin coi là một sự cảnh tỉnh, nhắc nhở họ… rằng, trước những đau khổng của hàng chục triệu đồng bào và những nhà dân chủ bị áp bức, tù đày dưới chế độ cộng sản, trước những phong trào hay nỗ lực đấu tranh cho tự do, dân chủ Việt Nam, trước âm mưu phân hóa, chia rẽ cộng đồng tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại…, việc mua vé nghe ca sĩ VC hát là một sự phản bội chính danh tỵ nạn, phản bội xương máu của anh em chiến sĩ VNCH, một hành động lăng nhục chính mình.
Nói chung, Lý Tống đã thực hiện một hành động có giá trị về mặt chiến lược chính trị đấu tranh chống tà quyền cộng sản, và làn sóng ngầm Lý Tống đang dồn về Việt Nam.
Hải Triều
604 879 1179

Ông Lý Tống thành ‘ngôi sao’
Trần Đông Đức

Ký giả tự do từ Hoa Kỳ

Vụ Lý Tống xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng trở thành một nguồn nhiên liệu mới cho các thế lực chống cộng ở Hoa Kỳ và có tiềm năng trở thành một nhân tố chính trị trong cuộc bầu cử sắp tới ở quận Cam.
Hôm 24 tháng 7, tại Nam California, cuộc biểu tình chống “đại nhạc hội Đàm Vĩnh Hưng” thu hút cả ngàn người tham gia.
Chủ đề biểu tình chống cộng lại được khơi dậy trên truyền thông với đầy đủ màu sắc hương vị của văn nghệ, chính trị và giải trí đi cùng.
Điều đáng chú ý hơn là lúc Lý Tống có mặt tại quận Cam, các vị dân cử từ Dân Chủ tới Cộng Hòa đều có mặt đón tiếp.
Dân biểu tiểu bang California Trần Thái Văn, người đang tranh chức dân biểu liên bang Hoa Kỳ cho biết đã gặp Lý Tống và “hoàn toàn ủng hộ về nỗ lực chống văn hóa một chiều do văn công (Đàm Vĩnh Hưng) từ trong nước sang”. Bản doanh tranh cử của Trần Thái Văn còn giúp đoàn biểu tình một số phương tiện truyền thông.
Câu chuyện tưởng như đùa về một trong những hành động gây sốc của cựu phi công Lý Tống không chỉ để gây tiếng vang cho đường lối chống cộng riêng biệt của mình mà còn lan sang các chủ đề văn nghệ, mỹ thuật thời trang.
Lê Minh Khuê, một người trẻ quan tâm về âm nhạc có cách nhìn về “người đẹp” Lý Tống như sau:
“Lý Tống hóa trang quá đẹp và phù hợp với mẫu phụ nữ thời trang và quý phái. Ngoài ra, Lý Tống khá ngoạn mục, thành công, toại nguyện với mục đích của mình nếu xét trên góc cạnh Đàm Vĩnh Hưng đang làm một đặc vụ mà Lý Tống là một điệp viên ở vị trí đối thủ.”

Ông Lý Tống nổi tiếng qua các vụ ‘chống Cộng’
Dân biểu tiểu bang California Trần Thái Văn, người đang tranh chức dân biểu liên bang Hoa Kỳ cho biết đã gặp Lý Tống và “hoàn toàn ủng hộ về nỗ lực chống văn hóa một chiều do văn công (Đàm Vĩnh Hưng) từ trong nước sang”. Bản doanh tranh cử của Trần Thái Văn còn giúp đoàn biểu tình một số phương tiện truyền thông.
Câu chuyện tưởng như đùa về một trong những hành động gây sốc của cựu phi công Lý Tống không chỉ để gây tiếng vang cho đường lối chống cộng riêng biệt của mình mà còn lan sang các chủ đề văn nghệ, mỹ thuật thời trang.
Lê Minh Khuê, một người trẻ quan tâm về âm nhạc có cách nhìn về “người đẹp” Lý Tống như sau:
“Lý Tống hóa trang quá đẹp và phù hợp với mẫu phụ nữ thời trang và quý phái. Ngoài ra, Lý Tống khá ngoạn mục, thành công, toại nguyện với mục đích của mình nếu xét trên góc cạnh Đàm Vĩnh Hưng đang làm một đặc vụ mà Lý Tống là một điệp viên ở vị trí đối thủ.”

Ca sĩ nhạc pop Việt Nam, Đàm Vĩnh Hưng, bị Lý Tống, nhân vật chống Cộng giả gái tấn công

Trang Huffington Post
Tuy vẫn có một số ái ngại về hình ảnh phi công Lý Tống giả gái tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sẽ làm hoen ố hình ảnh các phong trào đấu tranh cho dân chủ cho Việt Nam nhưng những quan điểm này thường bị áp đảo về mặt ngôn luận vì không thỏa mãn với sự nhiệt tình dứt khoát của số đông sẵn sàng xuống đường.
Những người xuống đường cũng là một khối lượng cử tri lớn cho nên không có vị dân cử nào bỏ qua.
‘Anh hùng chống Cộng’
Ở vào thời điểm này, những người ủng hộ Lý Tống náo nhiệt hơn khi khơi động lại các phong trào đấu tranh, sẵn sàng tôn vinh Lý Tống lên làm anh hùng chống cộng sản.
Các báo chí Anh ngữ cũng bị thu hút và những tờ như Bấm Mercury News , Bấm UPI.com …và cả trang blog danh tiếng Bấm Huffington Post cũng đăng bài về Lý Tống dù với các bình luận khác nhau.
Tuy lập luận chung của giới trí thức ôn hòa Việt Nam là vẫn không dùng vũ lực và không ủng hộ hành động của Lý Tống nhưng giới ủng hộ Lý Tống thường nắm phần lớn hệ thống truyền thông Việt Ngữ trong cộng đồng như báo chí, TV, đài phát thanh cho nên dần dần ủng hộ Lý Tống sẽ là lập trường chủ lưu.
Cách đây năm năm, cũng có sự việc tương tự – người con lai Lê Phước Tuấn đấm vào ông Nguyễn Quốc Huy, phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ Việt Nam trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của thủ tướng Việt Nam, ông Phan Văn Khải.

Ông Lý Tống hồi bị giam giữ tại Thái Lan
Lúc ban đầu một số trí thức trong cộng đồng và các đoàn thể xã hội đã lánh xa Lê Phước Tuấn vì cho đó là bạo lực, đi ngược với tôn chỉ đấu tranh thiêng liêng vì nhân quyền.
Nhưng không bao lâu, một vài trong số này rút lại mọi chỉ trích khiến Lê Phước Tuấn được ủng hộ hầu như không còn tranh cãi về mặt truyền thông. Tất cả án phí của Lê Phước Tuấn đều được cộng đồng đóng góp.
Một nghệ sĩ trong giới show biz là ca nhạc sĩ Việt Dzũng thi cho rằng trường hợp ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là một thách đố cho nghệ thuật sân khấu hải ngoại:
“Anh ta vừa khiêu khích về về chính trị mà cả cộng đồng không thể đối phó được cho nên Lý Tống mới hành động như thế…Tại sao cộng đồng hiện nay không chống các ca sĩ khác cũng từ trong nước sang?”
“Đàm Vĩnh Hưng đã từng nhạo báng cờ ba sọc trên sân khấu hải ngoại,” Nghệ sĩ Việt Dzũng cho biết.
Trường hợp Lý Tống còn sôi nổi và kịch tính hơn vì do nạn nhân là người nổi tiếng có diễn đàn truyền thông trong nước và có số fan hâm mộ đáng kể.
Về khách quan, cá tính của ông Lý Tống, thích là làm và không bị chi phối bởi những ái ngại thông thường cho nên vượt qua các chỉ trích, “người phi công giả gái” này cũng có sự thu hút về tính cách.
Trong cuộc xuất hiện mới nhất Lý Tống với bộ đồ phi công cùng chiếc khăn choàng bằng cờ ba sọc dài vắt vai cũng thu hút nhiều “fan già fan trẻ” chụp hình kỷ niệm.
Những ý kiến khác không khen ngợi Lý Tống, không quan tâm tới Đàm Vĩnh Hưng nhưng tỏ vẻ thích thú về những chi tiết hỉ nộ ái ố xung quanh.
Một số ý kiến vượt trên cảm xúc thương ghét bình thường thì lại than thở rằng không biết cho đến bao giờ người Việt mới hết nguyền rủa nhau như thế này.
Mạng x-cafe đã ra thăm dò số người chống đối/ủng hộ Lý Tống cho thấy hai tỉ lệ đang xấp xỉ nhau. Theo một số quan sát chung thì dù gì khi người ta bắt đầu quen dần với hình ảnh mới của Lý Tống thì sẽ không còn kết án hành động bạo lực này gay gắt như lúc đầu.
Tuy nhiên, Lý Tống cũng sẽ phải đối đầu với luật pháp của Mỹ trong những ngày sắp tới. Theo dự đoán chung của các nhà hoạt động cộng đồng, những ngày ra tòa của Lý Tống sẽ sôi nổi náo nhiệt không kém các cuộc biểu tình chống “văn hóa vận”.
“Có thể đây là cơ hội để biến nó thành diễn đàn tố cáo cộng sản nhiều hơn là phiên tòa kết án Lý Tống,” theo lời một thân hữu của nhóm Tinh thần Lý Tống cho biết.
Báo chí Mỹ cũng chú ý đến chuyện ông Lý Tống ‘giả gái’ để thực hiện vụ ‘chống Cộng’ với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Trần Đông Đức từ Philadelphia, Hoa Kỳ

  • Trên Đường Biên Giới
    Vũ Uyên Giang

    1.

    Vũ lơ đãng ngó qua khung cửa kính xe ra hai bên đường. Những hàng cây như nối đuôi nhau chạy vùn vụt về phía sau; từng cánh đồng ngập nước và những đám mạ mới cấy thành hàng thẳng tắp khiến anh nhớ đến con đường Quốc Lộ 4 nối liền Sàigòn – Mỹ Tho mà ngày xưa trên đường hành quân anh thường đi qua. Cũng những cánh đồng nước lấp xấp xanh rì màu mạ xa hút tầm mắt; mỗi lần gió thổi lại bồng bềnh như những gợn sóng lăn tăn cuốn trôi vào vô tận.

    Giòng ký ức mù xa như cơn thác lũ bủa vây con người anh. Trí nhớ thui chột sau bao nhiêu tháng năm dài trong lao tù cộng sản tưởng chừng không thể hồi phục được bỗng nhiên ùa ập kéo về tràn đầy cân não. Anh chợt cười vu vơ. Thời gian trôi đi quá nhanh, mới thoáng đó mà Vũ đã rời quân ngũ gần 10 năm. Mười năm của một đời người quả là ngắn ngủi; cái thoáng chốc với bao nhiêu đổi thay, thăng trầm như từ đen qua trắng, từ vàng sang đỏ, từ tự do dân chủ sang cộng sản chuyên chính. Cộng sản như một thứ giòi bọ rúc rỉa cơ thể con người, biến đổi con người thành những xác ma vật vờ sống dở, chết dở bên lề cuộc đời. Con người cộng sản lúc nào cũng thiển cận, ngoan cố khư khư mang trong đầu một thứ lý thuyết rỗng tuếch vay mượn, vá víu để tự lừa dối chính họ và lừa dối mọi người. Họ lúc nào cũng huênh hoang khoác lác bằng những ngôn từ đao to búa lớn “hiện thực xã hội chủ nghĩa”, để cố gắng che giấu sự ngu dốt của họ. Họ không chịu mở rộng tầm mắt nhìn ra thế giới bên ngoài; để thấy rằng trong khi thế giới đã tiến triển vượt bực về mọi mặt, thì họ đi thụt lùi càng ngày càng xa về phía sau. Họ không có đủ tri thức tối thiểu để ngừng lại đúng lúc, đúng chỗ mà cứ tự đánh lừa mình bằng thứ chủ nghĩa ưu việt giật lùi; dù vẫn biết chỉ là thân phận của một thứ ếch nhái, ễnh ương nhưng khi thấy tiếng kêu uôm uôm của mình dưới đáy giếng đã vội nghĩ là mình to giống con bò, nên cố phình bụng cho to bằng bụng bò…

    Vũ chợt cười thích thú khi nghĩ đến mẩu chuyện ngụ ngôn của Lafontaine rất thích hợp với cộng sản. Những con người dốt nát ấy khi đã nắm được quyền lực trong tay thì mặc sức tự tung, tự tác hành động theo kiểu suy nghĩ nông cạn, thấp kém của họ. Vì vậy chỉ trong một thoáng chốc sau khi chiếm trọn Miền Nam, cộng sản đã dìm cả nước trong thảm kịch bi đát nhất lịch sử nhân loại. Đã đẩy con người đi ngược trở lại thời thời hoang dã, nghèo nàn, lạc hậu và ngu dốt cả trăm năm trước. Cái thoáng chốc ấy đã biến anh và toàn dân Miền Nam đắm chìm xuống đáy sâu vực thẳm của địa ngục đỏ…

    2.

    Chiếc xe du lịch màu trắng mang bảng số ngoại giao của Tòa Đại sứ Mỹ tại Bangkok vẫn lao như bay trên con đường đất đỏ hướng về phía biên giới Thái – Miên, bỏ lại phía sau một đám bụi mù mịt. Lác đác dăm ba chiếc “xảm ló” (1) chạy lọc cọc, chìm lấp trong lớp bụi đỏ do chiếc xe chở Vũ tung lên.

    Ram Ruong, người Trung úy sĩ quan liên lạc thuộc đơn vị 309 Tình Báo Biên Giới của Quân Đội Hoàng Gia Thái, ngồi ở băng ghế trước cạnh tài xế, có nhiệm vụ đi theo Vũ để liên lạc và phiên dịch tiếng Thái khi cần thiết, đang ngủ gà ngủ gật, đầu ngoẹo sang một bên, lắc lư theo độ nhún của chiếc xe. Ngưới tài xế Thái mắt chăm chú ngó về phía trước tay giữ chặt volant. Vũ cảm thấy mỏi nhừ cả người vì phải ngồi trên xe suốt chặng đường dài hơn 500 cây số từ thủ đô Bangkok ra quận lỵ Aranya Prathet, thuộc Tỉnh Prachin Buri, nằm về phía Đông Bắc Thái Lan. Trong phiên họp hôm qua ở Cơ quan DAO thuộc Văn phòng Tùy Viên Quốc Phòng Tòa Đại sứ Mỹ, Vũ đã nhận được lệnh đi ra vùng biên giới này để thanh lọc một số bộ đội Việt cộng mới bị bắt trong trận giao tranh giữa quân đội Thái và lực lượng Việt cộng chiếm đóng Campuchia. Nhân tiện anh cũng định đi ra mấy Trại Tị nạn đường bộ như NW.82 của Thái và Nong Chan, Nong Samit của Kháng Chiến Miên để tìm Nguyễn Bá Ruyệt (2), một người Việt tị nạn vượt thoát bằng đường bộ qua ngả Campuchia, đã bị thương cụt mất một chân vì đạp phải mìn của Khmer Đỏ. Ông David Campbell, xếp trực tiếp của Vũ dặn anh:

    – Ông đi ra biên giới cần phải cẩn thận và nhớ kỹ là: Quận lỵ Aranya Prathet cách biên giới Thái – Miên có 5 cây số. Ban đêm ở đó ông có thể nghe thấy tiếng pháo binh của VC départ. Nếu không muốn mất mạng, ông tuyệt đối không nên đi vào các làng Việt Nam vì gần như 100% bọn họ là thành phần dân đồn điền cao su, sang Thái từ trước năm 1945, vẫn trung thành và ủng hộ Hồ Chí Minh…

    Vũ mỉm cười vu vơ. Không ngờ mình đã rời quân ngũ một thời gian dài, nay lại có dịp trở ra chiến trường, nghe lại tiếng súng quen thuộc. Lòng Vũ nôn nao háo hức một cách khó tả. Anh bâng khuâng nghĩ đến những ngày sôi động trong cuộc chiến chống Cộng của quân dân Miền Nam. Nhớ từng kỷ niệm vui buồn của đời quân ngũ. Nhớ những bạn bè đồng đội từng sát cánh với nhau trên khắp các mặt trận nóng bỏng khói súng. Bao nhiêu đứa bạn của anh đã ngã xuống, lấy máu thấm mảnh đất cằn cỗi ở những điạ danh xa lạ: Tàu Ô, Xa Mát, Kà Tum, Bù Đăng, Bù Đốp, Chu Prong, Đức Cơ, Pleime… chỉ vì muốn sống tự do, chỉ vì muốn bảo vệ nhân dân miền Nam trước nanh vuốt bạo tàn của giặc cộng. Bao nhiêu thằng đã kéo lê kiếp sống buồn tủi, nhục nhằn trong những trại biến hình cải tạo của cộng sản sau khi Miền Nam bị rơi vào tay giặc thù và bao nhiêu thằng đã lang thang phiêu bạt quê người?

    Ngày đó đã lùi xa vào quá vãng, chỉ còn lại trong anh những dư âm xao động của một thời, một tuổi. Bây giờ anh cũng trở lại vùng chiến trường sôi động được cả thế giới chú ý đến vì sự diệt chủng của nhóm cộng sản cuồng tín Khmer Đỏ do Pôn Pốt lãnh đạo; cũng bởi sự chiếm đóng lâu dài của CSVN trên đất Campuchia và vì người dân Việt – Miên – Lào ròng rã bao nhiêu năm trời, bằng mọi cách vượt thoát khỏi thiên đường đỏ của cộng sản mặc những hiểm nguy, gian lao và khổ ải. Cả thế giới đã bàng hoàng thức tỉnh khi nhìn vào con số những người vượt thoát mỗi ngày một đông để chứng tỏ một điều là dưới chế độ cộng sản, con người chỉ mang thân phận của một thứ nô lệ mới, bị tước đoạt mọi quyền sống tối thiểu của con người. Họ đã bất chấp mọi hiểm nguy, chết chóc để chỉ kiếm tìm một hơi thở tự do trân quý chẳng thể nào có được trong thế giới cộng sản…

    Anh trở lại vùng biên giới kỳ này với danh nghĩa một viên chức của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ. Dưới mắt của người Thái, họ vẫn nhìn anh là một người Mỹ, viên chức của chính phủ Mỹ – “Khun Phá lẳng” (3) – họ thường gọi anh như vậy. Đôi khi mấy người Thái còn gọi anh là Khun Chanas Michay (4) theo tiếng Thái. Đối với những người Mỹ làm chung trong Tòa Đại sứ thì anh là Mr.Victor, một nhân viên Việt Nam vui tánh, nhưng hay cãi cọ, cự nự người Mỹ mỗi khi nhắc đến chiến tranh Việt Nam. Anh thường kết tội người Mỹ là thủ phạm chính giết chết cả một quốc gia Việt Nam Cộng Hòa và đẩy hàng nhiều trăm ngàn người vào những trại tập trung cải tạo của cộng sản mà điều kiện sống ở dưới mức tối thiểu nhiều chục lần. Người Mỹ đã phản bội người bạn đồng minh của họ khi bằng mọi cách ép buộc Miền Nam phải công nhận phiến cộng là một thực thể. Đã đâm sau lưng những chiến sĩ bảo vệ tự do như anh và bạn bè, đã nhẫn tâm dìm cả một dân tộc trong vòng kìm kẹp vô nhân của bọn cộng sản… Mấy người Mỹ lúc đầu còn cố tranh luận với anh; nhưng ở với nhau lâu ngày thì họ đã biết anh hay “nổi nóng” mỗi khi nhắc đến chiến tranh Việt Nam, nên chẳng ai dám khơi lại đống tro tàn này với anh nữa. Đối với đồng bào tị nạn ở các trại Sikiew, Panat Nikhom, Aranya Prathet, NW.82 hoặc Suan Plu… họ thường kêu anh là Anh Ba một cách thân mật khi có dịp tiếp xúc. Lâu ngày nên chẳng mấy ai gọi tên thật của anh…

    3.

    Chiếc xe đã đi vào khu Thị trấn của quận ly Aranya Prathet. Vũ đã nhìn thấy những ngôi nhà mái ngói đỏ và nhiều cửa tiệm buôn bán sầm uất. Vũ không thể nào ngờ được một quận lỵ hẻo lánh mà phố xá buôn bán sầm uất như ở đây.

    Nước Thái được lợi thế không bị chiến tranh tàn phá nên đã tiến quá nhanh, vượt qua những nước láng giềng bằng đôi hia bảy dặm. Nếu Thái không bị tệ nạn tham nhũng, bè phái đục khoét thì họ còn tiến xa hơn nhiều.

    – Đã đến Aranya Prathet rồi. Ông có muốn ngừng lại để giải khát không? Ram Ruong hỏi Vũ.

    – Thôi khỏi. Anh cho xe chạy thẳng lại văn phòng của nhân viên Tòa Đại sứ ở vùng này nhé. Còn bao xa nữa? Vũ hỏi.

    – Cũng gần đến rồi. Qua cái ngã tư kia quẹo trái thì đến căn cứ của “Pẹt Xảm Pẹt” (Tiếng Thái có nghĩa là 838) (5). Họ ở trong căn cứ đó. Ram Ruong trả lời.

    – OK. Anh cho tôi đến đó trước. Tôi cần họp với Mr.Larry về những công việc ở đây. Anh và người tài xế có thể đi chơi thăm phố xá. Khoảng 5 giờ chiều thì mình gặp nhau ở chỗ Larry. Tối mình sẽ đi ăn và nghe nhạc. Vũ nói.

    – “Khấp phổm” (6).

    Ram Ruong nói giọng kính cẩn vì nghe nói buổi tối được đi ăn và đi phòng trà nghe nhạc. Anh thường có thói quen ban ân sủng cho những người Thái trong toán liên lạc nên họ rất thích anh. Chiếc xe ngừng lại ở Trạm gác một trại lính. Có lẽ đây là căn cứ của đơn vị 838 mà Ram Ruong vừa nói. Người lính mặc quần áo rằn ri giơ tay chào theo kiểu nhà binh. Viên tài xế đưa cho anh ta xem tờ Sự Vụ Lệnh; sau khi nhìn sơ qua, y đứng nghiêm chào và ngoắc tay cho xe đi.

    Xe ngừng lại ở một khu nhà vòm tiền chế. Kiểu nhà này Vũ thường nhìn thấy trong các căn cứ của Quân đội Hoa kỳ ở Việt Nam. Vũ xuống xe, xách cặp bước vào căn nhà có treo tấm bảng “Office”. Larry tươi cười đón Vũ ở cửa, bắt tay Vũ thật chặt. Anh đã gặp và trò chuyện với Larry nhiều lần trong khuôn viên Tòa Đại sứ Mỹ ở Bangkok. Sau vài câu thăm hỏi xã giao thông thường, Larry đưa Vũ đến phòng họp và thuyết trình cho anh biết tình hình chiến sự ở biên giới Thái – Miên. Sau khi Larry thuyết trình xong, Vũ hỏi:

    – Ông có thể cho biết tình hình các trại tị nạn ở dọc biên giới và số bộ đội Việt cộng hiện ở trại nào không?

    – Ở ngay trong vùng này có các trại NW.82, Nong Chan, Phnom Chat, Ban Sangea, Nong Samet, Khao I Dang và Aran Jail. Trại NW.82 hiện chứa trên 1000 người Việt Nam; Trại Nong Chan, Phnom Chat, Ban Sangea và Nong Samet nằm trong vùng kiểm soát của 3 lực lượng kháng chiến Miên và ở mỗi trại có khoảng vài trăm người Việt, họ chưa được nhận là tị nạn và cuối cùng là Trại Khao I Dang chứa khoảng 20.000 người Kampuchia, tuy nhiên trại này cũng có một số người Việt đang nằm điều trị trong Bệnh xá; còn đám bộ đội cộng sản Việt nam dù đào ngũ bỏ đơn vị trốn sang Thái hay bị bắt ngoài chiến trường đều bị giam giữ trong nhà giam của Đơn vị 506 Tình Báo Biên Giới thuộc Quân đội Hoàng Gia Thái Lan. Tôi sẽ giới thiệu ông với Đại tá Tong Đen, Chỉ huy trưởng Đơn vị 506. Larry nói.

    Vừa lúc đó một người Á châu trắng trẻo bước vào phòng họp. Larry đưa anh ta đến giới thiệu với Vũ:

    – Đây là Mr.Victor, nhân viên Văn Phòng Tùy viên Quân Sự của Tòa Đại sứ Mỹ ở Bangkok. Còn đây là Trung úy Sẳng, Sĩ quan liên lạc của đơn vị 506.

    Vũ đưa tay bắt viên sĩ quan Thái. Anh ta chắp hai tay trước ngực vái Vũ theo lối chào truyền thống của Thái Lan:

    – Sa wạt đi khấp (7). Sẳng nói.

    Vũ cũng nói với Sẳng bằng tiếng Thái: “Sa wạt đi!” (Xin chào!)

    -Ồ! Ông nói được tiếng Thái?

    Vũ cười: “Phổm pút ba xả Thài níc nòi.” (Tôi nói được một chút tiếng Thái) (8) Cả ba cùng cười. Quay sang Vũ, Larry nói:

    – Trung úy Sẳng sẽ giúp ông trong công tác thanh lọc số bộ đội VC ở Aran Jail.

    – Vậy thì tốt quá. Bao giờ chúng ta có thể bắt đầu được? Vũ hỏi.

    -Ngày mai được không ông? Vì bây giờ đã gần 4 giờ chiều rồi. Sẳng nói.

    – OK. Vậy đúng 9 giờ sáng mai ta sẽ gặp nhau ở đây để làm việc nhé. Trung úy có biết ở đây nhà hàng nào ngon không? Tối nay tôi xin mời quý vị đi ăn tối.

    – Ở đây có nhà hàng Valentine vừa nấu ăn ngon lại có nhạc sống. Ông có thích đến đó không? Mr.Larry và tôi thỉnh thoảng cũng đến đó ăn.

    – Chúng tôi nhờ sự hướng dẫn của Trung úy vậy. Ông là dân địa phương mà. Vũ nói.

    – Tôi cũng không phải người địa phương ở đây đâu. Nhà tôi ở Bangkok và cũng mới thuyên chuyển về đơn vị “Hà Sủn Hột” (đơn vị 506) (9) được mấy tháng thôi. Mr.Victor này! Ông đã gặp Thomy chưa nhỉ?

    – Thomy là aỉ Vũ ngạc nhiên hỏi. Larry đỡ lời:

    – Thomy là một người Việt Nam làm việc cho văn phòng chúng tôi ở đây. Để tôi gọi máy báo cho hắn biết có ông đến.

    Vừa nói, Larry vừa cầm ống liên hợp của máy truyền tin gọi:

    “Eagle! Eagle! – Ranger. Over”

    Tiếng máy kêu rè rè. Trên tần số có tiếng trả lời: “Ranger! Eagle. Over”

    “Eagle! Anh có thể trở về main compound bây giờ không? Over.”

    “Ranger! Không thể được vì chiếc xe đã đi chợ rồi. Tôi đâu có phương tiện đến đó. Over.”

    “OK.Vậy anh chuẩn bị đón tiếp một người khách đặc biệt đến từ Bangkok nhé. Đó là Mr.Victor mà tôi đã nói với ông sáng nay”

    “OK. Nhận rõ 5 trên 5. Over.”

    Larry gác ống liên hợp, quay sang nói với Sẳng:

    – Nhờ anh chở Mr.Victor đến chỗ Thomy được không? Tôi phải đi họp với Thiếu tướng Tư lệnh Sư đoàn bây giờ.

    – Dạ không trở ngại gì. Đằng nào tôi cũng đi ngang đó mà.

    – À! Ông Victor sẽ ngủ lại đây hay ở chỗ Thomy?

    Larry quay sang Vũ, hỏi:

    – Ông muốn ở lại đây hay ở nhà Thomy? Ở đây thì đã có sẵn 3 phòng dành cho khách.

    – Thôi để Ram Ruong và tài xế ở đây; tôi ở lại chỗ Thomy.

    Nói xong Vũ bắt tay Larry, nói: Vậy tối nay mình gặp lại nhau nhé.

    Vũ nghĩ thầm: “Ở nhà của Thomy có lẽ dễ chịu hơn vì anh có thể trò chuyện bằng tiếng Việt với hắn.

    4.

    Vũ xách hành lý leo lên xe của Sẳng. Gió từ những cánh đồng trống thổi về mát rượi. Vừa lái xe, Sẳng vừa giới thiệu cảnh vật và địa hình vùng Aran cho Vũ biết. Chỉ về phía biên giới ở hướng đông, Sẳng nói:

    – Mình chỉ cách biên giới có 5 cây số đường chim bay ông có biết không? Phía kia là con đường đi Sisophon, nơi đồn trú của Sư đoàn 5 Biên phòng Việt cộng. Đa số bộ đội hiện bị giam ở Aran Jail đều thuộc đơn vị này. Ngọn núi phía Bắc là Khao I Đăng, Trại tị nạn Khmer lớn nhất vùng này, có khoảng trên dưới 20000 người Miên ở trong đó. Còn phía kia là Trại NW.82 hiện đang chứa khoảng 1000 người Việt đi đường bộ. Vừa nói, Sẳng vừa đưa tay chỉ về phía trước cho Vũ thấy.

    – Có khi nào anh đi đến các trại đó không? Vũ hỏi Sẳng.

    – Có chứ. Hàng tuần tôi đến các trại để chở người tị nạn về Aran để thẩm vấn. “Hổ ná” (10) muốn đi tôi chở đi.

    Vũ phì cười: “Thôi! Anh đừng kêu tôi là Hổ ná. Cứ gọi là Victor được rồị”

    – Khấp phổm (6). Sẳng cho xe từ từ quẹo vào trong sân một ngôi biệt thự nằm bên tay trái đường, phía trước có treo một tấm biển gỗ lớn và hai hàng chữ Thái ngoằn ngoèo. Vũ hỏi Sẳng:

    – Tấm bảng đó nói gì vậy?

    – Ồ! Đây là căn nhà của Đại tá chỉ huy Cảnh sát “Pẹt Xảm Pẹt” (tiếng Thái là 838) (5) cho Larry thuê làm chỗ ở và làm việc của Thomy. Tấm bảng ghi tên, cấp bậc và chức vụ của Đại tá.

    Ngôi biệt thự khá xinh xắn và rộng rãi, tọa lạc trên một mảnh đất rộng. Chung quanh trồng khoảng 20 gốc xoài lớn, tàn lá xum xuê. Một người đàn ông trạc tuổi Vũ, da ngăm đen, mặc quần soọc, áo pull đứng chờ sẵn ở sân. Vũ đoán có lẽ đây là Thomy mà Larry đã nói đến.

    – Chào Trung úy Sẳng. Anh khỏe không? Thomy nói với Sẳng bằng tiếng Anh.

    – Hi! Thomy. I’m fine and you? Đây là Mr. Victor đến từ Bangkok

    Vũ xiết chặt tay Thomy, nói bằng tiếng Việt: “Chào anh. Tôi nghe Larry nói nhiều về anh, nhưng nay mới được gặp”

    – Chào anh Victor. Mình vào trong nhà nói chuyện nhiều hơn.

    Sẳng đưa vali của Vũ cho Thomy.

    – Tôi có việc phải đi. Chiều nay tôi sẽ đến. Sẳng giơ tay chào Vũ và Thomy theo kiểu nhà binh rồi leo lên xe lái đi.

    5.

    Thomy tên thật là Thạch Thom, một người Việt gốc Miên, làm việc trong văn phòng của Larry đã được gần 2 năm. Anh là cựu Đại úy và phục vụ ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn I ở Đà Nẵng. Sau khi Miền Nam Việt Nam bị rơi vào tay cộng sản vì những thủ đoạn hèn hạ đánh lừa Mỹ và dư luận thế giới; trong lúc dân chúng Mỹ đã chán ngán cuộc chiến ở một vùng đất xa lạ; họ chỉ muốn chấm dứt ngay những sự hy sinh con em họ ở phần đất lạ lẫm và khốc liệt ấy vì thế mà Mỹ đã phản bội quân dân Miền Nam, nhắm mắt làm ngơ trước những khổ đau chồng chất của nhiều chục triệu quân dân Miền Nam; để cho cộng sản cưỡng chiếm Miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.

    Thomy cũng như bao nhiêu quân cán chính VNCH khác, bị tập trung cải tạo một thời gian dài. Sau khi ra khỏi nhà tù cộng sản, nhờ là người Việt gốc Miên nên anh đã đi tìm tự do bằng đường bộ vượt qua Kampuchia năm 1980. Khi sang đến Thái Lan, anh được Larry lấy ra khỏi trại và cho làm việc ở văn phòng này từ đó đến nay. Cũng nhờ gốc gác là người Việt gốc Miên, nói thông thạo tiếng Khmer, nên Thom đã móc nối với người Miên để họ về Việt Nam mang được 2 đứa con trai sang với Thom. Vì đã ở Thái hơn 2 năm, anh rất muốn đi dịnh cư ở Mỹ để 2 con có cơ hội học hành, nhưng tìm mãi chưa có người thay thế. Thomy khẩn khoản nhờ Vũ có dịp đi nhiều Trại, gặp gỡ nhiều anh em có khả năng, kiếm giúp anh một người ra làm việc thay cho anh vì anh đã có tên trong danh sách đi Hoa Kỳ vào tháng sau… Việc kiếm người ra làm việc khó khăn vì đòi hỏi kẻ ứng tuyển phải có trình độ Anh ngữ thông thạo, có khả năng về điều hành, có trí thông minh để có thể thẩm vấn tù binh VC, không tham lam và không có thành tích xấu trong quá khứ. Chính vì thế sau này Vũ đã giới thiệu nhiều anh em ra làm việc như: Nguyễn Ngọc Thuận, Vũ Ngọc Bách, Bùi Minh Ngọc, Nguyễn Văn Hồng, Tôn Thất Hồng (10),  v.v… ra làm việc ở văn phòng này.

    Vũ và Thom trò chuyện với nhau thật lâu. Dù mới gặp nhưng tưởng chừng như đã quen nhau từ nhiều năm trước vì cái tình “huynh đệ chi binh” và vì cùng hoàn cảnh tù đầy cải tạo, nên trò chuyện hoài không dứt. Bao nhiêu chuyện vui buồn đời quân ngũ lại được dịp trao đổi với nhau, bao nhiêu khổ ải nhục nhằn trong những trại biến hình của cộng sản lại có cơ hội tràn ra khỏi miệng, những kỷ niệm xót đắng của kiếp bại binh trong điạ ngục đỏ lại được hai người kể lại cho nhau nghe tưởng chừng không dứt. Bất chợt như nhớ ra chuyện gì, Thom nói với Vũ giọng khẩn khoản:

    – Có một chuyện này không biết ở Bangkok anh đã nghe chưa? Hiện tại trong Aran Jail có giam một Trung úy Phi công VNCH. Tay này bị Thái họ giam giữ khoảng 9 tháng nay, không cho ai tiếp xúc. Tôi cũng chưa được gặp. Người Thái cho rằng anh ta làm gián điệp cho Cộng sản Việt Nam nên biệt giam ở khu đăc biệt, bị “đeo kiềng” (11) 24 trên 24.

    – Tên anh ta là gi`? Vũ tò mò hỏi.

    – Lý Tống. Ông Đại tá Tong Đen, Chỉ huy trưởng Đơn vị 506 Tình Báo Biên Giới Thái gửi hồ sơ sang nhờ Mr.Larry gửi về Hoa Thịnh Đốn để sưu tra lý lịch của Tống. Trong đó chỉ ghi vỏn vẹn có mấy hàng: tên, cấp bậc và không có số quân. Anh nghĩ coi, có thằng lính nào lại không có số quân? Không có số quân thì làm sao sưu tra được? Vì vậy mà kết quả gửi về từ Hoa Thịnh Đốn là “Trong Quân Lực VNCH và Không Quân VNCH không có ông Đại úy nào tên Lý Tống mà không có số quân…” Vừa nói, Thomy vừa lôi trong ngăn kéo ra một xấp hồ sơ đánh máy, có bút phê bằng tiếng Thái và tiếng Anh cho Vũ coi.

    Vũ cầm lấy đọc. Đây là Bản Cung Từ Tù Binh do Đơn vị 506 thiết lập được dịch sang tiếng Anh. Vũ thấy kẹp chung còn có một tấm card 3×5 loại thường lưu trữ hồ sơ và sưu tra lý lịch. Anh đọc được những chi tiết sau:

    -True name: LÝ TỐNG

    -Rank: Captain

    -Unit: VNAF (Vietnam Air Force)

    -Serial Number: None

    Bên cạnh những hàng chữ này là bút phê bằng tiếng Thái chằng chịt, ngoằn ngoèo của Tong Đen. Vũ hỏi:

    – Sao Thomy không tìm cách cứu hắn?

    – Tôi đã tìm mọi cách mà không được. Ông Tong Đen thì giấu không cho tiếp xúc, mà Larry thì thấy kết quả sưu tra có dấu nghi ngờ nên y không interest lắm; mỗi lần họp tôi nêu việc này ra đều bị hắn gạt đi. Victor ở Bangkok, quen nhiều xếp lớn, thử can thiệp cho Tống coi. Tôi coi như hết cách.

    – Tôi sẽ cố gắng hết sức mình. À! Thomy có bản lý lịch thật chính xác của Tống không? Tôi rất cần; có nó mới nói chuyện với mọi người được.

    -Không! Tên Tong Đen giấu kỹ không cho tiếp xúc nên đâu biết lý lịch chính xác của anh ta.

    Vũ trầm ngâm suy nghĩ. Anh vẫn thường giúp đỡ các anh em cựu quân nhân ở các Trại Tị Nạn trên đất Thái khi có dịp đến các Trại, dù chẳng hề quen biết họ. Dù sao thì cũng còn chút tình đồng đội, còn chút máu lính trong người nên khi thấy các anh em trong cảnh cùng quẫn, Vũ chẳng thể làm ngơ. Huống gì anh chàng phi công này còn bị giam cầm trong nhà giam của một dân tộc khác, mà dân tộc này từ xưa vốn mang nặng một mối nợ lớn đối với dân tộc anh, đất nước anh. Sau năm 1975, món nợ này càng chồng chất thêm khi họ làm ngơ bao che, dung túng bọn hải tặc hoành hành trên vùng Vịnh Thái Lan; chỉ cần nhìn vào con số hơn 500 ngàn thuyền nhân đã vùi thây dưới biển sâu chỉ vì lũ hải tặc Thái man rợ cướp của, hiếp dâm và giết người phi tang và bọn chúng được chính quyền Thái làm ngơ mặc cho chúng cướp, giết… Con số này là do Cao Ủy Liên Hiệp Quốc thống kê ra được từ lời khai báo của những người còn sống sót vào năm 1982; còn bao nhiêu chiếc thuyền chết sạch thì lấy ai mà báo cáo số người tổn thất? Con số này đã đủ nói lên cái tộc ác ghê gớm của xứ này đối với dân tộc anh. Giờ đây một quân nhân VNCH sau bao khổ ải, gian nguy trên đường vượt thoát thiên đường cộng sản lại bị giam cầm trong tay họ thì làm sao anh ngồi im cho được? Nhưng làm thế nào để cứu anh chàng này khi trong tay chẳng có một tí manh mối nào, dữ kiện nào để dùng làm bằng chứng chứng minh anh ta là quân nhân VNCH, trong lúc đó người Thái không chịu cho tiếp xúc? Vũ chợt mỉm cười vì anh vưa nghĩ ra một phương cách may ra có thể cứu được Tống. Anh hỏi Thomy:

    – Hàng ngày anh có vào trong 506 làm việc hoặc lấy tù binh bên đó về đây làm việc không?

    – Có chứ. Bên 506 chuyển sang cho mình một danh sách những cán binh VC đào ngũ hoặc bị bắt làm tù binh ngoài mặt trận mà họ đang giam giữ ở đó. Mình chở về đây làm việc một vài ngày.

    -Như vậy thì được rồi. Kỳ này tôi xuống đây để thanh lọc đám cán binh VC mới bị bắt trong mấy tuần vừa qua. Tôi sẽ ở đây vài ngày; hy vọng sẽ có cách cứu Tống.

    – Như vậy thì tốt quá. Mong anh thành công. Anh có thể nói cho tôi nghe anh làm cách nào không?

    – Ồ! Cũng chẳng khó gì. Ngày mai tôi sẽ thanh lọc đám bộ đội phải không? Tôi sẽ nhắn bọn chúng về nói Tống viết cho tôi một bản lý lịch; sau đó tôi sẽ yêu cầu Larry sưu tra ở Trường Huấn Luyện Không Quân ở Hoa Kỳ nơi Tống tu nghiệp; chắc chắn những chi tiết ấy sẽ phải có. Khi đó tôi về Bangkok sẽ nói chuyện với văn phòng DAO và cấp chỉ huy của Tong Đen là ông Tướng Sud Sai Chỉ Huy Trưởng Đơn vị 309 Quân Báo để nhờ họ giúp một tay. Tôi có giao tình với họ và giúp họ nhiều chuyện, nay nhờ lại họ chắc cũng dễ…

    Thomy vỗ tay, reo lên:

    -Hay quá. Như vậy thì Tống có hy vọng được cứu rồi.

    6.

    Ngày hôm sau, khi phỏng vấn Bùi Văn Tranh, Hạ sĩ thuộc đơn vị súng cối 82 ly của Sư đoàn 5 Việt cộng trú đóng tại Sisophon; Vũ đã giao cho Tranh một lá thư nhỏ cầm về cho Tống. Lá thư được giấu kỹ trong gấu áo của Tranh. Vũ dặn đi dặn lại Tranh là phải tuyệt đối giữ kín không để người Thái biết và Tranh phải hứa sẽ giao tận tay cho Tống. Hàng ngày ở chung trong nhà giam Aranya Prathet, Tống thường dạy tiếng Anh cho các em bộ đội VC bị giam chung nên được các em quý mến. Vũ cũng gửi vào trong nhà giam cho các em vài cây thuốc lá Samit, vài gói kẹo bánh. Đặc biệt gửi cho Tống một cây thuốc và một bộ quần áo.

    Nguyên văn lá thư viết cho Tống như sau:

    “Tống,

    Tôi đang tìm cách cứu Tống ra khỏi nhà giam. Tống hãy viết cho tôi một bản lý lịch thật đầy đủ chi tiết nhé. Xong cứ giao cho Tranh chuyển lại cho tôi.

    Victor.
    20/9/82”

    Đa số các em bộ đội bỏ ngũ bị giam ở đây đều thuộc thành phần con em Miền Nam có cha anh bị đi cải tạo. Sau khi cộng sản chiếm Miền Nam, các em bị bắt buộc đi nghĩa vụ quân sự của bọn chúng khi còn nằm trong lứa tuổi 18 – 25; nhưng khi sang đến vùng biên giới Thái – Miên, các em đã tìm cách đào ngũ chạy sang xin tị nạn ở Thái với hy vọng các nước tự do sẽ mở rộng vòng tay nhân ái cho các em định cư ở một nước tự do nào đó. Số phận các em thật hẩm hiu vì các em đến Thái vào lúc tình thương con người đã kiệt cạn, mỏi mệt với gánh nặng tị nạn ngày một thêm đông; lòng nhân đạo của thế giới đã đã cạn khô nên không nước nào thèm dòm ngó đến các em. Trong khi Thái Lan lúc nào cũng lo sợ bị CSVN thôn tính nên họ trở thành nghi kỵ và chèn ép mọi người có gốc Việt Nam, bất kể họ thuộc thành phần nào.

    Người Thái đẩy đồng bào tị nạn Việt Nam vào các trại giam với nhiều lớp hàng rào kiên cố và giam trong những nhà có song sắt như nhà tù… Số bộ đội VC thì bị giam ở Aranya Prathet thuộc tỉnh Prachin Buri; còn số thuyền nhân thì bị giam ở Trại Sikiew, thuộc tỉnh Nakhorn Raschasima. Các em bộ độ VC bị chính quyền giam trong Trại Aran một thời gian dài dưới sự quản thúc nghiêm ngặt của đơn vị 506; không biết ngày nào mới được chuyển sang các Trại Tị Nạn để được hưởng sự bảo trợ của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc; khi đó họ mới có tư cách để được các Phái đoàn Di Trú của các quốc gia trên Thế Giới phỏng vấn cho đi tái định cư ở một nước thứ 3. Nhiều em được chuyển từ Aran lên Trại Transit Center Phanat Nikhom thuộc tỉnh Chonburi; nhưng nằm chờ ở đó hết năm này sang năm khác mà cũng không được nước nào nhận cho đi định cư. Thỉnh thoảng mới có một vài em được Pháp hoặc Canada nhận đi theo diện nhân đạo; còn phần lớn phải nằm chờ ở Thái nhiều năm dài.

    Qua sự tiếp xúc với một số em bộ đội đào ngũ ở tù chung với Tống ở Aran; cộng với sự nhận xét và ước đoán tinh tế của một Sĩ quan QLVNCH từng phục vụ lâu năm trong ngành Quân Báo, Vũ đã hiểu được một phần nào uẩn khúc và nguyên nhân chính đưa đến việc người Thái khép tội Tống làm gián điệp cho Cộng sản Việt Nam. Theo lời kể của các em thì vào ngày 25 tháng 1 năm 1982, có một người Việt tên là Lê Văn Tống vượt thoát bằng đường bộ qua ngã Kampuchia, đến Thailand. Anh đã vượt qua các “check point” (12) của nhiều lực lượng an ninh Thái để vào tận thị xã Aranya Prathet, trình diện với văn phòng Hồng Thập Tự Quốc Tế xin được hưởng qui chế tị nạn. Cơ quan này không có thẩm quyền trong việc tiếp nhận người tị nạn, nên Tống được giao qua đồn cảnh sát Thái và anh được đưa về đơn vị 506 để điều tra. Lúc đầu anh được Thượng sĩ Ạt thẩm vấn, nhưng anh không chấp nhận bị thẩm vấn bởi 1 Hạ sĩ quan Thái nên đòi gặp giới chức thẩm quyền cao hơn; vì vậy đích thân Đại tá Tong Đen xuống phụ trách thẩm vấn anh. Tong Đen là một người mập, lùn; có nước da đen; y đã từng phục vụ ở đơn vị Thái Lan trú đóng ở căn cứ Bear Cat Long Thành nên nói được tiếng Việt. Quen thói hống hách quát nạt các em bộ đội đào ngũ, Tong Đen đã đập bàn quát tháo khi tra hỏi Tống vì sao có thể vượt thoát qua các “check point” mà không bị phát giác? Ai đã dẫn đường cho Tống vượt biên giới Thái? Tại sao Tống có tờ 20 Bath (tiền Thái) trong túi, trong khi tiền này mới phát hành được một tuần? Ai đã cho Tống tiền? v.v… và v.v.

    Tống bình tĩnh trả lời Tong Đen từng điểm một. Anh khẳng định không có ai dẫn đường cho mình mà tự ý tìm đường vượt qua biên giới bằng cách xuyên qua rừng và băng qua ruộng trong đêm tối để sang đất Thái. Còn tiền thì anh đã đổi ở Battambang (một tỉnh nằm ở Tây Bắc trong nội địa Kampuchia) cách đây một tháng… Đây chính là điểm mâu thuẫn mà Tong Đen nghi ngờ vì đồng tiền mới được phát hành bên Thái có 1 tuần. Khi thấy Tong Đen đập bàn, quát tháo Tống liền phản đối:

    “Tôi là một chiến sĩ tự do, chống cộng sản. Ông cũng là một chiến sĩ tự do, chống cộng sản. Trước đây ông đã từng sang nước tôi chiến đấu chống cộng sản; ông với tôi là đồng minh với nhau, là chiến hữu với nhau. Tôi không phải là cộng sản, ông không thể coi tôi như tội phạm mà thẩm vấn, quát nạt. Tôi từ chối trả lời khi ông còn giữ thái độ đó”.

    Rồi anh ngồi im mặc cho Tong Đen lồng lộn tức tối.

    Tong Đen liền kêu lính giải anh xuống nhà giam có song sắt và tặng cho anh cặp kiềng đeo vào chân với một sợi giây xích dài hàn dính với một cục sắt tròn nặng như tảng đá. Trong bản cung từ phúc trình cho cấp trên, y đã báo cáo Tống thuộc thành phần “Tình nghi là gián điệp của cộng sản VN, rất ngoan cố; cần giam giữ để điều tra và không phổ biến rộng rãi sang bên Cao Ủy Tị Nạn LHQ”. Sau đó Tong Đen đã cố tình hại chết Tống bằng cách gửi những chi tiết sai sang nhờ Tòa Đại sứ Mỹ sưu tra lý lịch. Y đã không gửi tên thật của anh là Lê Văn Tống với đầy đủ cấp bậc, số quân, đơn vị mà chỉ gửi bút hiệu Lý Tống khi viết báo và cấp bậc Đại Úy mà không có số quân để chắc chắn với những chi tiết sai ấy, kết quả sưu tra sẽ khiến Tống không còn đường thoát. Y sẽ căn cứ vào đó để trình lên thượng cấp xác quyết Tống là gián điệp cho cộng sản VN và cũng chính vì vậy nên những người Mỹ làm việc ở Aranya Prathet như Larry, như Merle, như Stain… không ai thiết tha việc giải cứu cho Tống.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Vũ đã có trong tay một bản lý lịch thật đầy đủ chi tiết do Bùi văn Tranh giấu mang sang khi được Trung úy Sẳng chở sang nhà Eagle của Thomy. Những chi tiết chính xác như sau:

    – Họ và tên thật: LÊ VĂN TỐNG

    – Bút hiệu: Lý Tống (viết bài cho các tờ báo của binh chủng Không Quân như Gió Cát, Phù Sa, Lý Tưởng…)

    – Năm sinh: 1946

    – Cấp bậc và chúc vụ: Trung úy Hoa tiêu A37, Phi đội trưởng.

    – Đơn vị: Phi đoàn 548/ Sư đoàn 2 Không quân trú đóng tại Căn cứ 20 Chiến thuật Không quân. Số quân: 66/600175

    – 1/1965 – 12/1965: Air Cadet khóa 65A (cùng khóa với anh hùng Thiếu tá Trần thế Vinh)

    – 1/1966 – 5/1966: Air Cadet/ Lackland English School ở San Antonio, Texas.

    – 5/1966 – 7/1966: Bị trả về Việt Nam vì lý do vô kỷ luật (đánh một Sinh viên Sĩ quan khóa đàn anh tên Trọng). Bộ Tư Lệnh KQ Sàigòn. Giải ngũ

    – 10/1966 – 2/1967: Thông dịch viên RMK-BRJ ở số 8 Phan Bội Châu, Qui Nhơn

    – 4/1967 – 6/1968: Phụ tá Hành chánh + Programmer PA&E Tân Sơn Nhất

    – 6/1968 – 12/1968: Sinh viên Sĩ quan Khóa 4/68 Thủ Đức.

    – 1/1969 – 6/1969: Chuẩn úy. Xin gia nhập lại binh chủng Không quân và được học Khóa 1/69 Anh Ngữ tại Trường Anh Ngữ Không quân Đồng Khánh, Chợ Lớn.

    – 6/1969 – 6/1970: Khóa 33/66 Trường Phi Hành Trung Tâm Huấn Luyện KQ Nha Trang.

    – 6/1970 – 5/1973: Thiếu úy hoa tiêu L.19 và U.17 của Phi đoàn 122/ Sư đoàn 4 KQ Cần Thơ

    – 5/1973 – 4/1975: Trung úy hoa tiêu A.37/Phi đoàn 548/ Sư đoàn 2 KQ/ Căn cứ 20 KQ Chiến thuật Phan Rang.

    – 5/4/1975: Bị bắn rơi ở Phan Rang và được truy thăng “Cố Đại úy” hy sinh tại chiến trường.

    – 4/1975 – 12/7/1980: Tù binh ở các trại:

Lam Sơn, Tổng Trại 6 Nha Trang
Trại cải tạo 52, 53 Tổng Trại 5 Tuy Hòa

– 12/7/1980: vượt ngục trốn về Sàigòn

– 23/9/1981: Vượt biên qua ngã Gò Dầu Hạ

– 25/9/1981: bị bắt tại ga xe lửa Nam Vang và bị giam tại Trại tù 7708 thuộc A.50 (13) ở Nam Vang

– 7/10/1981: vượt ngục trại tù 7708, trốn đi Kampong Chnang.

– 10/1981 – 1/1982: Đánh cá tại Đài Côn (tức Chí Lức) Lô 13B Biển Hồ

– 20-1-1982: Rời Kampuchia bằng xe đạp, trốn sang Thái Lan.

– 25/1/1982: Trình diện Hồng Thập Tự Quốc Tế tại Thị xã Aranya Prathet và bị chuyển giao vào Trại giam Aran.

7.

Trên đường trở về Bangkok sau 3 ngày làm việc ở Aranya Prathet với một xấp hồ sơ dầy cộm trong cặp xách Samsonite; Vũ cảm thấy nhẹ nhõm cả người vì giải quyết mấy trăm hồ sơ trong vòng 3 ngày ngắn ngủi mà khi đi anh tưởng chừng phải làm cả 2, 3 tuần lễ mới xong; đó là nhờ có sự tiếp tay của Thomy. Hơn nữa khi được rời xa cái vùng Aran hoang vắng và chỉ có nắng như thiêu đốt anh cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng cái vui nhất của anh là có được bản lý lịch đầy đủ và chính xác của Lê Văn Tống. Những chi tiết trong đó có thể giúp anh cứu được anh chàng hoa tiêu Không quân này ra khỏi lao tù tự do. Vũ ôm chặt chiếc cặp trong tay như sợ rằng bản lý lịch của Tống sẽ vụt bay theo cơn gió lộng lùa vào trong xe qua khung của kính mở hé. Anh cảm thấy sung sướng vì sắp làm được một công việc có ích, giúp cho một người chiến hữu dù chưa hề biết mặt nhau. Mặc! Đâu cần phải quen biết nhau mình mới giúp đỡ được nhau. Không biết cái chất lính trong con người của anh nó như thế nào mà mỗi khi gặp được một người cựu quân nhân, một người cựu tù nhân cải tạo dù không quen, anh vẫn có những cảm tình quyến luyến như có sự ràng buộc vô hình nào đó níu anh lại. Anh có thể ngồi nói chuyện với những người bạn mới này hàng hai ba giờ đồng hồ không dứt và anh vẫn tự động giúp đỡ trong khả năng của anh. Giúp mà không cần họ biết đến, giúp mà không cần được cảm ơn, Chỉ cần thấy các anh em vui là Vũ cảm thấy yên ổn trong lòng.

Anh muốn con đường dài kia ngắn lại để anh có thể phóng vào Tòa Đại sứ Mỹ ở Bangkok trước giờ các viên chức nghỉ việc để còn đánh ngay một công điện sang Hoa Thịnh Đốn nhờ sưu tra lý lịch của Tống theo cái bản anh đang có trong tay.

Anh hy vọng về đến nơi trước khi trời tối; nhưng càng mong mỏi, chiếc xe dường như càng chạy chậm hơn và con đường như càng dài thêm, xa hơn. Thời gian như cũng đồng lõa với không gian, đi nhanh hơn thường ngày làm Vũ thêm bồn chồn, mong đợi. Vũ không còn cái háo hức ngắm phong cảnh hai bên đường như thường lệ mỗi lần đi xa bằng đường bộ.

Anh ngồi im trong xe, miên man nghĩ về trường hợp Lê Văn Tống… Từ sau ngày Miền Nam bị bức tử một cách đau đớn; Quân, Dân, Cán, Chính của Việt Nam Cộng Hòa đã phải chịu trăm ngàn cay đắng, khổ ải, truân chuyên; riêng người quân nhân tên Lê Văn Tống thì lại trở thành “Cố Đại Úy” dù vẫn còn sống sờ sờ, bị giam cầm đầy ải ở nhiều nhà giam khác nhau và bây giờ lại bị kết án là gián điệp của kẻ thù ngay trên phần đất tự do… Còn nghiệt ngã nào hơn?

Con đường có dài hơn, xa hơn; cuối cùng thì Vũ vẫn về đến Bangkok. Buổi tối nên thành phố rực rỡ trong ánh đèn muôn màu trông thật đẹp. Giờ này nhân viên các phòng sở đã nghỉ việc và David Campbell, xếp trực tiếp của Vũ chắc cũng đã về nhà. Thôi đành đợi đến sáng mai mới vào Tòa Đại sứ để gửi bản sưu tra vậy.

Cách hay nhất bây giờ là về nhà tắm nước nóng cho trôi đi bụi đất biên giới, tỉnh táo sau một chặng đường dài mỏi mệt và nghỉ ngơi cho khỏe khoắn…

Khoảng 8 giờ tối, Vũ gọi điện thoại cho Đại tá Prachet (tiếng Thái đọc là Pra Chệt), Tham Mưu Trưởng của Đơn vị 309 Quân Báo trò chuyện để tìm cách hỏi ông về trường hợp Lê Văn Tống. Từ ngày làm việc ở Bangkok, Vũ vẫn giữ mối giao hảo thân tình với Đại tá Prachet. Anh quen ông do sự giới thiệu của David Campbell. Trong công việc, Đại tá Prachet rất mến phục khả năng chuyên môn và những ước đoán tình hình một cách chính xác của Vũ. Nhất là sau vụ điều tra chiếc phi cơ Antonow 26 của cộng sản VN bị crash landing xuống quận Sakaeo hồi tháng 2/1982; Vũ đã phát giác ra cả một kế hoạch lớn của cộng sản VN trên đất Thái trong khi các cơ quan An ninh của Thái đã bó tay. Đại tá Prachet càng nể nang Vũ hơn và chơi thân với anh hơn; khi gặp những chuyện liên quan đến CSVN mà ông bí lối, ông thường vấn kế của Vũ. Ông tỏ vẻ mừng rỡ khi nghe Vũ gọi lại. Vũ cũng trình bày sơ lược câu chuyện “làm gián điệp” của Tống và sự hiểu lầm của Tong Đen cho ông nghe. Vũ hỏi ông: “… liệu khi anh gom đủ tài liệu chứng minh Lê Văn Tống là một cựu Sĩ quan KQ VNCH thì ông có thể can thiệp để thả Tống được không?” Ông đã sốt sắng hứa sẽ giúp hết mình trong khả năng của ông. Vũ cảm ơn và hứa sẽ có đầy đủ bằng chứng đưa cho ông. Anh gác máy điện thoại mà nghe lòng nhẹ nhõm vì ít nhất cũng đã kiếm được người ở phía Thái Lan tiếp tay.

Sau khi gửi tờ lý lịch của Tống về Hoa Thịnh Đốn để sưu tra; trong khi chờ đợi kết quả sưu tra, Vũ lại đi xuống các Trại Tị nạn Sikiew thuộc Tỉnh Nakhorn Ratchasima và Trại Phanat Nikhom thuộc tỉnh Chonburi để tiếp xúc với các anh em cựu quân nhân ở các Trại ngõ hầu thu thập thêm tài liệu về Tống. Trại Sikiew đúng ra là một nhà giam trực thuộc Bộ Nội Vụ để giam giữ những người Việt kiều hoạt động cho cộng sản trên đất Thái, nên nhà có song sắt và ngăn thành từng xà lim nhỏ, mỗi phòng đều có song sắt và cửa riêng. Việt kiều sinh sống trên đất Thái từ năm 1945, đa số đều theo phía Cộng sản VN, họ tôn sùng Hồ Chí Minh và trong làng đều có tượng HCM; chính vì vậy người Thái rất ghét người Việt và họ chèn ép đủ mọi cách, trẻ em bị cấm không được học hành lên cao hơn bậc tiểu học, và bị cấm nhiều nghề không được làm. Sau ngày 15-8-1981, khi chính phủ Thái ban hành chính sách “Ngăn Đe Nhân Đạo” nên tất cả các thuyền nhân cặp vào bờ biển Thái Lan đều bị tập trung vào nhà giam Sikiew và họ ngăn cấm không cho các Phái Đoàn Di Trú của các quốc gia đệ tam vào lập hồ sơ phỏng vấn. Còn Trại Panat Nikhom là một Transit Center, nơi tập trung dân tị nạn Việt, Miên, Lào, Hmong đã được thanh lọc nằm chờ lập thủ tục đi định cư ở các nước thứ ba.

Vũ đã gặp gỡ nhiều anh em cựu quân nhân để xác nhận lý lịch của Tống như: Võ Thành Sô, Nguyễn Bảy, Hoàng Văn Mai, Vũ Đình Ngọc v.v… (14) Ngoài ra anh còn gặp được nhiều người khác hoặc là bạn học thời còn học sinh, hoặc là bạn cùng khóa Không Quân, hoặc là bạn cùng tù… Họ đã cung cấp cho Vũ nhiều tài liệu và chi tiết xác đáng về Tống để phối kiểm với bản lý lịch của Tống. Anh đã đúc kết thành một bản phúc trình đầy đủ để chứng minh Lê Văn Tống hay Lý Tống thì chỉ là một người sĩ quan Không quân VNCH.

Khi trở về Bangkok, Vũ nhận được bản kết quả sưu tra từ Hoa Thịnh Đốn cho thấy lý lịch của Tống đúng 100%; đồng thời anh cũng được lệnh ra biên giới Aranya Prathet tạm thay Thomy đã rời Thái Lan đi định cư Hoa Kỳ. David hứa là anh chỉ phải ở đó ngắn hạn trong khi chờ kiếm người. Lâu hay mau tùy thuộc anh kiếm được người làm sớm hay trễ… Vũ nghỉ ngơi mấy ngày để thu xếp đồ đạc và trả lại ngôi biệt thự trên đường Sutvichai thuộc Quận 9 Bangkok chuẩn bị di chuyển ra Aranya Prathet. Hồ sơ Lý Tống đã được anh hoàn tất với đầy đủ chứng từ của các nhân chứng. Anh gửi 1 bản sao cho văn phòng Di trú Bangkok, cơ quan JVA, Bộ Tư Lệnh Quân Đội Thái, Đơn vị 309 Quân Báọ.. Ngoài ra anh còn sao riêng 1 bản cho Đại tá Prachet nhân dịp mời ông đi ăn tối ở trong một nhà hàng Tây sang trọng dành cho ngoại kiều trên đường Sukhumvit. Sau khi xem xong hồ sơ, Prachet nói với Vũ:

– Đây là một hồ sơ rất đầy đủ để chứng minh về Lê Văn Tống; nhưng Mr.Victor à! Ông có nghĩ đến trường hợp VC cho một người của họ giả dạng Lê Văn Tống, hoc thuộc lòng tất cả những chi tiết của lý lịch cá nhân Lê V.Tống không? Có thể lắm chứ phải không?

– Tôi hoàn toàn đồng ý với Đại tá. Vũ đáp. Đây mới chỉ là bước đầu, tôi chỉ đi tìm tài liệu và chứng nhân để xác nhận có một Trung úy Lê Văn Tống, hoa tiêu Ạ37 của Không Lực VNCH. Bước thứ hai, tôi phải nhờ sự giúp đỡ của Đại tá. Xin ông ra lệnh cho Đại tá Tong Đen cho chúng tôi một tấm hình của Tống. Tôi sẽ đưa cho các nhân chứng để xác minh một cách chắc chắn.

– OK. Tôi sẽ điện cho Tong Đen ngày mai. Ông sẽ có tấm hình của Tống trong vài ngày sắp đến.

Sau đó hai người nói chuyện vãn với nhau về đủ thứ chuyện từ tình hình chính trị thế giới cho đến những hoạt động quân sự của VC tại vùng biên giới Thái – Miên trong thời gian vừa qua và ông nhờ Vũ ước đoán tình hình trong những ngày sắp tớị.. Với những kinh nghiệm máu và sự hiểu biết về VC, Vũ đã phân tích cho Đại tá Prachet về cái thế của Thái Lan trong công cuộc đấu tranh ngăn chặn mộng bành trướng của CSVN…

Lúc chia tay, Đại tá Prachet nắm thật chặt tay Vũ nói:

– Tôi nghĩ rằng ông là một người quá tốt với bạn bè. Người nào được làm bạn với ông quả là có diễm phúc vì sẽ được ông giúp đỡ hết mình khi cần đến.

Vũ cười:

– Xin cảm ơn Đại tá. Thực ra tôi chỉ làm những gì lương tâm tôi thấy là phải, là đúng. Tôi chưa hề quen anh Tống, cũng không hề biết mặt anh ta và anh ta cũng chưa hề biết mặt tôi. Tôi chỉ thấy sự oan ức của anh nên tìm mọi cách giúp đỡ vậy thôi.

– Hy vọng rằng sau này ông cũng coi tôi như một người bạn nhé. Cảm ơn ông về bữa ăn tối nay. Chúc ông ngủ ngon và thành công.

– Vâng! Xin chào Đại tá. Chúc Đại tá một đêm an lành. Cho tôi gửi lời thăm bà và các cháu nhé.

Chia tay với Prachet xong, Vũ không vội trở về nhà mà thả bộ đi dọc con đường Sukhumvit. Đây là một con đường chính nằm giữa trung tâm thành phố và là khu dành cho người ngoại quốc nên được xây cất khang trang với các cửa tiệm lớn, các quán bar, tiệm rượu, tiệm cà phê và những nhà hàng sang trọng của đủ mọi quốc gia trên thế giới. Gió vi vu thổi trên cao làm tóc Vũ bay tung. Ánh đèn đường nhòe nhoẹt hắt chiếc bóng Vũ ngả dài trên hè phố. Người qua kẻ lại vẫn tấp nập, xe gắn máy chen chúc trên đường với tiếng nổ dòn tan của đủ loại máy hòa lẫn với mùi xăng khét lẹt, tạo thành một không khí thành thị náo nhiệt. Tự dưng anh cảm thấy cô độc và lạc lõng vô cùng. Anh quay trở lại bãi đậu xe. Người tài xế của Tòa Đại sứ vẫn ngồi trong xe đọc “nắng sử” (15), thấy anh bước lại vội vàng nhẩy xuống mở cửa xe cho Vũ. Ngồi vào xe, anh ra lệnh:

– Cặp ban! (Về nhà!)

– Khấp phổm! (Dạ! Thưa ngàị)

Trả lời kèm trích dẫn từ bài viết này

  • 22-07-2010, 07:17 AM#3

may4phuong

Thành viên chính thức

Tham gia ngày

May 2010

Bài viết

1,602

  1. Trung tuần tháng 10/1982, Vũ chính thức rời Bangkok lên đường đi Aranya Prathet; y hệt như ngày xưa khi còn trong quân ngũ “đáo nhậm đơn vị mớị..” vậy. Thomy đã đi Mỹ được hơn 3 tuần lễ, căn nhà Eagle bỏ trống từ ngày đó nên cỏ mọc chi chít. Vũ cho sửa sang lại ngôi biệt thự chỗ Thomy; ngay văn phòng làm việc anh cho vẽ một con chim ó trắng xòe cánh dũng mãnh và hàng chữ “White Eagle” bay bướm phía dưới; ngoài vườn anh cho trồng thêm nhiều hoa và sửa sang lại những gốc xoài. Anh lấy đám bộ đội trong nhà giam Aran ra cho đào một cái hồ có cất nhà thủy tạ phía sau vườn để chiều chiều ngồi uống rượu ngâm thơ, ngắm trăng… Mùa xoài năm ấy cây nào cây nấy nặng trĩu trái, oằn cành. Vũ cho hái được mấy cần xế đem chở ra trại NW.82 cho đồng bào tị nạn. Vũ cũng gửi cho Tống một lá thư ngắn cho biết công việc cứu Tống tiến triển khả quan và hy vọng một thời gian ngắn nữa thì Tống sẽ được thả. Tống đã gửi cho Vũ một lá thư ngắn ngỏ lời cảm ơn; có lẽ Tống nghĩ Victor và Anh Ba là hai người khác nhau nên đã viết “cảm ơn anh và anh Ba..” Nguyên văn lá thư như sau:

    “Kính Anh,

    Kính mong anh nhận lời tri ân chân thành nhất về những tình cảm quí báu và những giúp đỡ tận tụy mà anh và anh Ba đã dành riêng cho em trong những ngày tháng tại Aran Jail.

    Lý Tống”

    Một buổi chiều sau khi Vũ đến Aranya được một tuần, Trung úy Sẳng đã chở Đại tá Tong Đen đến Eaglés House gặp Vũ. Ông là một người mập, lùn nên các em trong nhà giam Aran thường kêu lén ông là Đại tá Mập. Ông có nước da đen đúa, hàm răng hô và cặp mắt lộ, cứ liếc ngang liếc dọc liên hồi. Vũ nghĩ thầm: “Đây là biểu hiện của loại người gian xảo, nham hiểm nên cần phải thận trọng trong khi tiếp xúc…” Tong Đen vừa bắt tay Vũ vừa nói:

    – Chào ông! Tôi có nghe nói nhiều về ông; đến hôm nay mới gặp mặt. Đại tá Prachet có điện cho tôi, nói ông là một người tốt, có nhiều khả năng mà Prachet phục lắm. Cái đất Aran khô cằn này thật là may mắn được ông tăng cường đến tiếp tay, hy vọng sẽ khá hơn.

    Tong Đen nói tiếng Việt rất giỏi, không hề vấp váp, ngọng nghịu như những người ngoại quốc khác nói; có lẽ vì ông tiếp xúc hàng ngày với người Việt, vì thế cấp trên đã giao cho ông phụ trách đơn vị 506 Tình Báo Biên Giới này nhiều năm qua.

    Vũ cười, đáp:

    – Cảm ơn Đại tá . Đại tá Prachet quá khen đó thôi. Thực ra tôi còn phải học hỏi nhiều ở Đại tá. Vũ khiêm nhượng.

    – Đây là tấm hình của Tống. Đại tá Prachet bảo tôi đưa cho ông.

    Vừa nói, Tong Đen vừa móc trong túi ra tấm hình bán thân của một thanh niên chụp bằng máy Polaroid. Tôi có đọc bản phúc trình của ông về Tống. Ông thật mất nhiều công quá. Hy vọng ông không uổng công.

    – Cảm ơn Đại tá. Tôi chỉ làm theo lương tâm chức nghiệp và tình đồng hương mà thôi; Đại tá ở vào trường hợp của tôi cũng sẽ làm như vậy thôi. Vâng! Tôi sẽ cho các nhân chứng nhận diện và sẽ thông báo cho Đại tá biết.

    Đầu tháng 11/1982, Vũ lại lên đường đi đến các Trại Sikiew, Phanat Nikhom để nhờ các nhân chứng trước đây đã xác nhận lý lịch Lê Văn Tống nhận diện tấm hình để xác định chắc chắn đó là người họ quen biết. Tất cả các nhân chứng sau khi xem hình đều xác nhận đúng là Lê Văn Tống mà họ đã quen biết trước kia. Vũ nhờ các nhân chứng viết thành những tờ xác nhận để đúc kết thành một phúc trình chung thẩm gửi cho các giới chức có thẩm quyền của Tòa Đại sứ Mỹ và chính quyền Thái.

    Sau khi trở lại Aran, Vũ cùng Larry đi sang Bộ Tư Lệnh Sư đoàn 2 Bộ Binh Thái gặp Thiếu tướng Tư lệnh Sư đoàn kiêm Tư Lệnh Yếu Khu Biên Giới để trình bày nội vụ và yêu cầu ông phóng thích Lê Văn Tống. Thiếu tướng Tư Lệnh là một người cởi mở, ông vui vẻ tiếp đón Vũ và Larry với một thái độ chững chạc, rộng lượng. Ông cũng cho biết đã nhận được những báo cáo liên quan đến việc này từ Đại tá Prachet của Đơn vị 309 Quân Báo, và rất mừng khi thấy Tống đã được chứng minh là sĩ quan QLVNCH thật. Ông ký giấy phóng thích Tống ngay trước mặt Vũ và Larry. Nhân dịp này Vũ thỉnh cầu Thiếu tướng ban lệnh cho chuyển Lê Văn Tống về Trại Phanat Nikhom để làm thủ tục định cư. Ông đã chấp thuận lời thỉnh cầu này.

    Ngay khi rời khỏi Bộ Tư Lệnh Sư đoàn 2 BB, Vũ và Larry đi thẳng sang đơn vi 506 Tình báo để lãnh Tống về Eaglés House để làm một số giấy tờ thuộc Tòa Đại sứ; nhưng Đại tá Tong Đen nói bên ông còn phải hoàn tất một vài thủ tục hành chánh và sẽ cho Trung úy Sẳng chở Tống sang Eaglés House vào chiều ngày hôm sau.

    9.

    Vũ và Tống ngồi uống rượu trên balcon, nhìn xuống vườn. Bóng tối đan dầy chung quanh và ánh đèn điện vàng vọt hắt ra từ những bóng điện chung quanh nhà không đủ xua tan cái bóng đêm dày đặc ấy. Gió se se lạnh vì trời đã lập đông. Gió lạnh từ núi rừng biên giới lùa về từng cơn giá buốt… Tống súng sính trong bộ quần áo mới do Vũ mua hồi chiều ngoài chợ. Điếu thuốc lá cháy đỏ trên môi. Từng sợi khói mong manh bay lên không gian, rồi tan loãng vào thinh không. Mặt Tống hừng đỏ vì men rượu.

    – Đã quá anh Ba. Tống nói. Lâu lắm rồi em mới được ngửi mùi thơm của Cognac.

    Rồi hứng chí Tống ngâm mấy câu thơ trong bài Hồ Trường. Vũ khe khe huýt gió theo điệu sáo Tao Đàn. Hai người cùng cười ha hả sảng khoái. Tống là người Huế nhưng giọng nói đã pha lẫn miền Nam. Nhìn lên tấm hình con ó và hàng chữ White Eagle trên vách, Tống nói:

    – Kỳ thiệt anh Ba. Danh hiệu truyền tin của em là Eagle mà căn nhà anh ở cũng mang tên Eagle; rồi danh hiệu truyền tin của anh cũng là Eagle. Bây giờ em lại được anh cứu ra khỏi nhà tù của xứ tự do. Vậy là từ nay em có thể cất cánh bay cao được rồi anh Ba.

    Tống cầm ly rượu lên nói:

    – Em không biết lấy gì để cảm ơn tấm lòng tốt của anh. Xin mời anh ly rượu này để tỏ lòng tri ân anh đã cứu giúp em. Em cứ tưởng anh và Victor là hai người khác nhau, chứ đâu biết hai tên chỉ là một người.

    Vũ cười cười, cầm ly rượu khẽ cụng vào ly của Tống rồi ngửa cổ uống cạn. Anh nói:

    – Đừng nói chuyện ơn nghĩa làm gì Tống à. Mình là dân giang hồ mà Tống! Xá gì ba cái chuyện lẻ tẻ đó. Anh thấy chuyện phải làm là làm thôi, dù Tống hoặc anh em nào khác anh cũng cứu, chứ đâu cần phải nhắc đến ơn nghĩạ..

    Men rượu thấm sâu vào cơ thể khiến người Vũ ấm lên. Từng mạch máu như căng phồng, chạy rần rần khắp châu thân. Anh đứng lên ngâm một bài thơ của Nguyễn Ngọc Thuận viết ở Trại Tị Nạn Sikiew gửi ra Bangkok tặng anh:

    “MƠ THẤY VIỆT NAM”

    – Tặng N.Q.V

    Giấc mơ ta lại thấy Việt Nam
    Thấy núi rừng xương trắng rợn rùng
    Máu như mưa đổ tràn sông biển
    Bạn bè xưa hòi réo nhạc âm cung

    Ngày không mặt trời, đêm giông bão cuốn
    Thành phố đen sâu hút vực trầm luân
    Em tả tơi tóc sũng gió mưa buồn
    Ngồi hát thảm khúc ca đời lạnh buốt

    Lối cũ em đi cây sầu thắp ngọn
    Bóng âm ti từng cọng cỏ may khô
    Chân em bước đất vươn chồi nụ oán
    Mõ đầu lâu ai gõ gọi hồn xưa

    Dẫy nến nhạt soi mặt người quỷ ám
    Đêm lung linh gió rú áo cơm thôi
    Vang tiếng khóc đá rung lời nguyện xám
    Bóng cờ sao vùng vẫy giữa thây tươi

    Ta thấy xích xiềng gông khua ngục thất
    Đoàn tù đi hình sống những thây ma
    Trong đói khát nhú xanh mầm nụ chết
    Tiếng người xưa chìm khuất chút âm xa

    Biển réo ta sóng dậy đất điêu tàn
    Muôn mảnh vỡ núi tan thời hủy rã
    Và lửa cháy đã thiêu trời sắc đỏ
    Đã thiêu người tận thế Việt Nam.

    Nguyễn Ngọc Thuận
    (Sikiew, 5/8/1982)
    (16)

    Tống vỗ tay, reo lên:

    – Hay quá! Hay quá! Bài thơ hay quá anh ạ. Anh cho em xin một bản để lúc buồn thì nghêu ngao được không?

    – Được thôi. Ngày mai anh sẽ copy cho Tống một bản. Bây giờ để mừng ngày hội ngộ của anh em mình, chúng ta cùng cạn ly.

    Tống và Vũ ngồi uống cho đến khuya. Cơn say làm anh chuếnh choáng. Trên bàn lỏng chỏng những chai Cognac cạn queo nằm nghiêng ngả, lăn lóc. Bùi Minh Ngọc, người phụ tá cho Vũ mới đem từ Trại NW 82 ra đã đi ngủ từ lâu. Tống khật khưỡng bước xuống thang lầu, miệng vẫn hát: “…Ôi! Phi công danh tiếng muôn đờị..” Vũ nói theo:

    – Ê! Đi cẩn thận nghe Tống. Coi chừng té đó. Biết phòng ngủ của Tống chưa?

    – Đừng lo mà anh Ba. Em không té nổi đâu anh Ba. Em nhớ chỗ ngủ rồi. Anh Ba đi ngủ đi.

    Gió xào xạc lay động những chiếc lá xoài. Một vài con dơi bay vùn vụt dưới ánh điện vàng vọt, khua động cành lá. Gió lạnh khiến Vũ co ro. Anh khặc khừ đi vào phòng mình, ngã vật xuống giường và thiếp đi trong cơn say khướt.

    10.

    Larry và Merle chăm chú đọc hồ sơ của Tống. Thỉnh thoảng lại lấy viết đỏ gạch những đoạn cần chú ý. Vũ ngồi uống rượu, hút thuốc lơ đãng ngó trên những tấm bản đồ chi chít những ký hiệu quân sự; làm như không quan tâm lắm về vấn đề nàỵ…

    Trong toán công tác của Tòa Đại sứ Mỹ ở vùng Aran có 3 người thì Larry là xếp tổng quát và chuyên về Lào vì ông đã phục vụ trên xứ Vạn Tượng từ nhiều năm trước 1975; Merle phụ trách về Việt Nam (Merle trước đây phục vụ tại Việt Nam, nói tiếng Việt như người Việt) và Stain (người gốc Hawaii) phụ trách về Kampuchia. Hiện Stain đang đi phép thường niên nên không có mặt tại đây. Vũ không phải là nhân viên của văn phòng này mà là người trực thuộc thẳng Bangkok, xuống tăng cường cho vùng này một thời gian ngắn nên tạm thời Larry đã phối trí lại nhân sự như sau: Larry vẫn phụ trách Lào, Merle phụ trách Kampuchia và Vũ phụ trách về Việt Nam. Quay sang Vũ, Merle hỏi:

    – Victor. Ông nghĩ thế nào về Tống?

    – Theo ý kiến của tôi thì anh ta là một người quả cảm, gan dạ và tự tin. Anh ta có đầy đủ khả năng Anh ngữ và khôn khéo; vì vậy tôi đã đề nghị giữ anh ta lại cho một JOB làm ở đây thế cho Thomy tại Eaglés House. Vũ nói.

    – Tôi thì cho rằng trong câu chuyện vượt thoát của anh ta dường như có điều gì đó không ổn. Tôi vẫn nghi ngờ có một cái gì đó bí ẩn trong chuyện này. Làm sao anh ta có thể vượt thoát biên giới với bao nhiêu là check points và tiền đồn của Quân Đội Thái? Hơn nữa các Ông nghĩ coi, câu chuyện anh ta trốn đi có vẻ thêu dệt lên nhiều, làm sao anh ta có thể bò đến chân tên lính gác VC mà nó không biết? Anh ta nói khi thấy tên lính gác đứng ngay phía trên, anh phải nằm lại không dè nằm trên ổ kiến lửa và hàng trăm ngàn con kiến bò lên cắn đốt anh ta; anh vẫn cắn răng nằm im; vậy tại sao mấy con kiến không cắn thằng lính gác mà chỉ cắn anh ta thôi? Larry nói xong, hắn và Merle cười hô hố.

    Đây là nguyên văn lời khai của Tống, tự tay Tống viết bằng tiếng Anh, Vũ không phải dịch như những hồ sơ bộ đội đào ngũ hoặc dân tị nạn. Merle lại nói:

    – Tôi thì cho rằng ta không nên vội vã recommend với INS (17) về case này.

    – Nếu các anh chưa chịu tin thì tôi có cách cho các anh phải tin. Vũ nói.

    – Cách nào?

    Cả hai người cùng hỏi.

    – Người Mỹ các anh tuyệt đối tin vào cái gì? Phải chăng là máy Polygraph Test? (18) Yêu cầu các anh cho Tống lên máy đó thì sẽ rõ trắng đen đúng không? Nếu anh ta qua được cái máy, các anh phải giúp anh ta OK?

    – OK. Cứ quyết định như vậy. Ngày mai tôi sẽ nói chuyện với Bangkok, xin gửi tay chuyên viên Polygraph Test xuống. Larry nói.

    – Để tránh thiên vị, ngày mai tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với Tống và chuẩn bị cho anh ta test. Merle nói.

    Vũ cũng biết cái nguyên tắc làm việc của người Mỹ, khi 1 người bị đưa lên máy nói sự thật thì người xếp hoặc nhân viên thụ lý nội vụ không được quyền dính vào, mà sẽ có một người khác làm việc…

    Rời Main Compound ra về mà lòng Vũ buồn rười rượi. Anh nghĩ người Mỹ không thể nào hiểu được những con người Việt Nam như Tống, như anh. Khi họ đã không chấp nhận cộng sản thì dù chết họ cũng phải lánh xa cộng sản, thì muôn đời vạn kiếp cộng sản không mua chuộc được họ. Tất nhiên người Mỹ lại càng không thể hiểu được những gian nguy của các quân nhân VNCH trong cuộc đấu tranh chống cộng. Họ chấp nhận tất cả những hiểm nguy và liều lĩnh để làm những chuyện phi thường mà lúc bình thường tưởng chừng không ai làm nổi, hoặc dám làm; và người Mỹ nếu có nghĩ đến thì chỉ là trong trí tưởng tượng phong phú của phim ảnh Hollywood mà thôi.

    Con đường tối đen như mực. Người tài xế mở đèn pha sáng rực. Gió từ cánh đồng lúa lùa vào khe cửa làm tóc anh rối tung. Vũ khẽ thở dài. Tống bước ra cổng phụ mang các loại thực phẩm, nước ngọt, sữa tươi, cà phê, thuốc lá và bánh mì mà Vũ lãnh ở Main Compound về cho anh em ở trong Eaglés House ăn.

    Vũ hỏi:

    – Tống ăn cơm chưa?

    – Chưa. Em chờ anh về ăn chung cho vui.

    – Chờ anh làm gì Tống. Nhiều khi anh ở lại họp về trễ lắm, không ăn đói thì sao? Nếu cứ sau 7 giờ tối mà chưa thấy anh về, cứ tự nhiên ăn cơm trước đi. Đừng đợi anh. Còn mấy anh em khác ăn chưa?

    – Ăn hết cả rồi. Chỉ còn mình em thôi.

    – Vậy Tống dọn cơm mình ăn đi. Vừa ăn, anh có chuyện cần bàn với Tống.

    Vũ kể cho Tống nghe về câu chuyện giữa anh với Larry và Merle tối nay. Anh cũng cho Tống biết vì hai người Mỹ đồng nghiệp không tin câu chuyện của Tống; mà không tin thì phiền lắm vì hồ sơ chuyển cho Sở Di Trú không minh bạch, khó mà được họ nhận định cư ở Hoa kỳ. Vì vậy anh phải dùng đến hạ sách là yêu cầu họ sử dụng máy Polygraph Test. Đây là một máy trắc nghiệm nhịp đập của tim như máy Tâm Động Đồ của Y khoa, để phát giác ra người ấy có nói dối hay không? Vì khi nói dối, nhịp tim sẽ nhảy loạn xạ và biểu đồ sẽ cho thấy những nét lên xuống rối loạn. Nguyên tắc để vượt qua cái máy này là giữ thật bình tĩnh, hơi thở điều hòa kể cả khi trả lời sai. Vũ chỉ cho Tống cánh qua mặt cái máy là trái với nguyên tắc; nhưng vì hoàn cảnh của Tống đáng thương hơn, anh đã vượt qua cái nguyên tắc ấy. Vũ nói:

    – Qua những chi tiết anh kể cho Tống về cái máy, chỉ cần Tống bình tĩnh đừng hốt hoảng thì sẽ vượt qua được. Nhớ là bình tĩnh, trả lời một cách dứt khoát, chắc chắn, không do dự… Anh tin là Tống sẽ past.

    – Anh yên chí đi. Em mà anh. Hơn nữa anh đã cho biết trước cách qua mặt cái máy thì sợ gì không qua được?

    11.

    Merle và lão chuyên viên về Poligraph Test mở cửa bước ra. Merle giơ hai ngón tay như chữ V cho biết buổi Test đã thành công. Vũ mừng rỡ cười, anh cũng giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán đồng với Merle. Y nói với anh:

    – Chiều nay ông vào main compound sớm, mình có chuyện cần họp nhé.

    – OK.

    Hai người leo lên xe đi khỏi. Vũ bước vào phòng thấy Tống đang phì phèo điếu thuốc trên môi. Tống hỏi:

    – Kết quả ra sao anh?

    – Yên chí. Qua được rồi.

    – Vậy hả anh. Ồ! Em mừng quá.

    – Anh có đề nghị tụi mũi lõ cho em làm việc lại Eaglés House, nhưng chưa biết sao. Còn tùy thuộc vào buổi test này.

    – Ồ! Cảm ơn anh. Nếu em được ở lại đây thì tốt quá.

    – Anh cũng chỉ mong vậy. Nếu được làm lại một thời gian, sẽ giúp Tống có một số tiền đi Mỹ trong bước đầu bỡ ngỡ; và anh có người thay thế sẽ trở về lại Bangkok.

    – Vậy tối nay mình phải làm một chầu nhậu để ăn mừng chứ anh?

    – Tưởng cái gì khó khăn chứ nhậu là chuyện nhỏ. Để chiều nay anh xách trong compound về mấy chai Cognac nhậu chơi. Tống thích loại nàỏ Martell, Hennessy hay Courvoisier?

    Thứ nào cũng được mà anh. Tống cười. Có là quý rồi, em đâu dám chê.

    Vũ không thể nào ngờ được bữa tiệc rượu tối đó là lần chia tay giữa Tống với anh. Và anh cũng không thể nào ngờ được định mệnh nghiệt ngã lúc nào cũng theo đuổi để dìm Tống xuống đáy vực sâu, nhưng cái bản năng của Tống lúc nào cũng trỗi dậy để sống còn, để thoát ra ngoài hệ lụy của cuộc đời. Bản tính của Tống lúc nào cũng kiêu ngạo, nghĩ rằng mình hơn hẳn mọi người, dám làm những việc người khác không dám làm nên lúc nào cũng vùng dậy, cũng muốn vượt thoát ra ngoài những ràng buộc của khuôn thước… Tống cũng không thể nào biết được rằng những cố gắng vượt mức của Vũ để cứu Tống và cố tâm giữ Tống ở lại Aranya Prathet làm việc cho Toán Công Tác của Tòa Đại sứ Mỹ đã đi ra ngoài giới hạn của một viên chức như anh. Cái cố gắng vượt mức đó đã đưa đến những mâu thuẫn tranh cãi giữa anh và hai đồng nghiệp người Mỹ, từ đó đưa đến rạn vỡ trong giao thiệp hàng ngày. Vì tánh Vũ cũng thẳng thắn và quyết giúp bạn hữu bất chấp mọi trở ngại từ đâu đến…

    Buổi chiều, Vũ trở vào main compound lúc 3 giờ chiều thay vì 5 giờ chiều như thường lệ. Anh ngồi họp với Larry và Merle trong phòng thuyết trình. Merle cho biết kết quả Polygraph Test rất tốt, y đã đánh một công điện về Washington DC và Bangkok; đồng thời cũng gửi một bản sao sang Phòng Di Trú của Tòa Đại sứ để khi Tống gặp họ để phỏng vấn đi định cư sẽ không gặp trở ngại. Tuy nhiên ý kiến của Vũ đề nghị giữ Tống lại Eaglés House để làm việc đã bị sự chống đối mạnh mẽ của Larry và Tong Đen; còn Merle thì không có ý kiến về việc này. Quan điểm của Larry và Tong Đen là: “Tống đã bị giam ở Aran lâu ngày, đã có những lúc chịu những hình phạt nặng nề, bị đánh đập v.v…, nếu giữ Tống ở lại làm công việc phỏng vấn các đối tượng bộ đội VC bị giam giữ ở Aran thì sẽ rất khó làm việc và sẽ bị bọn chúng coi thường… Tong Đen hứa sẽ chuyển Tống lên Phanat Nikhom để làm thủ tục định cư.”

    Vũ bực dọc tranh cãi với Larry và anh cũng quạt luôn cả Merle vì tên này không có ý kiến gì. Thật ra vì bực dọc mà anh gây gỗ với hai đồng nghiệp vậy thôi chứ Larry là xếp ở văn phòng này, y có toàn quyền nhận cho làm hay không. Biết là không thể nào lay chuyển nổi định kiến của một con người bảo thủ như Larry, với cương vị là Boss, y phải cứng rắn là lẽ đương nhiên. Vũ dù sao cũng chỉ là một nhân viên tăng cường nên tiếng nói không có nhiều hiệu quả. Vũ chán nản đứng dậy bỏ về Eaglés House, không quên xách theo mấy chai Courvoisier, soda và đồ hộp làm mồi nhậu. Anh nghĩ mình cũng sớm rời khỏi vùng khỉ ho cò gáy này để trở về Bangkok còn vui hơn cái miền đồng quê nắng cháy, bụi đỏ mù trời này.

    Mấy bữa nay Vũ đã mang khá nhiều anh em ra interview cho cái Job làm ở Eaglés House nhưng chưa có ai được nhận. Có lẽ đây là cái Job nhàn nhã và tiền lương cũng khá cao, có nhà ở, xe chạy có tài xế, có ăn mà việc làm thì tà tà lại có cơ hội du lịch nhiều nơị.. vậy mà kiếm được một người làm không phải là dễ vì đòi hỏi nhiều điều kiện khác nhau. Anh chàng Nguyễn Ngọc Thuận, Thiếu tá Thiết giáp, Cử nhân văn chương Anh, đã được Larry nhận cho làm; nhưng không biết gã nói gì đó với Thuận khiến anh nổi nóng, đứng dậy chỉ thẳng vào mặt Larry nói: “Ngày xưa, gặp tao mày phải gọi tao là Sir. Bây giờ dù tao có thất thế nhưng đừng có hỗn láo với taọ..” Thế là Thuận từ chối cái Job béo bở này, tự nguyện trở về Trại Sikiew nằm chờ thời gian trôi đi chậm chạp. Anh chàng thứ hai được đưa ra là Vũ Ngọc Bách, Đại úy Công Binh do Merle interview (Vũ tự nguyện đứng ngoài cuộc tuyển người vì anh không phải nhân viên của văn phòng này hơn nữa vì phỏng vấn người Việt, anh không muốn bị mang tiếng là thiên vị; trong khi đó có đôi khi tuyển người cho Tiểu ban Lào hoặc Kampuchia thì hai người kia lại nhờ anh làm giúp).

    Merle là một người Mỹ có vợ Việt Nam, đã phục vụ nhiều năm ở VN, cũng có tên Việt là Nguyễn Văn Minh, nên y nói tiếng Việt còn sõi hơn nhiều người Việt khác. Y biết đến những tiếng lóng của người Việt, biết nói lái và biết nói bóng gió xa xôị.. Nếu không nhìn vào cái mũi lõ, cặp mắt xanh lơ và mái tóc vàng hoe mà chỉ nghe tiếng nói của y thì chắc chắn người ta sẽ nghĩ là một người Việt nam đang nói chuyện. Merle quá rành, nên khi trò chuyện với Bách, khi giỡn cợt Bách sơ hở không biết y gài nên nói hớ một đôi câu để y biết được khi Bách còn ở đơn vị Công Binh VNCH, đã có vài lần lấy đồ của đơn vị về nhà xài riêng. Merle nói với Vũ: “Ông biết mà, những người làm công việc như mình thì phải trong sạch. Có máu tham ô thì không làm công việc của mình được đúng không? Vì vậy tôi phải trả anh ta về Trại NW.82” .Dĩ nhiên là đúng! Vì tham ô thì khó mà qua được máy Polygraph Test lắm, làm sao có thể làm được trong ngành này.

    Một người khác cũng được Vũ mang ra chờ interview là Bùi Minh Ngọc, Thiếu úy Không Quân VNCH cũng ở trại NW 82. Ngọc nằm chờ đã cả tuần nay, Vũ để cho phụ làm những công việc giấy tờ; vì bận rộn vụ Lý Tống nên chưa được interview. Tuần sau thì Vũ sẽ đi Trại Sikiew để chở ông Nguyễn Văn Hồng, Trung tá Sĩ quan liên lạc cạnh Bộ Tư Lệnh Quân Đội Đồng Minh ở Sàigòn trước năm 1975. Ông Hồng đến Trại Sikiew mới được mấy tháng nay, nhưng vì là Sĩ quan liên lạc nên thông thạo Anh, Pháp, Thái, Hoa vì vậy Vũ quyết định lấy ông ra thử xem có làm việc được không. Nếu có người lúc nào thì Vũ sẽ về ngay Bangkok lúc đó. Thay vì về thẳng nhà, Vũ bảo tài xế lái xe đưa anh ra phố chợ Aranya Prathet mua cho Tống mấy bộ quần áo, vài cây thuốc lá và ít đồ dùng hàng ngày. Vũ chỉ mới gặp Tống trong vài ngày ngắn ngủi, nhưng hàn huyên tâm sự thì quá nhiều. Anh có cảm tưởng như sắp phải chia tay với một người em, một người thân không biết đến bao giờ mới được gặp lại. Rồi anh tự an ủi: “Thôi thì để cho Tống lên Trại Phanat Nikhom chuẩn bị đi định cư cũng là một điều may. Biết đâu khi sang Mỹ Tống sẽ làm được nhiều điều hay, nhiều điều có ích cho tập thể người Việt hải ngoạị..” Khi về đến nhà thì trời đã sẩm tối. Mấy anh em đang ngồi đàn hát ở bàn thấy Vũ về vội chạy ùa ra để mang đồ đạc vào nhà. Tống đang ngồi hút thuốc, hí hoáy viết cái gì đó trên bàn. Vũ gọi Tâm, một em bộ đội ở Aran Jail được Vũ giữ lại Eagle ‘s House dọn dẹp nhà cửa:

    – Tâm à! Dọn cơm ăn đi em.

    – Dạ! Anh Ba.

    – Anh có mua thêm vịt quay, thịt heo quay, bánh bò và bánh hỏị. Tâm nhớ làm nước mắm cho ngon nghe. Chỉ trong chốc lát bàn tiệc đã được dọn ra ê hề những món ăn trên bàn. Vũ kêu mọi người im lặng để anh nói lý do bữa tiệc linh đình này:

    – Các anh em chắc muốn biết lý do bữa tiệc đặc biệt ngày hôm nay lắm phải không? Đây là bữa tiệc mừng anh Lý Tống đã chính thức thoát cảnh lao tù oan ức và cũng là để chia tay với anh Tống. Mọi người đều ồ lên ngạc nhiên. Vũ đưa tay ra hiệu im lặng rồi nói tiếp: Sở dĩ anh nói như vậy vì chiều nay đi họp, ông Tong Đen đã quyết định chuyển anh Tống lên Phanat Nikhom để làm thủ tục định cư. Vậy các em cùng nâng ly để chúc mừng và chia tay với anh Tống. Nói xong, Vũ cầm ly của mình nâng lên cụng với Tống.

    – Em xin chân thành cảm ơn anh Ba về sự giúp đỡ quý báu mà anh Ba đã dành riêng cho em. Em xin tặng anh Ba bài thơ em mới viết để tỏ lòng tri ân anh. Vừa nói, Tống vừa đưa Vũ tờ giấy nhỏ có viết bài thơ. Em xin anh Ba uống cạn ly này với em và cầu chúc anh Ba luôn khỏe mạnh. Mọi người cùng nâng ly uống cạn, và bắt đầu thanh toán các món ăn trên bàn, truyện trò vang rền. Bây giờ thì Vũ đã biết khi nãy Tống ngồi hí hoáy viết cái gì rồi. Anh mở tờ giấy ra đọc:

    YOUR KINDNESS

    I have a very hard head
    But I get a soft heart
    So it makes me hurt
    Even with a light touch
    Your kindness is something
    It’s stronger but it’s smooth
    It can not see
    But it feels very good
    It can not speak
    But it understands
    It moves very slow
    But it overflows very fast
    It looks like an absence
    But existencés obvious
    It sounds like a silence
    But it echós very great
    It seems like nothing
    But it means everything.

    (Thơ Lý Tống – 1982)

    Bữa tiệc kéo dài cho đến khuya. Khi mọi người đã đi ngủ, Vũ rủ Tống lên ngồi ở balcon tiếp tục uống rượu. Vũ đưa cho Tống mấy bộ quần áo, cây thuốc lá và vài trăm đồng tiền Thái để Tống dùng khi đến trại mới. Vũ nói:

    – Có một điều này anh muốn nói với Tống; nếu Tống bỏ bớt được tánh kiêu ngạo thì Tống sẽ trở thành người rất hữu dụng cho đất nước sau này. Nếu Tống tiếp tục giữ tánh đó, thì hoặc là Tống sẽ rất thành công khi có dịp nắm được những cơ hội tốt, hoặc Tống sẽ bị vấp ngã nhiều hơn, đau đớn hơn.

    – Dạ! Cảm ơn anh Ba. Em sẽ ghi nhớ lời anh Ba.

    Vũ và Tống ngồi uống rượu tâm sự cho đến khuya, khi những hạt sương xuống thật dầy, đọng ướt đẫm những chiếc lá xoài vươn vào lan can đụng cả vào tay Vũ. Anh dặn dò Tống đủ điều như một người anh dặn dò người em khi phải xa nhà. Vũ nhìn trong ánh mắt Tống có những vệt long lanh của sự cảm động vì những săn sóc của anh. Vũ đứng dậy bảo Tống:

    – Khuya quá rồi. Đi ngủ nghe Tống.

    12.

    Chiếc xe pick up màu xanh của Trung úy Sẳng rẽ vào trong sân. Vũ siết chặt tay Tống bịn rịn, anh nghe lòng buồn rũ rượi.

    – Thôi Tống đi nghe. Cố giữ gìn sức khỏe. Hy vọng có ngày gặp lại nhau.

    – Chào anh Ba em đi. Chào mấy anh em ở lại, chúc mấy anh em may mắn.

    Tống quay sang vẫy tay từ biệt các anh em đứng lố nhố trong sân; rồi leo lên xe ngồi cạnh Sẳng. Chiếc xe từ từ rời khỏi Eaglés House trong sự quyến luyến của mọi người.

    Vũ quay trở vào văn phòng, ngồi trước chồng hồ sơ dầy cộm nhưng chỉ thấy những hàng chữ nhảy múa trước mặt. Tấm lịch trên bàn cho anh biết ngày Tống rời Eaglés House là 23 tháng 11 năm 1982. Tự dưng anh cảm thấy trong lòng nôn nao bồn chồn một cách kỳ lạ. Linh tính như báo cho anh biết có chuyện bất ổn đang xảy rạ.. Anh biết không thể làm gì được trong lúc này nên gấp hồ sơ cất vào tủ, khóa lại; rồi lững thững ra vườn đứng ngắm mấy cụm hoa hồng đang trổ bông. Anh dặn dò Tâm nhớ tưới cho mấy khóm hoa cúc và mấy giò lan treo ở nhà thủy tạ, mấy gốc ớ sau hiên nhà, xong trở vào ngồi trước máy truyền tin gọi về Bangkok cho David Campbell. Anh nói với xếp là muốn trở về Bangkok càng sớm càng tốt vì không thích không khí ở đây. David cũng nói đang cần anh trở về gấp vì số người đi sang Mỹ theo diện ODP và Con lai Amerisian ngày một đông, bị ối đọng quá nhiều không có người thanh lọc. Vũ nói anh sẽ về lại BangKok trong tuần sau vì hiện tại đã có Bùi Minh Ngọc tạm thay thế anh ở Eaglés House và yêu cầu David kiếm mướn cho anh một căn nhà khác ở khu Sathorn Tai, gần American Embassy. Anh thích khu vực này vì vừa gần Tòa Đại sứ mà cũng gần cơ quan ODP ở Soi Tien Siang và Cơ Quan JVA ở 89 Wireless để dễ chạy qua, chạy lại khi cần; hơn nữa lại gần khu thị tứ dễ đi ăn nhậu, mua sắm…

    Cuối tháng 12/1982, Vũ giao lại căn nhà Eaglés House cho Bùi Minh Ngọc phụ trách, trở về Bangkok giữ nhiệm vụ Sĩ Quan An Ninh thanh lọc VC trà trộn trong số những người sang Mỹ theo diện ODP và Con Lai. Anh nói với Ram Ruong, Sĩ quan liên lạc Thái có nhiệm vụ theo anh làm Thông dịch tiếng Thái ghé lại Trại Phanat Nikhom cho anh kiếm mấy người quen, vì trên đường từ Aranya Prathet về Bangkok phải đi qua Trại này. Vũ định bụng ghé lại Trại Phanat xem Tống còn ở đó không và có cần gì thì anh giúp cho. Khi vào trong Trại, Vũ sai Chô, một người Thái làm việc cho Văn phòng Bộ Nội Vụ Thái ở Trại này, đi tìm kiếm Tống cho anh, nhưng lục hết mọi danh sách nhập Trại trong thời gian từ 23/11/82 cho đến nay không có tên Tống trong đó.

    Vũ phải sang Văn phòng Cao Ủy Tị Nạn LHQ ở Phanat do Ông Chaluay, người Thái phụ trách để nhờ ông này tìm trong danh sách người tị nạn trên đất Thái, nhưng cũng không có tên Tống. Vũ liền bảo Ram Ruong gọi điện thoại về Bangkok để truy tìm tông tích của Tống xem đang ở đâu. Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, Đại tá Prachet đã báo cho anh biết một “bad news” là ngày 23/11/1982, đáng lẽ phải đưa Tống lên Phanat Nikhom, ông Tong Đen đã tráo đổi giấy tờ và kêu Sẳng đưa Tống ra Trại Phnom Samet thuộc quyền kiểm soát của Kháng chiến Miên. Những người nằm ở Trại này chưa được công nhận là tị nạn và chưa được quyền bảo trợ của Cao Ủy Tị Nạn; đó là lý do Chaluay không tìm thấy tên Tống trong danh sách của Cao Ủy.

    Vũ chợt hiểu ra ý đồ thâm độc của Tong Đen, vì thù Tống chửi y, nên y định mượn tay Kháng chiến Miên giết Tống, vì với tính bướng bỉnh, cứng đầu như Tống rất dễ bị những người kháng chiến Miên sát hại. Nghĩ như vậy nên Vũ càng lo lắng, bồn chồn. Suốt cuộc hành trình trở về Bangkok anh cứ thấp thỏm lo âu không yên… Vừa về đến Bangkok, Vũ gọi điện thoại đi khắp nơi để khiếu nại về trường hợp của Tống, về sự vô kỷ luật của Tong Đen… nhưng không đi đến đâu vì người Thái thì bênh nhau họ không muốn khơi lại vụ này, người Mỹ thì bận rộn nhiều chuyện khác hàng ngày, chẳng ai quan tâm đến Lê Văn Tống nữa. Anh chẳng biết làm cách nào để liên lạc với Tống ngoài biên giới, vì với chức vụ mới, nhiệm sở mới khiến anh bận bù đầu suốt ngày, có khi làm việc đến tận khuya. Chỉ có một mình anh mà vừa phải phỏng vấn và thanh lọc những người đi theo chương trình ODP mỗi tuần đến Thái khoảng 250 đến 300 người, phỏng vấn chương trình Con Lai cũng khoảng 200 đến 300 người một tuần, viết phúc trình, đánh máy, xong còn phải họp hành lu bu. Công việc bận rộn khiến anh không còn thì giờ làm những việc riêng tư của cá nhân mà anh vẫn thường làm là đi mua sắm những món quà gửi về Việt Nam cho cha mẹ anh. Anh đã nhiều lần yêu cầu David Campbell cho anh thêm người phụ tá để giúp anh thanh toán bớt những hồ sơ ứ đọng. David cũng thấy anh bận rộn quá nhưng y lại giao nhiệm vụ kiếm tìm người cho anh, mà anh không có thì giờ rảnh đi xuống các trại kiếm tìm người có khả năng ra làm việc phụ anh. Mãi mấy tháng sau anh mới kéo được Tôn Thất Hồng, Trung úy Hoa Tiêu Trực thăng của Không Quân VNCH ra phụ giúp…

    Một buổi sáng giữa tháng 2 năm 1983 (khoảng ngày 11 hoặc 12 gì đó, Vũ không nhớ chính xác), khi đang ngồi ăn sáng để chuẩn bị đi làm, anh đã nhẩy nhổm người lên khi đọc một bài viết trên tờ Bangkok Post. Vũ còn nhớ rõ tựa đề của bài báo: “Vietnamese Refugee Flees To Singapore the Hard Way” của Barry Wain. Bài báo này được đăng tải trên tờ The Asian Wall Street Journal và tờ Bangkok Post đã đăng lại. Bài báo như có một luồng điện làm anh tê cóng cả người, anh say mê đọc bài tường thuật của Barry Wain đến quên cả ăn. Nỗi mừng vui choáng ngợp con người anh khiến anh trở nên vụng về luống cuống. Anh vội vã bốc điện thoại thông báo cho mấy người bạn cùng làm trong Embassy mà anh đã từng kể cho họ nghe chuyện về Tống trong thời gian ở Aranya Prathet và viết vội mấy giòng báo tin cho bạn bè của Tống như Nguyễn Bảy, Hoàng Văn Mai, Võ Thành Sộ.. ở Trại Sikiew biết tin. Vũ tin là con người như Tống chắc chắn sẽ không chịu nằm im thúc thủ trong những vòng rào thép gai của Trại Nong Samet. Vũ rất vui khi nghe tin của người bạn sơ giao nhưng tưởng chừng như tri kỷ đã trở thành người tị nạn đường bộ có cuộc hành trình bằng chân dài nhất, vượt qua hơn 2500 cây số, vượt ngục 3 nhà giam và bơi qua eo biển Johore Strait để đến được Singapore an toàn.

    Cuối tháng 6/1983, Vũ nhận được một lá thư của Tống viết từ đảo Galang, Indonesia; trên một tờ giấy màu xanh, một mặt có bài thơ “YOUR KINDNESS” mà Tống viết cho Vũ đêm trước khi chia tay ở Aranya Prathet. Những giòng chữ quen thuộc của Tống khơi lại cho Vũ những kỷ niệm lãng đãng ở vùng đất khô cằn, nắng cháy với những tình thân của một người đồng hương, một bạn tù, một tình huynh đệ chi binh. Tất cả phải chăng là cái duyên với nhau trên phần đời lưu lạc xứ người. Lá thư của Tống viết:

    Galang, 14 June 1983
    Anh V.

    Những ngày gặp anh, những đêm đối ẩm, nghe nhạc, đọc thơ, những hy vọng vừa lóe lên và tàn rụị.. thoáng chốc đã hơn nửa năm. Tình cảm của những kẻ vừa mới gặp nhau, quen nhau mà tưởng như có chung một quá khứ, có chung những kỷ niệm của tri kỷ, tri nhân.

    Tưởng anh đã đi, tưởng sẽ không có dịp để viết vài lời hồi tưởng, để nhắc nhở lại tí tình. Địa ngục đỏ không giữ được tôi, địa ngục “đất tự do” cũng đành hậm hực nhìn “Eagle” tung cánh. Sức mạnh tiềm ẩn của 8 năm cay đắng, thao thức đã nâng tấm thân gầy hốc hác trên đôi chân đơn độc ngàn dặm. Tôi sẽ tiếp tục đi trên con đường định mạng mà những tình cảm bè bạn, chiến hữu là những chất lửa nhiệt tình quí báu. Tôi sẽ đi Mỹ tháng 8/83. Nếu có phương tiện, anh có thể photocopy mấy bài báo này gởi Bảy và bè bạn ở Sikiew. Chúc anh và các bạn những may mắn bất ngờ.

    Lý Tống”
    Chicago, Tháng 12/1992

    Ghi chú:
    (1) xảm ló: xe ba bánh
    (2) Nguyễn Bá Ruyệt: hiện đang cư ngụ tại Richmond, Virginia
    (3) Khun Phá Lẳng: người ngoại quốc
    (4) Khun Chanas Michay: có nghĩa là Victor
    (5) Pẹt Xảm Pẹt: Tám Ba Tám
    (6) Khấp Phổm: Yes Sir
    (7) Sa Wạt Đi Khấp: Dạ xin chào
    (8) Pút Ba Xả Thài níc nòi: Nói tiếng Thái được một chút
    (9) Hà Sủn Hột: 506
    (10) Nguyễn Ngọc Thuận: Thiếu tá Thiết Giáp. Hiện đang cư ngụ ở Tempe, Arizona. Vũ Ngọc Bách: Đại úy Công Binh hiện cư ngụ ở Los Angeles. Bùi Minh Ngọc: Thiếu úy Không Quân. Hiện cư ngụ ở New Jersey City, New Jersey. Nguyễn Văn Hồng: Trung tá, Sĩ quan Liên lạc bên cạnh Bộ Tư Lệnh Đồng Minh, hiện cư ngụ tại Mc Lean, Virginia. Tôn Thất Hồng: Trung úy Không quân, hiện cư ngụ ở Seattle, Washington
    (11) Đeo kiềng: Bị cùm chân trong vòng sắt
    (12) Check point: trạm kiểm soát
    (13) A.50 Nam Vang: Bộ Chỉ Huy Quân sự của lực lượng VC chiếm đóng Kampuchia
    (14) Võ Thành Sô, Nguyễn Bảy, Hoàng Văn Mai là những hoa tiêu Không quân bạn Tống.
    (15) Nắng sử: nhật báo
    (16) Bài thơ này đã được Thuận in trong Thi tập Tù Ngục và Tâm Thức Lưu Đầy
    (17) INS: Sở Di Trú
    (18) Polygraph Test: Máy Sự Thật

Trương Văn Sương – Lý Tng: Đng Cúi Đu Trước Bo Quyn Cng Sn.

HLTL TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ 7/30/2010

 

Hình ảnh do gia đình cung cấp

Sau hơn 33 năm tù đầy trở về ngôi nhà nghèo nàn người vợ đã không còn. Anh Trương văn Sương chụp bên di ảnh vợ

 

Hình ảnh người Tù Trương Văn Sương đang trả lời phỏng vấn của BTV Thanh Quang. Hình do gia đình cung cấp. (RFA)

 

 

Nguyễn Quang Duy

Trong hai tuần qua, giới truyền thông đặc biệt chú ý đến hai người: ông Trương Văn Sương và Lý Tống. Một ngừơi vừa được rời khỏi cảnh tù đày và một người xuất chiêu “xịt hơi cay ” chống văn hóa vận cộng sản. Lạ kỳ là cả hai người có rất nhiều điểm giống nhau và lại xuất hiện cùng một thời điểm. Biết đâu đây chính là vận nước.

Trước tiên cả hai ông Trương Văn Sương và Lý Tống đều là những chiến sỹ kiên cường trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Cả hai cùng tham gia chiến đấu bảo vệ miền Nam tự do đến giờ phút cuối cùng trước khi lọt vào tay giặc.

Trương Văn Sương là Thiếu Úy Địa Phương Quân, Phân Chi Khu Trưởng xã Mỹ Hương, Quận Thuận Hòa, Tiểu Khu Ba Xuyên. Trong khi ấy, phi công Lý Tống lái phản lực cơ A.37 chuyên công kích cộng quân. Khi người bạn “Đồng Minh” rút chạy, hai ông đã cùng chung số phận với đồng bào cả nước mất tự do và với hàng trăm ngàn binh sỹ miền Nam thành những người tù cải tạo.

Sau sáu năm tập trung cải tạo, Trương Văn Sương ra tù và vượt biên sang Thái Lan. Tại đây ông gia nhập “Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam”, làm trưởng toán dẫn mười thành viên nhập biên vào Hòn Ðá Bạc, mũi Cà Mau. Cả toán bị bắt, ngày 1/3/1983, ông bị kết án chung thân. Tính đến ngày rời trại giam Ba Sao (Nam Hà), ông đã bị Việt cộng giam 27 năm 4 tháng rưỡi. Như vậy nhập chung ông đã chịu 34 năm tù chính trị. Thế mà cái loa tuyên truyền của đảng cộng sản vẫn không ngừng rên rỉ “không có tù chính trị”.

Ông Sương cho biết tổ chức của ông có trên 200 người bị bắt. Nhiều người đã chết vì bệnh hoặc vượt ngục bị giết. Các ông Trần Văn Bá và Hồ Thái Bạch lãnh đạo Mặt Trận đã bị cộng sản sát hại nagy sau phiên tòa. Ông Sương và các chiến hữu của ông đã chọn chiến đấu cho tự do dân tộc thay vì tỵ nạn trên đất khách quê người như hàng triệu đồng hương khắp năm châu.

Còn Lý Tống đã trốn thoát trại tù, rời quê hương bằng đường bộ và được chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận định cư. Tại Hoa Kỳ , ông đi học lại và lấy bằng Cử Nhân Khoa Chính Trị và Cử Nhân phụ Khoa Pháp Văn (1988), Cao Học (1990). Năm 1992 Lý Tống hoàn tất chương trình Tiến sĩ Chính Trị ngành Bang Giao Quốc Tế và chuẩn bị trình Luận án Tiến sĩ tại Đại Học New Orleans.

Thay vì tìm việc làm kiếm sống nuôi thân, ngày 4/9/1992, Lý Tống trở về Việt Nam trên chiếc Air Bus 321-200. Về đến thủ đô Sài Gòn , ông ép phi hành đòan thả 50 ngàn truyền đơn kêu gọi đồng bào Tổng Nổi Dậy lật đổ chế độ bạo quyền cộng sản, bị Việt cộng bắt và bị kết án 20 năm tù. Trước Tòa án ông tuyên bố: “Tôi Quốc tịch Việt Nam Cộng Hòa. …Tôi trở về đây nhân danh Tổ quốc, Công lý để lật đổ Chế độ cộng sản. Các ông cũng nhân danh Tổ quốc, Công lý để kết tội tôi. Tại phiên tòa này các ông là quan tòa, tôi là bị cáo. Nhưng ngoài phiên tòa này còn có Tòa án Lịch sử và toàn Dân Việt Nam sẽ là những vị quan tòa công minh nhất, họ sẽ định công, định tội tôi và các ông!”  Cũng như Trương Văn Sương, ông cũng bị giam tại trại tù Ba Sao (Nam Hà) cho đến ngày thóat khỏi tù đày và về lại Hoa Kỳ.

Sau khi ra tù ông Trương Văn Sương cho giới truyền thông tự do biết trong tù ông luôn viết bản kiểm điểm như sau: “Chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi vô tội và chúng tôi là những người có công với đất nước. Chúng tôi đã đem mồ hôi xương máu xây dựng và đấu tranh cho nhân quyền, tự do dân chủ cho Việt Nam . Chính đảng Cộng Sản Việt Nam mới là người có tội. Bằng chứng là các cuộc cải cách ruộng đất đã giết chết bao nhiêu người vô tội tại miền Bắc. Sau đó năm 1975, khi chiếm được miền Nam họ đã làm kiệt quệ kinh tế bằng các cuộc cải tạo tư sản, đánh tư bản, đẩy dân đi kinh tế mới, gây cho hàng triệu người vượt biên trong đó hàng trăm ngàn người đã chết. Họ đã buộc hàng trăm ngàn sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đi cải tạo và có biết bao người chết mà không biết thân xác bị vùi dập nơi đâu. Cán bộ thì tham nhũng, thối nát, hiếp đáp dân chúng nhưng lại hèn nhát cúi đầu trước các vụ lấn đất, lấn biển của ngoại bang. Hoàng Sa và Trường Sa không được bảo vệ khiến đất nước cha ông đã và đang rơi vào tay quân giặc.”

Ông Sương còn cho biết: “Với những điều vừa nêu, chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi là người vô tội, còn đảng CSVN mới là người có tội. Vì thế chúng tôi mới yêu cầu họ phải thả chúng tôi vô điều kiện. Chẳng những thế, mà họ còn phải có lời xin lỗi trước quốc dân đồng bào về sai trái của họ để dư luận quốc nội và hải ngọai minh oan cho chúng tôi là những người tù chính trị phải chịu hàm oan suốt hơn 30 năm nay.”

Các bạn tù của Lý Tống cũng cho biết khi viết “Thu Hoạch học tập Nội Quy”, Lý Tống đã kết luận: “Tôi trở về đây để thay đổi, sửa đổi Luật pháp chứ không phải để tuân thủ và chấp hành Nội quy, Luật pháp rừng rú nầy! … Tôi nguyện sẽ cải tạo đến chừng nào chế độ cộng sản tốt mới về!” Dù trong vòng tay giặc cả hai ông Lý Tống và Trương Văn Sương đều kiên cường và bất khuất một tấm gương sáng cho chúng ta noi theo.

Ông Trương Văn Sương tâm sự với Thanh Quang phóng viên Đài Á Châu Tự Do, ông luôn nghĩ tới những bạn tù chính trị còn trong cảnh đọa đày. Ông mong mỏi:”Trong những ngày bị lao tù, tôi cũng mong một ngày nào đó có được một giải pháp chính trị để họ thả tôi ra. Thật ra, tôi không nghĩ rằng họ có nhân đạo thả tôi, hoặc tôi cũng không nghĩ rằng tôi là người cải tạo tiên tiến để được đặc xá hay giảm án, tha án gì. Tôi mong rằng có một giải pháp chính trị nào đó để giúp giải quyết cho những người tù chính trị.”

Ngày 1/9/1998, tai Phi trường San Francisco , trước hàng trăm đồng bào chào đón, Lý Tống tuyên bố: “Chúng ta đã bóp cổ cộng sản đủ mạnh để chúng phải nhả 3 người chúng tôi hôm nay. Chúng ta cần phải bóp cổ cộng sản mạnh hơn nữa để chúng phải thả hết những tù lương tâm còn lại. Và chúng ta cần phải tiếp tục bóp cổ đến khi nào bạo quyền cộng sản hoàn toàn tắt thở!”
Từ đó Lý Tống không ngừng nghỉ tiếp tục “bóp cổ cộng sản”. Ngày 1/1/2000, ông đã bay đến Havana, Cuba, rải 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi toàn dân Cuba đứng lên lật đổ “Con Khủng Long Già Nua Fidel Castro”.

Ngày 17/11/2000 ông bay về Sài Gòn lần thứ nhì để rải 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi dân chúng đứng lên lật đổ ách độc tài áp bức của bạo quyền Việt cộng, rồi bay trở lại Thái Lan. Chuyến bay vào ra Việt Nam an tòan đã làm bạo quyền run sợ. Chúng không còn láo khóet tuyên truyền về khả năng phòng chống an ninh. Bằng mọi giá Việt cộng đã tìm cách mua chuộc, làm áp lực giới chức Thái Lan để giải giao Lý Tống với “tội xâm nhập lãnh thổ bất hợp pháp”.

Sau gần 7 năm bị giam cầm, ngày 3/4/2007 Toà Chung Thẩm Thái Lan đã ra Phán Quyết công nhận phi vụ thả truyền đơn của Lý Tống là một hành động chính trị, phải trả tự do cho Lý Tống, một thắng lợi lớn nhờ nỗ lực đấu tranh của Đồng Bào Hải ngoại và thất bại nhục nhã của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Ngày 18/07/2010 vừa qua, tin từ San Jose Hoa Kỳ đã được nhanh chóng truyền khắp năm châu “Đàm Vĩnh Hưng bị xịt hơi cay khi đang trình diễn tại San Jose”. Theo đó bên ngòai đồng bào tham dự biểu tình. Bên trong, Lý Tống đã giả dạng một phụ nữ đi vào xem hát, ngồi ngay hàng đầu. Ông đã bình thản xem ca nhạc đợi đến phần trình diễn của văn công Đàm Vĩnh Hưng mới đứng lên tặng hoa. Khi Hưng bước đến gần cúi xuống nhận hoa thì bất ngờ, ông đã “xịt hơi cay” vào mặt của Đàm Vĩnh Hưng.

Mặc cho thông tin trong và ngòai nứơc đưa tin về hành vi chính trị của Đàm Vĩnh Hưng. Văn công Hưng vẫn một điều chỉ làm văn nghệ và xin đừng mang chính trị vào văn nghệ. Bài ca cũ rích này càng tạo sự quan tâm đến vai trò đảng giao của con chốt thí Đàm Vĩnh Hưng. Con chốt đã trên 40 lần nhảy tới nhảy lui, từ casino này sang casino khác, để rồi bứơc vào khung thành được quân sỹ cộng đồng Lý Tống xịt văng.

Việc ông Lý Tống làm đã đánh thức cộng đồng hải ngọai quan tâm đến sách lược dùng văn hóa vận để nhuộm đỏ cộng động hải ngọai. Thúc đẩy hàng ngàn người tham dự biểu tình tại Nam California ngày 24/7/2010. Tại cuộc biểu tình này, Lý Tống tuyên bố sẽ sang Úc để cùng đồng hương Úc đuổi cổ con chốt thí Đàm Vĩnh Hưng. Bà con Úc châu nghe thế càng mạnh dạn hơn, hăng hái hơn rủ nhau tham dự biểu tình để đuổi văn công cộng sản, để chặt đứt cánh tay nối dài của “đảng” và cũng để ủng hộ cao trào dân chủ – yêu nước Quốc nội đứng lên lật đổ bạo quyền Việt cộng.

Bên cạnh đó cũng có một số lập luận xuất phát từ một số bậc trí thức và nhà báo “tự do” cho rằng Lý Tống làm như vậy là bạo động, là phi văn hóa Mỹ, là không được quần chúng Tây Phương ủng hộ … Mặc dù đã sống ở xã hội Tây Phương các người này cố tình quên đi phương cách thu hút giới truyền thông hay sự quan tâm của quần chúng bằng cách “chơi nổi”.

Ở Tây Phương không đâu tự do, độc lập và có văn hóa hơn môi trường đại học. Thế mà các vị lãnh đạo hay làm chính trị Tây Phương thường ngán nhất là xuất hiện tại các Viện Đại Học không ăn bom nước, thì bom bột, cà chua trứng thúi … Như bà Tân Thủ Tướng Úc Julia Gillard chưa ngồi yên ghế và chưa nóng chân đi xin phiếu, ngày 24/7/2010 tại viện Đại học Queensland thành phố Brisbane, đã được một ứng viên Tiến sỹ anh Bradley Smith tấn công. Tin tức và hình ảnh của anh là tin nóng được đưa lên hàng đầu trong ngày. Anh Smith cho biết làm như thế để quần chúng Úc quan tâm hơn đến việc bảo vệ môi trường sinh thái. Theo giới bình luận chính trị bầu cử lần này đảng Lao Động chỉ có thể thắng nhờ vào lá phiếu chuyển tiếp của đảng Xanh (môi trường). Mọi chính sách tương lai của đảng Lao Động cũng sẽ lệ thuộc vào việc thương lượng với đảng Xanh.

Với đa số quần chúng hải ngọai việc Lý Tống xịt Đàm Vĩnh Hưng là việc một việc bình thường nhưng không phải ai cũng làm được. Tôi thiếu năng giả gái và khả năng bình tĩnh vượt qua mạng lưới an ninh chìm nổi của Đàm Vĩnh Hưng để thực hiện công việc. Có làm được hai việc trên tôi lại thiếu sự duyên dáng và hấp dẫn để Đàm vĩnh Hưng sà tới hưởng hoa. Ngòai ra, tôi sợ làm sẽ ảnh hưởng đến công việc, sợ ảnh hưởng đến gia đình, sợ sẽ bị thiên hạ đàm phán, sợ bị bọn Việt cộng và tay say để ý gây khó dễ hay đánh lén, sợ bị tù, sợ ra tòa, sợ, sợ … và sợ. Nói trắng ra mặc dù đã thóat khỏi lao tù cộng sản, những cái sợ đã kềm hãm tôi có thể trở thành một con người thực sự tự do. Hành động của Lý Tống đã đánh thức cá nhân tôi hãy bớt sợ đi để cùng đồng bào đấu tranh chống bạo quyền cộng sản.

Lại cũng có người cho rằng hành động của Lý Tống không được đồng bào Quốc nội hửơng ứng. Chủ nhật vừa qua, hằng chục ngàn đồng bào Bắc Giang đã biểu tình trước Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Bắc Giang đòi giải thích về cái chết của anh Nguyễn văn Khương. Sau đó bạo động giữa công an và dân chúng đã xẩy ra. Có người đặt câu hỏi tại sao lúc này công an hay đánh chết người? Câu trả lời là từ ngày cộng sản cướp chính quyền tháng 8-1945, công an Việt cộng vẫn thường xuyên đánh chết người nhưng do sợ mà dân chúng chưa dám đứng lên. Gió đã đổi chiều đồng bào Quốc nội đã hiểu rõ với Việt cộng không thể nói chuyện ôn hòa, vì thế mới mang quan tài anh Khương đi đòi công lý cho anh và cho dân tộc.

Cũng có người cho rằng Lý Tống làm như vậy không được giới trẻ ủng hộ. Việc Đàm Vĩnh Hưng nửa đàn ông nửa đàn bà, khi nghệ sỹ lúc văn công, Việt không ra Việt Tây chẳng phải Tây, thiếu văn hóa, thiếu trình độ học vấn, … nửa người nửa ngợm nửa đười ươi, chẳng hợp với ai, chỉ để “đảng” lợi dụng, đã là những đề tài được giới trẻ bàn luận từ lâu. Thậm chí các bạn còn lập ra Hội Ghét Đàm Vĩnh Hưng có diễn đàn mạng riêng. Nhưng nếu qủa thực giới trẻ không ủng hộ việc làm của Lý Tống thì đây lại chính là cơ hội để chúng ta giải thích ngọn nguồn cho các bạn về lý do chính trị trong việc Lý Tống xịt Đàm Vĩnh Hưng.

Tin từ Hoa Kỳ cho biết Lý Tống đã chính thức thưa Đàm Vĩnh Hưng và những người đứng ra tổ chức về việc trốn thuế. Tháng ba vừa qua các đồng hương tại Victoria Úc đã tham dự và biến một phiên tòa kiện Cộng đồng thành nơi để xác định lập trường Cộng đồng Úc châu là một cộng đồng chống cộng. Lần này Lý Tống và đồng hương tại San Jose sẽ biến các phiên tòa thành nơi lên án bạo quyền Việt cộng, chứng minh sự xâm nhập của đảng cộng sản, chặt đứt các cánh tay nối dài của đảng và chứng minh hành động chính trị của Lý Tống để bảo vệ “vùng cấm Việt cộng” San Jose.

Trở lại ông Trương Văn Sương và ông Lý Tống hai chiến sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã làm những việc không phải vì họ muốn trở thành anh hùng. Hai ông đã làm vì trung thành với lời thề Tổ Quốc Danh Dự và Trách Nhiệm . Cũng do lời thề này mà năm tướng Lê Nguyên Vỹ , Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Văn Hưng và Nguyễn Khoa Nam và hàng ngàn binh sỹ VNCH thà chết không hàng giặc. Hay tướng Hòang Cơ Minh và hàng ngàn anh hùng vô danh đã quay về chiến đấu cho tự do dân tộc để hy sinh trên đường giải phóng hay nằm xuống trong lao tù cộng sản. Trong lao tù cộng sản hiện vẫn cò nhiều chiến sỹ VNCH hiện đang ngày đêm chiến đấu cho tự do, cho sự sống còn của dân tộc, cho sự tồn tại của biên cương bờ cõi do ông cha để lại. Sự kiên cường và bất khuất của chiến sỹ quân lực VHCH không phải sẽ chỉ được ghi vào sử sách ngàn đời, mà còn là phương châm để các thế hệ tiếp nối noi theo cùng đồng bào cả nước đứng lên giành lại chủ quyền dân tộc.

Xin được lấy lời Lý Tống làm kết luận bài: “Ta cúi đầu, cộng cỡi cổ. Ta đứng dậy, cộng sụp đổ! …”

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
28/7/2010

www.vcavic.org.au

Lý Tng / Lut pháp và Tòa án Hoa K

 

Nguyễn Tài Ngọc

http://saigonocean.com/trangNguyenTaiNgoc/trangNTN.htm

 

 

Hai năm trước, vào tối 18/7/2010 tại sân khấu Trung Tâm Hội Nghị Santa Clara ở California, Lý Tống, 64 tuổi, cựu phi công Việt Nam Cộng Hòa, cải trang thành phụ nữ trà trộn vào buổi hát nhạc của các ca sĩ từ Việt Nam. Sau khi Đàm Vĩnh Hưng kết thúc màn song ca với Mỹ Tâm bài Trái tim không ngủ yên, Lý Tống đã tiến lên gần sân khấu để giả vờ tặng hoa. Khi Đàm Vĩnh Hưng cúi xuống nhận hoa, Lý Tống xịt hơi cay vào mặt anh chàng ca sĩ (sau này Lý Tống nói chất này không phải là hơi cay, mà là chất nước hỗn hợp của nước mắm và nước hoa). Lý Tống nêu ra lý do tại sao ông ta đã làm như thế: thứ nhất, cảnh tỉnh người Việt hải ngoại biết Đàm Vĩnh Hưng là công cụ của chính quyền Việt Nam, và thứ hai, báo động cho giới chức chính quyền Hoa Kỳ là Đàm Vĩnh Hưng, cũng như những ca sĩ từ Việt Nam, sang Mỹ hát thu tiền lợi tức cá nhân nhưng trốn không khai thuế với chính phủ.

 

Lý Tống giả phụ nữ (ảnh Internet)

 

Việc làm của Lý Tống gây ra hai hiệu/hậu quả:

 

  1. Chính phủ Mỹ thanh trừng và kiểm soát gắt gao việc cung cấp visa nhập cảnh cho ca sĩ từ Việt Nam.

 

  1. Lý Tống bị cảnh sát bắt và đem ra truy tố. Ngày 25-5-2012, sau gần hai năm, Lý Tống ra tòa xử án và bị kết tội. Ngày 22-6-2012, bà Chánh án tòa Santa Claratuyên phạt ông 6 tháng tù và 3 năm quản chế.

 

Lý Tống xịt “hơi cay” (ảnh internet)

 

Một số người Việt Nam hô hào vận động quyên tiền giúp Lý Tống chống án. Đích thân Lý Tống cũng chỉ trích hệ thống pháp luật Hoa Kỳ và than phiền bồi thẩm đoàn đã không công bằng.

 

Vài độc giả của http://www.saigonocean.com/ chuyển tiếp cho tôi biết tin, và yêu cầu tôi viết quan điểm của tôi về đề tài này.

 

Tôi không muốn tham gia chính trị nên không muốn thảo luận việc làm của ông Lý Tống đúng hay không đúng, nhưng là một người ở Mỹ từ năm 1975, tôi ngạc nhiên khi có người chỉ trích hệ thống luật pháp Hoa Kỳ là không công bằng. Hoa Kỳ là quốc gia có hệ thống pháp lý triệt để bênh vực bị cáo, do đó tôi viết bài này để giải thích về hệ thống luật pháp của Mỹ cho những ai không biết gì mà đã chê bai hệ thống pháp luật và tòa án Hoa Kỳ.

 

Đã viết thì phải viết chi tiết, mà viết về luật pháp Hoa Kỳ thì tôi xin kéo còi hụ loan báo là nó sẽ không hấp dẫn như phim “Sóng Tình” với Thẩm Thúy Hằng mà sẽ nhàm chán như chuyện “Mưa rơi xuống nước” hay  “Lá rụng xuống sình”.

 

Cơ cấu tổ chức chính quyền của nước Mỹ khác với phần đông các quốc gia trên thế giới là họ có chính quyền Liên Bang và Tiểu Bang. Hiến Pháp Hoa Kỳ ấn định rất rõ quyền hạn cũng như thẩm quyền pháp lý của Liên Bang và Tiểu Bang.

 

Những sự việc Tòa án Liên Bang xét xử là nhân quyền, quyền lợi lao động, môi trường, tội phạm với Liên Bang như phản quốc, làm bạc giả, hủy hoại tài sản, ăn cắp thuế má tiền bạc hay vật liệu của chính phủ, thương mại xuyên bang…, can phạm là Đại sứ hay ở trong chức vị cao cấp, khánh tận, ăn cắp bản quyền…

 

Những sự việc Tòa án Tiểu Bang xét xử là tranh chấp về Hiến Pháp Tiểu Bang, hợp đồng ký kết, chấn thương cá nhân, gia đình, bất động sản, hàng hóa, thương mại, pháp lệnh thành phố, quy định giao thông, tội ác tiểu bang cấm như giết người, ăn trộm, xâm phạm gia cư bất hợp pháp, hủy hoại tài sản, xem nhạc Paris by Night quá 24 giờ trong một tuần….

 

Việc Lý Tống xịt hơi cay do đó được tòa án của Tiểu Bang California xét xử, vì vi phạm luật pháp của tiểu bang.

 

Đây là sơ lược diễn tiến của một vụ án hình sự (criminal case), từ khi can phạm bị bắt đến khi ra tòa xử án:

 

Bị cảnh sát bắt: Khi một người bị cảnh sát bắt giải về nhà tù thì 1 trong 3 điều này sẽ xẩy ra:

-Can phạm sẽ được thả nếu Công tố viên chính phủ nghĩ không có đủ bằng chứng buộc tội.

-Can phạm sẽ đóng tiền thế chân, tại ngoại hầu tra.Công tố viên sẽ nói ngày nào phải trở lại.

-Can phạm không được thả, bị áp giải ngay vào tù.

 

Khởi đầu một cuộc án:

 

-Cảnh sát viên bắt can phạm sẽ viết một bản báo cáo, ghi lại diễn tiến cuộc bắt giam và tên của nhân chứng, nếu có. Can phạm không được xem bản báo cáo vì lý do cảnh sát sợ can phạm biết được tên tuổi, số điện thoại của nhân chứng rồi trả thù. Tuy nhiên luật sư của can phạm sẽ nhận được tờ tường trình này. Đây là lý do tại sao ở Mỹ ai bị thưa kiện nên có luật sư.

 

-Công tố viên quyết định nên hay không nên buộc tội, buộc bao nhiêu tội, trọng tội (felony) hay khinh tội* (misdemeanor), theo bản báo cáo cảnh sát cung cấp.

*“khinh” là nhẹ, như trong nghĩa khinh khí cầu

 

Thật sự là có đến 3 loại tội chứ không phải 2: Infractions (Vi cảnh), Misdemeanor (Khinh tội) , và Felony (Trọng tội).

 

Infractions (Vi cảnh):  Tội rất nhẹ, phần đông là tội vi phạm lưu thông, người vi phạm chỉ đóng tiền phạt.

 

Misdemeanor (Khinh tội): Hình phạt tối đa là 6 tháng hay 1 năm trong tù của County Jail và/hay $1,000. Thí dụ: Phá nhà, Ăn cắp, Lái xe, Say rượu, Vợ mặc áo mới mà lỡ dại không khen…

 

Felony (Trọng tội): Hình phạt từ một năm tù prison cho đến tử hình. Thí dụ: Ăn cướp, Giết người, Hiếp dâm, Sửng sốt nói với vợ: “lúc này anh thấy em có da có thịt một tí”, ….

 

Vì can phạm có quyền đòi hỏi xúc tiến vụ án nhanh chóng, trong vòng 48 giờ công tố viên phải quyết định có buộc tội hay không. Quá 48 tiếng mà vẫn không bị buộc tội thì can phạm sẽ được thả ra.

 

Ngày ra tòa bị buộc tội (The Arraignment):

 

Chánh án sẽ giải thích cho can phạm:

 

-Bị buộc bao nhiêu tội.

-Quyền Hiến pháp bảo đảm cho can phạm (như Đạo Luật Thứ Năm: quyền im lặng, không nói gì hết)

-Nếu không có tiền thì Tòa sẽ chỉ định một luật sư biện hộ cho can phạm miễn phí.

 

Can phạm lúc đó sẽ chọn một trong 3 trường hợp sau đây: Không có tội (Not Guilty), Có tội (Guilty), hay Đồng ý với lời buộc tội (No contest). No Contest như là Guilty, chỉ khác ở một điểm là không được dùng để buộc tội can phạm trong vụ kiện dân sự (civil lawsuit).

 

Chánh án sẽ ấn định số tiền thế chân, thả can phạm tự do tại ngoại hầu tra sau khi can phạm đóng tiền thế chân.

 

Sau khi hai bên Công tố viên và Luật sư biện hộ của bị cáo trao đổi dữ kiện về cuộc án trong một thời gian khá lâu gọi là Discovery, Thẩm phán sẽ ấn định ngày ra tòa.

 

Ngày xử án:

 

Công tố viên và Luật sư biện hộ trước đó đã chọn 12 người làm bồi thẩm đoàn. Bồi thẩm đoàn là dân chúng sống ở thành phố đó, “xui xẻo” được computer chọn đến tòa để làm bồi thẩm đoàn. Ở County tôi ở, trung bình một ngày họ gọi 250 người, và trung bình một người một năm bị gọi đi làm bồi thẩm đoàn một lần. Từng người một được hai bên gọi để phỏng vấn, và nếu không thích quan điểm của mình khi trả lời, họ có quyền không chọn mình. Tôi nói thí dụ họ chọn bồi thẩm đoàn cho vụ án Lý Tống. Luật sư biện hộ cho Lý Tống có thể không chọn người đưa ra ý kiến ghét Lý Tống, e rằng khi người này là bồi thẩm đoàn sẽ kết tội Lý Tống, và ngược lại Công tố viên có thể không chọn người đưa ra ý kiến là thấy việc làm của Lý Tống là đúng, e rằng người ấy sẽ biểu quyết tha bổng bị cáo khi xử án.

 

Bồi thẩm đoàn, không phải Chánh án, là những người sẽ quyết định bị cáo có tội hay không. Nếu không, bị cáo sẽ được thả tự do. Nếu bị kết tội, Chánh án sẽ chọn một ngày khác để ấn định án tù là bao nhiêu.

 

Sự phán xét và buộc tội của bồi thẩm đoàn phải là hoàn toàn chắc chắn, không một chút hồ nghi (beyond any reasonable doubt), do đó cả 12 người phải đồng ý kết tội. Nếu 11 người muốn kết tội mà chỉ cần một người không đồng ý thì can phạm sẽ được tha bổng.

 

-Kháng Án:

Can phạm nào sau khi bị kết tội cũng có quyền kháng án. Thế nhưng kháng án là chuyện trầy da tróc vẩy vì kháng án không có nghĩa là sẽ xử án lại một lần nữa. Thẩm phán khác, không phải là bồi thẩm đoàn, sẽ duyệt lại bản án, và chỉ xét xem Chánh án ở tòa dưới có làm sái luật khi cho phép nhân chứng hay tang chứng trình bày trước tòa. Tòa Kháng án không xem lại dữ kiện của tòa dưới để kết luận bị cáo phạm hay không phạm tội. Do đó, một người chỉ có thể kháng án nếu họ lập luận rằng:

 

  1. Không đủ tang chứng ở tòa dưới để kết tội; hay/và
  2. Pháp luật và luật lệ đã không giữ đúng ở tòa dưới khiến bồi thẩm đoàn kết tội sai lầm.

 

Qua những chặng đường của một cuộc xử án vừa nêu trên, một người có thể thấy luật pháp Hoa Kỳ thận trọng bảo toàn quyền lợi của can phạm từ khi bị bắt đến khi kết thúc. Ấy thế mà vẫn chưa đủ. Ở các quốc gia khác trên thế giới, khi vừa bị bắt là luật pháp của nước họ kết án  can phạm có tội ngay lập tức. Đến ngày xử ánthì can phạm phải chứng tỏ cho bồi thẩm đoàn là mình vô tội. Trong khi ở Mỹ thì ngược lại. Cho dù một người đâm người khác chết rõ ràng, có nhiều nhân chứng và tang vật giết người được lưu giữ, can phạm đó hoàn toàn vô tội cho đến ngày xử án, innocent until proven guilty, và chính phủ phải chứng minh cho bồi thẩm đoàn thấy là can phạm đó đã giết người, chứ không phải can phạm phải chứng minh là mình vô tội. Bên nào phải chứng minh thì bên đó khó thắng hơn. Tôi đưa ra một thí dụ chuyện này xẩy ra hơn 20 năm về trước ở hãng tôi: Anh tài xế lái xe đi giao hàng uống bia trong khi làm việc nên đôi lúc “xỉn”, làm lụng bê tha và thỉnh thoảng trốn vào một góc say ngủ. Chúng tôi do đó sa thải anh ta. Anh ta mướn luật sư thưa hãng tôi ra tòa về tội sa thải nhân viên trái phép, và tòa xử chúng tôi thua! (Lúc bấy giờ hãng chúng tôi nhỏ nên không có cẩm nang luật lệ để nhân viên ký đồng ý tuântheo điều lệ). Lý do? Hãng chúng tôi nói anh ta say rượu thì phải chứng minh điều đó.  Hãng tôi có máy đo hơi thở để biết số lượng rượu trong cơ thể không? -Không! Hãng tôi có bao giờ thử  hơi thở của anh giao hàng để biết độ rượu trong máu của anh ta là bao nhiêu không? -Không! Nếu không thì bằng chứng đâu hãng tôi nói anh ta say rượu? Chúng tôi hoàn toàn thua đại bại!

 

Hệ thống tòa án phải cần đến 12 người bồi thẩm đoàn để xét xử, tất cả không phải là giới chức chính quyềnmà  là dân chúng bình thường như bị can (jury of one’s peers), lấy từ một điều khoản trong Chương 28 của một tài liệu tuyệt vời về luật pháp của Anh quốc, Magna Carta, viết vào năm 1225. Điều khoản ấy nói rằng“không một người dân tự do nào bị bắt,  hay bị giam, hay bị sống ngoài vòng pháp luật, hay bị đày tha hương, hay bị thủ tiêu. Chúng ta cũng không giao họ cho người khác, không lên án họ, trừ khi họ bị những người cùng như họ, hay bị luật pháp của quốc gia kết tội” (“No freeman shall be taken or imprisoned, or be outlawed, or exiled, or any otherwise destroyed; nor will we not pass upon him, nor (condemn him), but by lawful judgment of his own peers or by the law of the land”).

 

Bây giờ nói đến vụ án Lý Tống.

 

Như đã giải thích ở trên, ngay sau khi can phạm bị bắt, trong vòng 48 giờ, công tố viên phải buộc tội. Nếu không thì can phạm sẽ được trả tự do. Sự buộc tội này phải dựa trên những điều luật đã có sẵn, nếu không thì không sẽ buộc tội can phạm được. Đây là chuyện có thật xẩy ra mấy chục năm trước: Siêu thị ở Mỹ có những xe đẩy -cart- để khách bỏ bao đi chợ vào, đẩy ra chỗ đậu xe. Mấy chục năm trước những người không có xe hơi nhưng sống ở gần siêu thị đẩy xe cart này về apartment của mình rồi để đó, không đẩy lại. Hậu quả là siêu thị mất xe cart, vì nó ở rải rác khắp nơi. Siêu thị bèn quyết định thưa những người này ra tòa về tội ăn cắp xe tư nhân , thuộc quyền sở hữu của siêu thị. Tòa xử siêu thị… thua! Lý do? Xe cart siêu thị làm công dụng của nó là để khách hàng chuyên chở thức ăn mua trong chợ. Không có một chỗ nào gắn bảng cảnh cáo trong khu vực đậu xe là xe cart không được đẩy ra khỏi phạm vi siêu thị, theo đạo luật số mấy… thì làm sao có thể buộc tội người đẩy xe về nhà, vì họ dùng nó là công cụ chuyên chở, và vì họ không biết? Từ đó trở đi, nếu một người nào bây giờ để ý thì parking siêu thị nào cũng cắm bảng viết rất rõ cấm không được đẩy xe cart ra khỏi phạm vi siêu thị, chiếu theo đạo luật số 123456……

 

Một số người  nghĩ như Lý Tống đã nghĩ, là tội ông ta rất nhẹ vì chỉ xịt nước mắm trộn lẫn nước hoa chứ không phải hơi cay, chẳng hại cho ai hết (chính Lý Tống nói việc này con nít cũng làm được).  Thế nhưng họ nghĩ lầm vì mỗi một tội, dù nhỏ hay có khác nhau đến đâu, đều đã có trong sách hình luật và do đó công tố viên đã buộc ông đến 6 tội: 5 trọng tội -felony, và 1 khinh tội – misdemeanor (Án số/ Docket No. : C1082954) :

 

Tội Thứ Nhất: (Trọng Tội -Felony): Tấn công dùng vũ khí chết người – Assault with a deadly weapon. Hình luật số 245(a)(1).

 

Tội Thứ Nhì: (Trọng Tội -Felony): Dùng hơi cay bất hợp pháp – Unauthorized use of tear gas. Hình luật số 12403.7(g).

 

Tội Thứ Ba: (Trọng Tội -Felony): Thay đổi số sản xuất của vũ khí bằng gas – Altering ID on tear gas weapon.Hình luật số 12422.

 

Tội Thứ Tư: (Trọng Tội -Felony): Tự ý dùng hơi cay nơi công cộng – Willful employment or use of tear gas ,mustard gas or combination thereof in public. Hình luật số 375(a)/(d).

 

Tội Thứ Năm: (Trọng Tội -Felony): Burglary Bậc hai: vào nhà một người khác với ý định gây trọng tội- Second Degree Burglary – Entering with intent to commit a felony. Hình luật số 459-460(b).

 

Tội Thứ Sáu: (Khinh Tội – Misdemeanor): Chống cự, Trì hoãn, Cản trở cảnh sát – Resisting, Delaying,Obstructing an officer. Hình Luật số 148(a)(1).

 

Hình phạt tối đa nếu bị kết án cả 6 tội này là 3 năm và 8 tháng tù ở. Thế nhưng bồi thẩm đoàn chỉ kết Lý Tống có 4 tội mầu xanh ở trên, với tội thứ nhất giảm xuống khinh tội -misdemeanor, simple assault-, vì họ không nghĩ Lý Tống dùng vũ khí chết người. Hai tội mầu đỏ, Thứ Ba và Thứ Tư, họ tha bổng cho ông. Bà chánh án Andrea Y. Bryan sau đó tuyên phạt Lý Tống  6 tháng tù ở.

 

Bồi thẩm đoàn chỉ xem xét, phân tích những tang chứng trình bày của cả hai bên Công tố viên và Luật sư biện hộ tại Tòa để đưa đến kết luận. Lý do làm cho Lý Tống giả phụ nữ để xịt nước cay vào người khác cho dù có hữu lý đến đâu cũng không thể nào thuyết phục đó là lý do chính đáng để hành hung người khác, cho dù sự hành hung ấy có nhẹ đến đâu đi nữa. Hoa Kỳ là xứ tựdo, nhưng cũng là quốc gia của luật pháp. Dân chúng có toàn quyền bày tỏ ý kiến của mình, chê bai một cá nhân, một tập thể, một chính sách, một chính thể, một quốc gia, thế nhưng sự bày tỏ ý kiến ấy phải làm trong vòng luật pháp. Đạo luật Thứ Nhất, The First Amendment, bảo đảm quyền tự do ngôn luận, nhưng ngay cả quyền tự do ngôn luận đó cũng không thể đụng chạm quyền lợi của người khác một cách phi lý. Một người đứng trước Tòa Bạch Cung có thể la hét chửi bới Obama làm lũng đoạn sự cường thịnh của nước Mỹ mà không sợ bị ai bắt vì quyền tự do ngôn luận của anh ta được Đạo Luật Thứ Nhất  -The First Amendment- bảo vệ, thế nhưng anh ta  không thể nào vào giữa rạp hát đang chiếu phim, la lớn: “Cháy nhà”! khi không có đám cháy mà chỉ với mục đích  dọa người đi xem phim.

 

Thử tưởng tượng một người đánh người khác rồi đưa ra lý do tại sao: Hôm qua vợ tôi chửi tôi nên hôm nay tôi trả thù. Tôi đi chợ mua tầu hũ, về nhà khám phá nó bị thiu nên tôi tức mình nện người bán hàng. Tôi khen cô bạn vợ tôi nấu ăn ngon, làm bây giờ tôi bị ăn mì gói hơn 3 tháng, nổi cơn điên nên tôi đánh ông bán mì gói. Trăm nghìn người sẽ dùng trăm nghìn lý do khác nhau để hành hung người khác. Xã hội bảo đảm sẽ trở nên hỗn loạn vô trật tự. Bồi thẩm đoàn do đó chỉ thấy tang chứng rõ ràng là Lý Tống mua vé xem hát với mục đích xịt hơi cay để đả thương, dùng hơi cay bất hợp pháp để xịt vào mắt người khác (nhưng không nguy hiểm như công tố viên nghĩ), và chống cự cảnh sát khi bị bắt.

 

Lý Tống là người gan dạ, làm những việc mà cả trăm nghìn người, cả triệu người không dám làm. Nhưng nếu ông đã có gan làm thì cũng có gan gánh hậu quả, không nên chỉ trích những điều gì vô lý. Nước Mỹ không phải là xứ có kangaroo court, tòa án bất chấp luật lệ, hay Chánh án là người duy nhất buộc tội và kết tội, mà đổ lỗi cho hệ thống pháp luật Hoa Kỳ không công bằng.

 

Lý Tống không bị một thẩm phán độc tài, một quân đội chuyên chế kết tội, mà được bồi thẩm đoàn 12 người cùng là công dân xứ Hoa Kỳ như Lý Tống, với đầu óc khách quan xem xét  tang chứng đã được trình bày trước tòa từ cả hai bên công tố viên chính phủ và luật sư biện hộ, rồi họ phân tích  tỉ mỉ để đưa đến  kết luận ông ta phạm tội.

 

Một người gan dạ như Lý Tống dĩ nhiên nên có “sức chơi, sức chịu”. Tôi không phải là người gan dạ, nhưng tôi đã có kinh nghiệm cũng chỉ vì một lời phát ngôn bừa bãi với vợ tôi mà gánh lấy hậu quả tai hại. Thế nhưng khác với Lý Tống, tôi biết đó là lỗi tại tôi, chẳng đổ lỗi cho ai khác bao giờ:

 

 

ngày xưa mình mới lấy nhau,

đôi ta mảnh khảnh, Phi Châu, ốm, gầy.

quần anh mặc phải buộc dây,

thân em liễu yếu, gió bay cái vèo.

giờ thì anh mập như heo,

còn em, cũng chẳng ốm teo dạo nào.

anh ngu, nói chẳng đón rào,

khen em da thịt hồng hào hơn xưa.

nghe xong, em giận mây mưa,

“anh chê tôi mập? đừng rờ đến tôi!”

trăm nghìn muôn sự tại tôi,

sẩy lời, đê vỡ, thiếu xôi chín tuần.

làm trai cho đáng thánh thần,

mình làm mình chịu, chẳng ngầm chê ai.

 

 

Nguyễn Tài Ngọc

http://saigonocean.com/

July 2012

 

Tài liệu tham khảo:

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120623_lytong_trial.shtml

http://www.docstoc.com/docs/47962063/Felony-complaint-against-Ly-Tong

http://www.courts.ca.gov/1069.htm

http://www.vietvungvinh.com/index.php?option=com_content&view=article&id=1618:bai-dien-van-ly-tong-du-dinh-se-doc-khi-toa-tuyen-an&catid=49:chinh-tri-xa-hoi&Itemid=82

http://www.archives.gov/exhibits/featured_documents/magna_carta/translation.html

wikepedia

Lý Tống lại lâm nạn

Posted on May 25, 2012 by HNSG

Một nhát gươm bay nghìn thuở đẹp
Dù sai hay đúng cũng là thừa!

Vũ Hoàng Chương

 

Khi cuộc nội chiến, ngoại khiển tại Việt Nam sắp sửa kết thúc, một chiếc phi cơ chiến đấu của chế độ Đệ Nhị Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam bị trúng đạn phòng không của bộ đội Bắc Việt. Viên phi công lái chiếc phi cơ trúng đạn thù là Lý Tống. Đơn vị của anh nghĩ rằng anh đã chết! Nhưng không, anh đã bị địch quân bắt và cầm tù 5 năm. Lý Tống đã vượt ngục. Sau đó anh đã thực hiện một chuyến vượt biên đường bộ qua Cambodia, Thái Lan, đến Mã Lai, Singapore, Phi Luật Tân. Người vượt biên bằng đường bộ có tên Lý Tống không giống như những “bộ nhân” bình thường khác là đến ở một trại tạm cư chờ thanh lọc và sau đó được phái đoàn của một nước thứ ba đến nhận cho định cư. Lý Tống đã tiếp tục cuộc vượt biên bằng đường biển là lội qua eo biển Cá Mập, tìm đến Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Singapore.

Cuộc vượt biên bằng đường bộ, đường biển đầy hiểm nguy, gian khổ vô tiền khoáng hậu nhưng cũng rất hào hùng này của Lý Tống được tạp chí Reader’s Digest là tạp chí được dịch ra nhiều thứ tiếng và có rất nhiều độc giả trên thế giới viết lại và đăng tải trên tạp chí này.

Cuộc vượt ngục đầy bi thảm, gian nguy cũng như cuộc vượt biên kỳ lạ của Lý Tống sau đó, được chính anh kể lại trong hồi ký “Ó Đen”.

Lý Tống định cư tại Hoa Kỳ năm 1983, trở thành công dân Hoa Kỳ vào năm 1988. Anh đã tốt nghiệp Cao học về Khoa Học Chính Trị.

-Năm 1992, trong khi chuẩn bị luận án Tiến sĩ thì Lý Tống – cũng như Từ Hải ngày xưa:

“Nửa năm hương lửa đương nồng
Trượng phu thoát đã động lòng bốn phương!”

Cũng như người chinh phu của một “thuở thanh bình ba trăm năm cũ” khi đất nước gặp cơn biến loạn:

Múa gươm rượu tiễn chưa tàn
Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo

Lý Tống đã quyết định “làm một lên đường.” Sau đêm cùng bằng hữu cạn ly rượu tiễn Ó Đen, Lý Tống đã đáp phi cơ sang Thái Lan với mục đích điều nghiên phi trường, tìm cách cướp một chiếc phi cơ để thực hiện ý định nhưng không thành vì hệ thống canh giữ phi trường quá cẩn mật. Lý Tống, sau đó, đã uy hiếp một chiếc máy bay hành khách Airbus 3000 của hãng Hàng Không Việt Nam từ Thái Lan để rải 50 ngàn truyền đơn xuống thành phố Sàigòn với lời kêu gọi như sau:

“Thành trì Cộng sản tại Liên Sô đã sụp đổ. Các chư hầu Cộng sản Đông Âu đã cáo chung. Cộng Sản Việt Nam đang dẫy chết, nhưng vẫn còn ngoan cố với tập đoàn lãnh đạo già nua, hủ lậu đi ngược lại trào lưu tiến hóa của nhân loại. Thời điểm đã đến. Tổ Quốc truyền lệnh cho chúng tôi trở về cùng đồng bào khai tử chế độ bạo tàn, bất nhân, đem lại tự do, dân chủ, và no ấm cho toàn dân.

Vậy sau khi đọc bản tuyên cáo này, đồng bào hãy:

1 – Dùng mọi phương tiện hữu hiệu nhất để truyền bá bản tuyên cáo.
2 – Đình công, bãi thị, nhất loạt xuống đường đòi lại quyền làm chủ và làm người.
3 – Tập trung tại các trọng điểm quân sự và hành chánh, kêu gọi công an, bộ đội trở về với chính nghĩa Dân Tộc.
4 – Chiếm giữ đài truyền thanh, truyền hình, dùng mọi phương tiện truyền thông để kêu gọi toàn dân Tổng Nổi dậy.

5 – Phối hợp lực lượng hải ngoại và quốc nội trong kế hoạch Tổng Nổi Dậy lật đổ bạo quyền Cộng sản Hà Nội, để xây dựng một nước Việt Nam Độc Lập, Tự Do và Phú Cường.

Vị “Tư Lệnh Của Lực Lượng Nổi Dậy” là Lý Tống. Sau đó anh đã nhảy dù xuống vùng Cát Lái, bị Việt Cộng bắt và kết án 20 năm tù.

Trong lao tù Cộng sản, Lý Tống vẫn hiên ngang và bất khuất. Anh đã lớn tiếng bênh vực phẩm giá của người tù. Chính Thượng Tọa Thích Tuệ Sĩ, sau này, trong một cuộc phỏng vấn của đài phát thanh Quê Hương, đã cho biết chính Lý Tống đã lên tiếng bênh vực Thượng Tọa nên đã bị cùm giam 2 lần, mỗi lần bị giam nửa tháng.

Vì áp lực quốc tế, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã phải trả tự do cho Lý Tống vào tháng 9 năm 1998. Điều trùng hợp kỳ lạ là ngày ra tù của Lý Tống cũng chính là ngày sinh nhật của anh.

Ngày 1-9-1998, cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản hân hoan chào đón anh hùng Lý Tống trở về từ ngục tù Cộng sản. Trên tất cả các báo Anh ngữ và Việt ngữ đều đăng tải ảnh anh hùng Lý Tống với cổ choàng vòng hoa màu cờ vàng ba sọc đỏ là màu cờ của chế độ miền Nam. Lý Tống thề rằng anh sẽ tiếp tục chống chủ nghĩa CSVN tại quê nhà cho đến hơi thở cuối cùng.

-Ngày 1 tháng Giêng năm 2000, Lý Tống, một lần nữa lại làm một lên đường. Anh đã đơn thân độc mã lái chiếc phi cơ Cesna từ thành phố Miami thuộc tiểu bang Floroda bay qua biển và rải xuống thủ đô Havana của nước Cộng sản Cuba 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi dân chúng Cuba đứng lên lật đổ nhà độc tài Fidel Castro.

Lý Tống đã được những người Cuba lưu vong tại Miami vô cùng ngưỡng phục. Những người Cuba lưu vong đã nhân danh tổ tiên, giòng họ của họ gửi đến anh hùng Lý Tống, một người tỵ nạn Việt Nam, những lời biết ơn sâu xa nhất của họ. Lý Tống đã được những người lưu vong Cuba tại Floriada mời dự lễ Ba Vua và họ đã tặng Lý Tống những huy chương cao quý nhất. Những người dân Cuba lưu vong đã dành những tình cảm nồng nhiệt nhất cho Lý Tống – người khách danh dự của cộng đồng Cuba lưu vong cho ngày lễ Ba Vua. Trong khi đó, tờ Trabajadores, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Cuba đã hết lời nguyền rủa Lý Tống, vu cáo anh là“Người điên, không nơi nương tựa, nghiện ngập,” hay“Kẻ đánh giặc mướn thô tục”, đã kết tội Lý Tống: “Người đàn ông điên khùng này đã thả chất nổ trên đầu chúng ta, các loại chất liệu dễ cháy hay vi trùng, vi khuẩn.” Những lời vu cáo này của cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Cuba, hay của các đảng Cộng Sản anh em còn sót lại như Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam đối với việc làm can đảm, phi thường của Lý Tống vào ngày 1 tháng Giêng năm 2000 không làm chúng ta ngạc nhiên, vì đó là bổn phận của họ.

Chúng ta không ai ngạc nhiên khi bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo của tuần báo Sàigòn Nhỏ lại cho rằng việc làm làm can đảm và phi thuờng của Lý Tống là “hành động ‘tự sát’ kém suy nghĩ của một người tâm trí không bình thường…” Và người ta cũng không ngạc nhiên khi Tú Gàn, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần, một bỉnh bút của tờ báo này, cho rằng việc làm của Lý Tống là “chuyện hoang tưởng” vì lập trường của tờ Sàigòn Nhỏ mọi người đã quá rõ!

Nhưng, người ta rất ngạc nhiên với phát biểu của bàTrần Diệu Chân (lúc đó bà này là phát ngôn viên của Mặt trận Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam – nay đã đổi thành đảng Việt Tân). Bà Trần Diệu Chân đã phát biểu về việc làm của Lý Tống như sau: “Một con én không làm nổi mùa Xuân, sức một người không làm nổi lịch sử, cho đến khi nào được sự hợp tác của muôn người…”. Và bà này đã “đơn giản hóa vấn đề, làm nhẹ đi vết thương của thế giới Cộng sản” khi trả lời tờ Việt Mercury như sau: “Khi cái giá phải trả quá cao, không chỉ có một mình anh ấy mà còn làm chấn động (quan hệ ngoại giao) giữa Hoa Kỳ và các nước Cuba, Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn, thì cần phải cân nhắc. Khi làm những việc cho mục tiêu ngắn hạn mà hại về lâu dài thì không nên làm.”

Người ta càng ngạc nhiên hơn khi nghe được câu trả lời của “nhà tranh đấu cho nhân quyền” Đoàn Viết Hoạtvề việc làm của Lý Tống.

Ông Đoàn Viết Hoạt, “nhà tranh đấu cho nhân quyền” đã được Nhà Nước Cộng sản Việt Nam cho phép vợ là bà Trần Thị Thức vào thăm qua đêm ở trại tù và đem tài liệu ra ngoại quốc phổ biến để… tranh đấu cho nhân quyền. Ông Đoàn Viết Hoạt, nhiều năm trước đây, khi vừa bước xuống phi cơ đã lên tiếng hỏi” “Vợ tôi đâu?”Ông Đoàn Viết Hoạt, người nhiều năm trước, khi vừa bước xuống phi cơ đã được chụp ảnh rất phương phi mập mạp, bên cạnh ký giả Hà Tường Cát của báoNgười Việt ốm nhom, ốm nhách, đã trả lời về việc Lý Tống rải 50 ngàn truyền đơn xuống thủ đô Havana như sau: “Đó là một hành động rất đáng ca ngợi, anh Lý Tống là người có nhiều sáng kiến. Nhưng một hành động như vậy không thể châm ngòi được gì hết, chỉ có tác dụng tâm lý mà thôi, ngay cả bây giờ có đem bom dội Havana thì cũng không tạo được gì. (sic!)” Cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đã rất ngạc nhiên với câu trả lời“đơn giản hóa vấn đề, làm nhẹ đi vết thương của thế giới Cộng sản” của bà doctor-to-be Trần Diệu Chân của MT (lúc đó là năm 2000), lại càng ngỡ ngàng hơn với câu trả lời của “nhà tranh đấu cho nhân quyền” Đoàn Viết Hoạt. Hành động lái phi cơ vượt biển rải truyền đơn kêu gọi dân chúng Cuba nổi dậy của Lý Tống “không thể châm ngòi được gì hết… ngay cả dội bom xuống Havana thì cũng không tạo được gì.” Vậy chẳng lẽ “dội bom bằng nước bọt” – như doctor-to-be (lúc đó) Trần Diệu Chân, như “nhà tranh đấu cho nhân quyền” Đoàn Viết Hoạt đã được phép “dội” từ trong nhà giam Việt Cộng cũng như khi ra đến hải ngoại – thì sẽ tạo được gì?!

*

-Ngày 17 tháng 11 năm 2000, Lý Tống lại “làm một lên đường” lần thứ ba. Lý Tống đã thuê một chiếc phi cơ từ Thái Lan bay qua không phận Sàigòn và rải xuống 50 ngàn tờ truyền đơn kêu gọi toàn dân nổi dậy lật đổ chế độ Cộng sản của những tên:

Bắc Bộ phủ toàn những tên đầu gấu
Đang say sưa bên bữa tiệc đầu lâu

Và kêu gọi:

Ta cúi đầu Cộng cỡi cổ
Ta đứng dậy Cộng sụp đổ.

Lý Tống đã bị nhà cầm quyền Thái Lan bắt và kết tội 7 năm 4 tháng tù vì tội danh “cưỡng đoạt phi cơ và xâm phạm không phận.” CSVN đã tìm mọi cách dẫn độ Lý Tống về Việt Nam để trả thù. Cộng đồng người Việt tỵ nạn CS khắp nơi trên thế giới đã lên tiếng để tranh đấu cho anh.

Sau cùng, toà án Thái Lan đã trả tự do cho người hùng Lý Tống.

-12 giờ trưa ngày thứ Sáu 15-2-2008, nhà tranh đấu cho dân chủ Lý Tống lại làm một lên đường lần thứ 4.

Lần này anh đã tuyên bố tuyệt thực cho đến chết để tranh đấu cho DANH DỰ và NỀN DÂN CHỦ TẠI SAN JOSE ĐÃ BỊ BÀ Nghị Viên Madison Nguyễn và Thị Trưởng Chuck Reed CHÀ ĐẠP và GIẾT CHẾT vào đêm 20-11-2007.

*

Năm 1992, Lý Tống đã từ bỏ cuộc sống đầy đủ tiện nghi, vật chất ở Hoa Kỳ quyết định “làm một lên đường!”

Chẳng may, người hùng của chúng ta đã sa vào tay giặc, bị bắt cầm tù. Trước hành động dũng cảm, kiên cường này, vẫn có kẻ tự xưng là nhà văn viết văn 40 năm lại dè bĩu sau lưng là “đồ điên, chỉ làm chuyện bá láp, có lật đổ được ai đâu (sic!)”

-Tháng Giêng năm 2000, Lý Tống lại “làm một lên đường” lần thứ hai!

Lại có những kẻ dè bĩu là làm “chuyện hoang tưởng”, là“sức một người không làm nổi lịch sử”, là “không thể châm ngòi được gì hết… ngay cả… có đem bom dội Havana thì cũng không tạo được gì (sic!).”

-Tháng 11 năm 2000, Lý Tống lại “làm một lên đường” lần thứ ba!

Lại những lời châm biếm, dè bĩu của lũ gà thiến vô tâm!

-Tháng 2 năm 2008, Lý Tống lại làm một lên đường lần thứ 4!

Lần này, đa số đồng bào tỵ nạn cộng sản và ngay cả các vị dân cử tại địa phương, các vị cựu Tướng lãnh QLVNCH đã đến thăm hỏi và yểm trợ tinh thần, vật chất cho việc tranh đấu đòi lại tên LITTLE SAIGON và ĐÒI LẠI NỀN DÂN CHỦ tại thành phố San Jose đã bị Thị Trưởng Chuck Reed, bà NV Madison Nguyễn, đài phát thanh Quê Hương và phe nhóm GIẾT CHẾT!

*

Chẳng ai đem thành bại mà luận anh hùng! Để ca tụng hành động can đảm của

“ Kinh Kha một thuở qua sông Dịch
Lạnh lùng lau lách vọng nghìn thu”

thi sĩ Vũ Hoàng Chương đã hạ bút:

“Một nhát gươm bay nghìn thuở đẹp
Dù sai hay đùng cũng là thừa!”

-Với lên đường lần thứ nhất, Lý Tống đã là anh hùng!

Nếu không có Phạm Hồng Thái với “tiếng bom Sa Diện”, không có Nguyễn Thái Học với câu nói để đời:“Không thành công cũng thành nhân”, trước khi cùng 12 đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng bước lên đoạn đầu đài tại núi rừng Yên Báy thì, đâu có phong trào toàn dân Việt Nam đứng lên với tầm vông vạt nhọn và lòng yêu nước đánh đuổi thực dân Pháp, giành lại Tự do, Độc lập cho quê hương. Tiếc thay, Việt Minh, tiền thân của đảng Cộng sản Việt Nam sau này, với sự lãnh đạo quỷ quyệt của Hồ Chí Minh và các đồ đệ đã lợi dụng lòng yêu nước của toàn dân để áp đặt chế độ Cộng sản gây đau thương, tang tóc cho cả nước suốt 64 năm qua.

Với lên đường lần thứ hai, thứ ba, Lý Tống đã trở thànhbiểu tượng đấu tranh chống Cộng sản trên toàn thế giới!

-Với lên đường lần thứ tư, Lý Tống xứng đáng là MỘT BIỂU TƯỢNG TRANH ĐẤU CHO DÂN CHỦ!

*

“… Cổ kim nhiều anh hùng lắm, nhưng tôi vẫn tin rằng hành động vong thân chỉ là một hành động xảy ra một lần cho một đời người vốn có can đảm hơn người để phục vụ cho lý tưởng của người ấy vào một giây phút “xuất thần” nhất trong đời đương sự. Tôi chưa thấy ai khác trong sử sách xưa và nay, vì lý tưởng đã tự mình thực hiện đến ba lần những hành động xem cái chết nhẹ tựa lông hồng như anh. Vì thế việc thiếu sự ngợi ca lòng đại đảm của anh, thiếu sự yểm trợ tinh thần và vật chất khi anh mắc nạn trên đường tranh đấu hết sức cô đơn của anh thì tôi thấy chẳng còn gì bất công hơn. May thay, trong cộng đồng Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới, và cả những đồng bào, sự bất công nếu có chỉ là một con số rất nhỏ. Cách này hay cách khác, mọi người vẫn nhớ đến anh với sự cảm phục và yểm trợ trong phạm vi và khả năng của từng cá nhân. Trong biến cố gần đây, khi nhà nước Cộng sản Việt Nam áp lực đòi chính quyền Thái Lan giải giao anh về Việt Nam, những tổ chức vận động chữ ký chống việc này qua hệ thống internet, chữ ký của rất đông đồng bào trong nước có trên danh sách đã chứng minh điều này…”

Trong một bài viết về chuyến đi Thái Lan để thăm Lý Tống, nhà văn Hà Thúc Sinh, tác giả Đại Học Máu, đã viết những dòng chữ như thế về việc làm của Lý Tống. Và nhà văn Hà Thúc Sinh cho rằng:

 “Và như thế, yểm trợ tinh thần và vật chất cho Lý Tống đang bị giam giữ trên đất Thái, đang gặp nguy cơ có thể bị giải giao, là nghĩa vụ của bất cứ ai còn yêu sự công bằng và trọng người công chính.”

Lời kêu gọi của nhà văn Hà Thúc Sinh – như mọi người đều biết – sau đó đã trở thành thật. Lý Tống đã được tự do và trở lại Hoa Kỳ.

Và nay, “phượng hoàng Lý Tống” lại vỗ cánh làm một lên đường lần thứ tư bằng lòng can đảm và sự hy sinh ngay cả sinh mạng của mình để tranh đấu cho việc làm mà anh cho là chính đáng. Đó là việc đòi lại tên LITTLE SAIGON cho khu thương mại trên đường Story và ĐÒI LẠI NỀN DÂN CHỦ CHO THÀNH PHỐ SAN JOSE.

*

-Tối Chủ Nhật ngày 18-7-2010, bên ngoài Santa Clara Convention Center hàng trăm người biểu tình phản đối đại nhạc hội có sự hiện diện của “tên văn nô có thẻ Đảng” Đàm Vĩnh Hưng, bên trong, Lý Tống đã giả dạng một phụ nữ lên tặng hoa cho tên này và trong lúc bất ngờ nhất đã xịt “peeper spray” vào mặt tên này làm gián đoạn buổi trình diễn. Một lần nữa, kế sách“đả thảo kinh xà” của “freedom fighter” Lý Tống đã là một cái tát bất ngờ vào cái gọi là Nghị quyết 36 của VC trong trận tổng tấn công vào cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản.

 Ngày thứ Năm 24 tháng 5 năm 2012, tại tòa án ở San José, một bồi thẩm đoàn 10 người đã kết luận Lý Tống có tội trong 4 tội danh, 2 đại hình và 2 tiểu hình, nhưng tha bổng tội danh nặng nhất, trong vụ xịt hơi cay vào “tên văn nô có thẻ đảng” Đàm Vĩnh Hưng. Được biết bản án sẽ được công bố vào ngày 22 tháng 6 năm 2012. (Xin xem bản tin của nhật báo San José Mercury News)

 Theo giới luật sư tại San José, thì Lý Tống có thể bị một bản án nhẹ hơn nếu chịu nhận tội; nhưng anh đã từ chối. Chuyện này làm người ta nhớ đến chuyện chịNguyễn Thị Ngọc Hạnh vào năm 2002 đã đến Hoa Kỳ, tìm cách vào khách sạn Mariott là nơi Nguyễn Tấn Dũng, 1úc đó là Phó Thủ Tướng VC và phái đoàn họp báo, lên tiếng tố cáo chế độ CSVN không có tự do, dân chủ và nhân quyền. Chị đã bị chính quyền Hoa Kỳ bắt giữ và đưa ra tòa xử 5 năm tù giam về tội âm mưu khủng bố. Chị đã từ chối lời đề nghị nhận tội để được giảm án với mục đích tố cáo tội ác của chế độ CSVN tại toà án Hoa Kỳ

Là một người cầm bút để tiếp tục “chống cái ác” tức là chủ nghĩa cộng sản đang thống trị quê hương Việt Nam, tôi, một lần nữa xin nghiêng mình cảm phục việc làm vì đại nghĩa của dân tộc của… “phượng hoàng” Lý Tống. (Chú thích: Đoạn này mới bổ túc).

*

Giống chim phượng hoàng lúc nào cũng ngạo nghễ bay lượn trên đỉnh núi cao. Nó có thể chết rét trên đỉnh núi cao hoang vu tuyết phủ, nhưng không phải là cây ngô đồng thì nó không chịu đậu, không phải là nước suối trong thì nó không uống. Nó thà bay lượn trên trời, uống nước suối trong, đậu nhánh ngô đồng hoặc là nó chết. Nó không bao giờ chịu sống chung trong cái chuồng chật hẹp với lũ gà thiến vô tâm!

Chuyện buồn cười là có những kẻ hợm mình, tự coi mình như là “phượng hoàng” nhưng đầu óc và việc làm bé tí tẹo như những con chim sâu, chim sẻ; do đó, đã tự mình hiện nguyên hình là con le le mắc dịch cúm gà!

“Phượng hoàng vỗ cánh” Lý Tống! Tôi tin rằng anh chẳng chấp nhứt gì với những tiếng gáy vô tri, lẻ loi của “lũ gà thiến vô tâm”, có phải vậy không? Hỡi con phượng hoàng đã năm lần vỗ cánh tung bay vào vòm trời lịch sử?!

NGUYỄN THIẾU NHẪN

 

Lý Tống bị khủng bố chôm sáng kiến?

Nội dung một bức e-mail qua lại, được cho là giữa nhân vật Lý Tống và một người “cựu” hâm một ông, vừa được phát tán khắp nơi gây xôn xao dư luận, vì ông Lý Tống cho rằng chính tổ chức khủng bố Al Qaeda đã chôm ý tưởng của ông!

Hôm 10 tháng 4, 2012 vừa qua, lúc 6 giờ 39 phút sáng, một người dùng e-mail laurahientran@yahoo.com gửi thư cho nhân vật Lý Tống, người có nhiều “thủ thuật” chống cộng độc đáo, để trình bày quan điểm về “đấu tranh” lẫn tư cách, trong bức điện thư có tựa đề “LÝ TỐNG: BIỆN PHÁP ĐẤU TRANH TẠI HẢI NGOẠI VÀ QUỐC NỘI.”

Rất nhiều người trong vùng Little Saigon nói e-mail nêu trên là của bà Trần Thanh Hiền, cũng là một nhân vật chống cộng tích cực.

Độc giả có thể NHẤN VÀO ĐÂY để xem Lý Tống trình bày cách dùng quần lót dơ của phụ nữ, sơn xịt, và keo siêu dính, để chống cộng.

Sau khi bức e-mail trên phát tán khắp nơi, đến gần 12 giờ trưa cùng ngày, một người dùng e-mail anthonytran53@yahoo.com gửi ra bài trả lời với tựa đề “LÝ TỐNG: TRẢ LỜI “LAURAHIENTRAN” VỀ BIỆN PHÁP ĐẤU TRANH TẠI HẢI NGOẠI VÀ QUỐC NỘI.”

Cũng rất nhiều người nói e-mail vừa nêu là của Lý Tống.

Trước tiên hãy đọc những gì Lý Tống tiết lộ cái đã:

(Ghi chú: Lý Tống có vẻ không chắc chắn “laurahientran” là phụ nữ hay đàn ông)

 

Thưa ông “cựu” ngưỡng mộ:

  1. DÙNG PHI CƠ THAY BOM:

Tôi chưa thực hiện ý định do bình điện phi cơ yếu không mở máy được, nhưng trong các cuộc phỏng vấn báo chí ngoại quốc lúc được phóng thích năm 1998, tôi đã trình bày “sẽ dùng phi cơ A.37 làm bom lao vào kho xăng Khánh Hội” khi được họ hỏi: “Phi cơ A.37 Thái không trang bị bom đạn. Vậy khi đánh cắp phi cơ anh dùng vào mục đích gì?” Al Qaeda không thiếu người phụ trách việc theo dõi truyền thông nên nghe được những cuộc phỏng vấn này là chuyện bình thường. Vụ đâm vào Tòa Tháp Đôi xảy ra vào năm 2001, ba (3) năm sau. Nếu là sáng kiến của Al Qaeda, tại sao họ không thực hiện trước khi tôi tuyên bố mà chờ 3 năm sau lời tuyên bố của tôi? Ba năm là thời gian vừa đủ để chuẩn bị kế hoạch “chôm” từ sáng kiến người khác! Vậy không hợp lý, ba hoa, láo khoét chỗ nào?! “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe!” Đó là châm ngôn ông nên học và áp dụng. Đừng để lòng ganh tị, đố kỵ che mờ nhãn quan và trí phán đoán! Những kẻ tâm địa “không trong sáng” lúc nào cũng diễn giải mọi chuyện theo hướng “tăm tối” của mình.

  1. MƯỜI HAI (12) KẾ HOẠCH CHỐNG CỘNG:

Mười hai Kế hoạch chống cộng này gồm: Tin Tặc, Ném Bom-Bắn Rocket, Đào Hầm, Pháo Kích, Cảm Tử, Khinh Khí Cầu-Bong Bóng Bay, Phi Cơ Đồ Chơi (Toy Airplane), Xe Đồ Chơi (Toy Car), Tuần Hành Sau Giờ Tan Học, Cách Mạng Đua Xe, Trung Cộng Xâm Lược, Đảo Chánh… Cá Nhân, Tổ Chức cũng thực hiện được nếu muốn, đâu cần tôi làm, nhất là trong lúc tôi chưa có phương tiện và chưa định làm? Vậy tại sao không phổ biến để những ai đang muốn góp tay vào sự nghiệp lật đổ VC nhưng chưa có sẵn kế hoạch cụ thể nghiên cứu áp dụng sáng kiến? Cũng cần “vẽ đường cho hươu ‘chống cộng’ chạy”và để cho kẻ khác“chơi trò anh hùng liều mạng để được nổi tiếng”với, không lẽ một mình ôm hết các phi vụ chống cộng theo gương Nguyễn Đình Thắng ôm hết các Phân Từ thiện sao? Tôi là người được Media Mỹ và ngoại quốc “interested in” nên tất cả 8 phi vụ đều được báo chí, Radio, TV đăng ông không biết sao?

  1. LẬY ÔNG (VC) TÔI Ở BỤI NÀY:

Những kế hoạch này dù cho VC biết trước vài năm chúng cũng không có biện pháp gì ngăn chận nổi. Do đó phổ biến rộng rãi không gây tác hại bất lợi. Trái lại càng làm VC “bất an” hơn. “Đòn tâm lý” nầy có tác dụng đẩy chúng nhanh trên đường sụp đổ khi chúng lâm vào hoàn cảnh khủng hoảng; chẳng hạn khi 1 trong 12 kế hoạch trên được áp dụng thực hiện. Anh không thấy kế sách “Lậy ông VC tôi ở bụi này” để dụ VC vào bụi đã giăng sẵn mìn bẫy có hiệu quả tích cực hơn làm “Đà điểu chui đầu xuống cát” trốn như quý vị đã làm từ trước đến nay sao?

  1. GIẢ NHÂN GIẢ NGHĨA:

Nói thật tôi ít “cảm tình” với những người mào đầu bằng câu: “Trước đây tôi là một trong những người ngưỡng mộ (fan) của Ông…” và “Thưa Anh Hùng Lý Tống” rồi lèo lái dẫn đến “Nhưng càng ngày niềm tin yêu của tôi mất dần nơi Ông” để kết thúc bằng “Anh Khùng” vì 2 lý do:

(1)TRÒ MA MÈO MA MÚT:

Đây là trò “ma mèo ma mút” “nâng lên để đập” bằng những từ ngữ xỏ lá ba que, bôi bác, móc méo. Tôi sẽ trân trọng hơn nếu ông nói toẹt: “Tôi không ưa anh từ trước đến nay và tôi càng ngày càng thù ghét anh vì anh chơi quá nổi, lãnh vực nào anh cũng hơn tôi để vợ con tôi, bạn bè tôi dùng gương anh mè nheo, chê trách, chế diễu vì sự hèn nhát, vô trách nhiệm của tôi trước đại cuộc.”

(2) NGƯỠNG MỘ vs GHEN GHÉT:

Một người, dù trước kia thật tình ngưỡng mộ tôi, nhưng giờ này, sau khi tôi một mình thực hiện 8 Phi Vụ trong thời gian tị nạn tại Mỹ, lại không ngưỡng mộ hơn, ngưỡng mộ thêm, trái lại mất ngưỡng mộ và lên án “ba hoa, khoác lác, phét lác” thì đó chỉ là một FAN không đáng cho mình quan tâm trân trọng. “Tôi đã từng viết bài chống báng những ai ghen ghét, ganh tài với Ông vì không được bằng Ông.” Tôi nghĩ chính ông là “những ai ghen ghét, ganh tài” và người viết bài là kẻ chống báng ông chứ không phải ông. Muốn chứng minh ngược lại, xin ông cho đăng những bài ông bênh vực tôi để Quý Vi Hữu làm trọng tài giám định sự “thực tâm hay giả/dã tâm” của ông! Tôi chẳng bao giờ bị ảnh hưởng bởi những kiểu góp ý thiếu lành mạnh thuộc phái “ghen ghét, ganh tài với Ông vì không được bằng Ông” như chính miệng ông phát ngôn.

Có người từng nói: “Nếu có vài chục ‘Anh Khùng’ như Lý Tống…” hay “Nếu có vài chục người chịu ‘chơi trò anh hùng liều mạng để được nổi tiếng’ (theo ngôn ngữ của ông) như Lý Tống thì chắc VC đã ‘Ngũm Củ Tỏi’ lâu rồi.” Tiếc rằng dân tộc mình chỉ sinh toàn loại “vô danh tiểu tốt” nhưng“thích được nổi tiếng” bằng con đường bá đạo “Sát Phật thành Phật.”

  1. YỂM TRỢ:

Chỉ những đồng bào loại như ông mới xem việc yểm trợ những chiến sĩ hy sinh vì đại nghĩa mắc nạn là “chuyện phiền phức, tốn tiền tốn bạc…” Tôi đã từng gửi thư từ nhà tù thông báo: “Nếu quý vị đóng góp giúp chiến sĩ bị giam cầm với tâm niệm: Yểm trợ là trách nhiệm của một người dân Việt mất nước để góp tay trong sự nghiệp Giải thể Chế độ CSVN thì tôi rất trân trọng, dù bằng bất cứ hình thức gì phù hợp với hoàn cảnh: Từ tài chánh, truyền thông, biểu tình, thăm viếng, thư từ, thỉnh nguyện thư, hội họp… Còn những ai xem việc yểm trợ là một công trạng, thi ân và người nhận yểm trợ phải ‘hàm ân’ mình thì xin miễn đóng góp.” Ông thuộc loại tôi không welcome dù muốn đóng góp. Nhân tiện ông có thể cho biết ông đã đóng góp bao nhiêu, qua trung gian nào… được không?

Cũng mong ông đừng nhân danh đồng bào mà hãy nhân danh cá nhân mình khi góp ý. Những câu như “Ông đã làm giảm niềm tin yêu của đồng bào” chỉ là trò “Mượn đầu heo nấu cháo” vì đa số Đồng Bào tôi biết ít ai có “tâm địa tục tĩu, hạ cấp, ma méo ma mút” như ông.

LÝ TỐNG

 

Nếu ai chưa rành Lý Tống thì cũng cũng nên biết đến các sự kiện đình đám sau: Lý Tống đã cướp máy bay, bay từ Thái Lan về Việt Nam rải truyền đơn, rồi nhảy dù xuống quận 8, Sài Gòn. Ông cũng là người giả gái, tiếp cận ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng khi anh đang trình diễn ở San Jose, California, Hoa Kỳ, rồi xịt hơi cay vào mắt nam ca sĩ.

Trở lại cuộc đối thoại giữa Lý Tống và laurahientran, những điều ông Lý Tống nêu thành từng điều khoản, như trên, là nhằm đáp trả nội dung bức e-mail sau đây của laurahientran@yahoo.com gửi ông.

 

Thưa Anh Hùng Lý Tống,

Trước đây tôi là một trong những người ngưỡng mộ (fan) của Ông đó vì sự yêu nước và tính anh hùng, không sợ chết của Ông. Tôi đã từng viết bài chống báng những ai ghen ghét, ganh tài với Ông vì không được bằng Ông. Nhưng càng ngày niềm tin yêu của tôi mất dần nơi Ông vì thấy Ông ba hoa, láo khoét hơi nhiều. Tôi xin can Ô. Lý Tống không nên tiếp tục chơi trò anh hùng liều mạng để được nổi tiếng nữa. Nó hơi uổng phí sức lực của Ông vì không gặt hái được điều gì hữu ích thực tiễn cho đồng bào bên nhà, lại nguy hiểm cho cá nhân Ông, dù có gây được một tiếng vang trong nhất thời, nhưng lợi bất cập hại vì ra gây bao nhiêu phiền phức cho đồng bào vì không nỡ để Ông mắc nạn một mình, tốn tiền, tốn bạc để lo chạy chữa cho Ông.

Từ những điều đó, dần dần Ông đã làm giảm niềm tin yêu của đồng bào nơi Ông thêm vào đó đôi khi Ông lại phát biểu hơi thái quá, người Bắc gọi là “phét lác”. Ông viết là “bọn Al Qaeda đã chôm sáng kiến của Ông khi chúng đâm phi cơ vào Toà nhà đôi..?” Trời đất, sáng kiến ông chưa thực hiện, còn nằm trong đầu Ông, làm sao chúng biết được mà chôm với chỉa hỉ? Nói điều gì hợp lý thì mới có người nghe! Lại nữa, kế hoạch, biện pháp chống Cộng mà Ông đem viết hết lên mạng thì có khác nào “lậy ông (VC) tôi ở bụi này”, hoặc “vẽ đường cho hươu chạy” thưa vị đại Anh Hùng của tôi. Vài lời khuyên Ông nếu không muốn bị mât hết niềm tin yêu nơi đồng hương, thì hãy coi lại chính mình và nên tự chế trong lời nói, đừng nên phét lác quá xá nghe nực cười lắm và thay vì là Anh Hùng thì lại trở thành Anh Khùng mất thôi. Ó đen lý Tống ơi.

Lý Tống Hạ Cờ Máu

 

 

Bùi Bảo Sơn

 

Sáng nay tôi đang nằm dài trên sofa để xem chương trình ESPN đang bàn chuyện 2 chú “chim” đỏ- xanh chơi trận NFC cell tôi reo lên  trả lời điện thoại nghe bên kia  giọng nói khàn khàn quen quen hỏi tôi sao gọi cho ông Trần Thế Cung ở đâu mà không gọi được ? Thì ra ông Lý Tống gọi tôi tìm dùm ông Trần Thế Cung để đi lên trường Đ H USV hạ cờ máu.Tôi bảo chắc Cell ông Cung hết pin .Ông Lý Tống hỏi tôi có rảnh không đưa ông Lý Tống  lên U.S.C……..

Trời ! Tôi đang  chờ xem trận  chung kết N.F.C tranh hùng giửa 2 con “chim” đỏ -xanh,tôi nghĩ ông Lý Tống  chắc không có thú xem banh Cà Na nên mới hỏi t=C 3i như thế.Tôi trả lời ngay : Tôi hôm nay bận lắm không  gíup được đâu,tôi hỏi xem bạn tôi có giúp được không và sẽ gọi  lại sau 15 phút. Khi đó tôi nghĩ không thể được ngồi nhà xem banh Cà Na để Lý Tống đi hạ cờ máu…thấy không ổn.Nhưng tôi vẫn gọi anh bạn mà tôi quen nơi biểu tình.Tôi nói ông Lý Tống nhờ tôi đưa lên USC để hạ cờ máu bạn đua Lý Tống đi được không ? Bạn tôi cũng than trời sao không gọi trước đêm qua ,tôi nói đâu biết  trước  Lý Tống mới vừa gọi Ä‘ó.Anh bạn tôi cũng trả lời tôi cho 15 phút thu xếp sẽ gọi lại sau.Sau khi suy nghỉ vài phút tôi gọi ông Ngô Kỷ muợn chiếc xe  sơn Cờ Vàng để đi cho nó “ngầu” hơn ý nghĩ trẻ con  của tôi là :”Ngầu” !!! Lên L.A phải “ngầu” mới được.Mr Ngô KB 7  đồng ý cho tôi mượn chiếc xe”ngầu” và  để sẳn cho tôi 2 lá quốc kỳ VNCH -2 lá cờ Hoa Kỳ -4 chai nước…Xin cảm ơn Ngô Kỷ sự chu đáo.Đúng là người tên Kỷ cái gì cũng kỷ…..khi ra tới báo Người Vẹm nơi chiếc xe “Ngầu” nổ máy mới biết nó bị bịnh”Overheat” .Lúc đó anh bạn tôi cũng vừa đến nơi chúng tôi  đi đóng Lý Tống thẳng đường đi về hướng L.A. vào freeway  22 đi về Long Beach sau đó đổi sang 110 North xuống exit 20-B nhưng tôi mãi nghe Ln½ Tống kể chuyện thả bom  của Lý Tống trước 1975 và vượt ngục đi đến Singapore ….Tôi không nhắc  anh bạn tôi (Driver) đi ra exit đi hố qua exit 20-B xuống lộn exit mất vài phút tìm đường sau đó cũng mò tới trường Đ.H USC.Tìm vào parking ba người chúng tôi thả bộ tìm cái International building nơi treo cờ máu,sau chừng hơn 10 phút hỏi đường các cô-cậu sinh viên USC thì chúng tôi đến nơi treo cờ .Cái building này trên  có một hình qủa địa cầu cờ treo nằm ngang không phải thẳng đứng cao  vài mét (khoảng 5mét—6 mét)tay không vớ tới,màu cờ cũng đã  phai  ,điều này chứng tỏ  hàng trăm lá cờ của nhiều quốc gia đã hiện diện khá lâu ít nhất là 5 năm.Vì chúng đã bạc màu và lá cờ máu đang bay bay trong gíờ trưa nay  tại USC có gíó nhẹ.Ba người  tìm cách hạ nó xuống nhưng cao qúa cần than mới hạ cờ máu xuống được,sau đó treo cờ VNCH .Không cách nào khác là phải đi HomeDepot mua cái thang thôi Lý Tống bảo thế.Trước khi có ý định đi mua cái thang ba người  đi ngược ra thấy trong trường đang rào một khu để xây dựng một cái building,chúng tôi vào ngó vào trong hàng rào thấy mấy cái thang nhưng chúng cũng bị khoá lại với nhau.Tôi bỏ đi ra ngoài,ông Lý Tống vượt rào trèo vào trong(lại cái máu vượt…nổi lên trong người Lý Tống)sau khoảng 10 phút anh bạn tôi ra chổ tôi ngồi bàn chuyện cái thang,gọi về BOLSA mượn xe Truck lên đi mua cái thang đang  tán dốc ông Lý Tống xuất hiện miệng thở phì phào,có vẻ mệt nhọc nói đã tìm được cái thang rồi.

WOW !!! Đúng là Lý Tống có khác người ta vượt rào vào trong đi mượn cái thang không có chủ.Lý Tống một mình phải vào tận cái building đang xây chưa xong “chôm” cái thang hơn 20 mét ,2 người mới khiêng nổi .Lý Tống  miệng thở phì phào,có vẻ mệt thì ra một mình Lý Tống hì hục  lôi cái thang đó từ vực sâu  lên trên mặt đường.

Lý Tống mệt ngồi ngfhỉ lấy sức khoảng=2 015 phút sau Lý Tống và tôi vào kéo cái thang qua khỏi hàng rào,lúc đó tôi mới biết lý do tại sao ông Lý Tống mệt,cái tuổi 63 mà còn khoẻ một mình lôi được cái thang cũng là chuyện lạ.Đoạn đường từ cái building đang xây tới nơi treo cờ không xa khoảng hơn 100 mét thôi nhưng các cô-cậu sinh viên đi qua lại ,xe safety public( cảnh sát) của trường Đ.H USG chạy tuần tra quanh trường có 2 chiếc xe cảnh sáy đang chạy và 4 chiá ¿c đang đậu,một cảnh sát trường đi xe đạp.Đoạn đường chỉ 100 mét thôi sao nó xa thế mới đi hhơn chục mét một xe cảnh sát đi ngang chúng tôi phải bỏ cái thang xuống đất ,đóng kịch làm người Visitors USC lấy máy ra chụp hình…đợi xe cảnh sát đi qua chúng tôi khiêng tiếp đến nơi treo cờ.Dựng chiếc thang đứng lên Lý Tống leo lên hạ cờ máu-treo

quốc kỳ VNCH  trong vòng 10 phút là xong.Trong lúc Lý Tống treo cờ VNCH tôi đứng dưới làm nhiệm vụ phó nhòm chụp hình -quay VIDEO (Hy vọng  qúi vị sẽ xem đc VIDEO này sớm nhất).

Sau khi MISSION ACCOMLISHED Lý Tống trèo xuống khiên thang trả ,trở lại nơi treo cờ tôi chụp cho Lý Tống mới kiểu để làm kỷ “liệm”…..kakaka !!!

 

Xuôi nam về Little SG ghé nơi biểu tình báo Người Việt trả lại Mr Ngô Kỷ 2 lá cờ Hoa Kỳ và nói lời cảm ơn đoàn biểu tình báo Người Việt tặng 2 lá quốc kỳ VNCH treo tại trường ĐH USC.

Không có Lý Tống thì lá cờ máu chưa bị hạ và quốc kỳ VNCH không tung bay giữa sân trường Đ.H USG vừa  đoạt cúp banh Cà Na ROSE BOWL 2009 !!!

 

 

Bùi Bảo Sơn

Tôi về tới nhà thì trận tranh tài của 2 con “chim” đầu đỏ-đầu xanh đã chấm dứt  và chỉ được xem=2 0nữa trận tranh hùng giữa Người Sắt(STEELERS) và Chim Đem(RAVENS) !!!

Tường trình tại khu phố BOLSA đang tưung bừng bán hoa Tết !!!
Phóng viên Bút Thép RAMBOPHAM NAM CALI !!!

VỤ ÁN LÝ TỐNG VÀ MẶT TRẬN MỚI CHỐNG VĂN CÔNG VC

Hai Trieu
June 2, 20122 B�nh Luận

Trong những ngày vừa qua, vụ án chánh án chưa gõ búa kết án mà biện lý nhốt Lý Tống vào nhà giam là một trường hợp bất thường. Sự bất thường này đã làm dư luận thắc mắc và xôn xao, nhất là trên các diễn đàn paltalk và internet.

Từ trong nước, Cha Phan Văn Lợi, cô Huỳnh Thục Vy và nhà dân chủ vừa ra tù, Ls Trần Quốc Hiền…, trong cuộc phỏng vấn của Nghê Lữ đài SBTN, đã công khai lên tiến bênh vực và hổ trợ hành động và ý nghĩa việc làm của Lý Tống. Và hiện nay, tại California, một Ban Tổ Chúc yểm trợ Lý Tống đã thành hình và nhận được sự ủng hộ của người Việt Nam trên toàn thế giới qua các mạng internet, diễn đàn Paltalk, các hội đoàn quốc gia và các cơ quan truyền thông…

Dù vậy, vẫn có một vài cá nhân đồng bào tỵ nạn và một vài chính trị gia vẫn đặt vấn đề đúng, sai, phê bình Lý Tống trong lúc chế độ Hà Nội coi chuyện Lý Tống bị giam là một tin hay đối với họ. Tôi viết bài này trong tư cách một người bạn chiến đấu của Lý Tống, không nhằm phản biện bất cứ ai đứng bên ngoài lề cuộc vận động đấu tranh cho Lý Tống vì lý do riêng hay cảm quan riêng của họ, tôi viết chỉ để nêu lên những khía cạnh tích cực trong cuộc đấu tranh chống tà quyền Hà Nội qua hành động của Lý Tống.

Trên nguyên tắc, không ai, không luật pháp nào cho phép bạn ném đá cảnh sát trong cuộc biểu tình chống chính sách nhà nước khi bị đàn áp hay giải tán, không ai cho phép bạn ném cà chua các chính trị gia, kể cả thủ tướng hay tổng thống khi bạn tức giận các vị đó, không ai cho phép bạn hắt rượu vào mặt những chính trị gia cộng sản hay thiên tả ở xứ này khi họ bênh vực chế độ cộng sản… Nhưng những sự việc đó đã xẩy ra xứ Canada, Hoa Kỳ, Úc và các nước Tây phương…trong một xã hội dân chủ, tự do. Chính vì thế, việc Lý Tống xịt vào mặt ca sĩ đảng viên cộng sản Đàm Vĩnh Hưng là việc hiểu được, và đó là một hành động chính trị (political act), và Lý Tống chấp nhận bất cứ tình huống nào xẩy ra sau đó từ hành động của Lý Tống.


Lý Tống xịt vào mặt ca sĩ đảng viên cộng sản Đàm Vĩnh Hưng

Xét cho cùng, hành động trên của Lý Tống không thể coi là một trọng tội quá nghiêm trọng. Lý Tống tuyệt thực và tuyệt ẩm phần lớn để phản đối những bất công mờ ám trong lời chứng của cảnh sát qua quá trình xét xử, từ đó ảnh hưởng đến bồi thẩm đoàn và biện lý, dẫn đến việc tống giam Lý Tống khi tòa chưa tuyên án.
Nhìn qua lãnh vực đấu tranh và tác động chính trị, Lý Tống đã vượt qua lằn ranh bình thường trong cuộc sống để hành động. Nếu ai cũng sợ chết, sợ tù, sợ luật, sợ dư luận chê khen… thì không ai đi làm cách mạng cả. Ngày 19/06/1924, Phạm Hồng Thái, một đảng viên VNQD đã đóng vai một ký giả mang máy ảnh vào khách sạn Victoria ở tô giới Sa Diện để ám sát toàn quyền Pháp là Merlin, việc ám sát bất thành, Phạm Hồng Thái thoát chạy, bị truy bắt, ông đã nhảy xuống sông Châu Giang, và ông đã chết. Người Pháp sau đá đã bêu thi hài ông trên bờ sông mấy ngày. Cảm cái nghĩa khí yêu nước của ông, người dân Tầu ( dưới thời Tưởng Giới Thạch) đã vận động đưa ông vào chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ Hoàng Hoa Cương, thuộc tỉnh Quảng Châu.

Ai, luật lệ nào cho Phép Phạm Hồng Thái hành động như thế? Phạm Hồng Thái sẽ không trở thành một anh hùng dân tộc nếu chỉ là một người bình thường, cái gì cũng luật tắc, khôn mẫu như mấy vị chính trị gia sống bằng luật tắc trong xã hội bình thường. Và nhìn trên khía cạnh đó, Lý Tống đã hành động. Thành quả việc làm của Lý Tống làm gẫy vỡ một phần đường giây thu hút đô la và lung lạc, mai một hay nhạt hóa tinh thần chống cộng của người Việt hải ngoại qua văn học, văn nghệ trong khung của nghị quyết 36 của đảng CSVN. Đàm Vĩnh Hưng và các ca sĩ chính danh VC của cộng sản đã không còn qua Mỹ và Canada để ca hát. Việc này các tổ chức đấu tranh ở hải ngoại chưa làm được.

Trong những ngày gần đây, trong lúc Lý Tống bị đưa vào nhà giam, tin tức từ trong nước cho hay đám Đàm Vĩnh Hưng dự trù “xuất hiện giang hồ” trở lại ở Hoa Kỳ và Canada, và ngay tại Canada, và cả Vancouver, một vài tên bầu show đã tung quả bóng thăm dò cho chuyến xuất ngoại của Đàm Vĩnh Hưng. Hư thực không biết ra sao, nhưng phản ứng ủng hộ Lý Tống và sự tức giận của đồng bào khắp nơi khi hay tin Lý Tống bị giam và tuyệt thực, tuyệt ẩm… đã tạo thành “một cơn sốt chính trị” bất lợi cho bất cứu mưu đồ nào của cộng sản khi đưa Đàm Vĩnh Hưng qua Bắc Mỹ trở lại.

Có thể có người sẽ hỏi nếu đám Đàm Vĩnh Hưng qua Mỹ, qua Canada lại thì sao? Trên Paltalk đã có người hỏi tôi câu này. Theo tôi, tình thế bây giờ khác thời Đàm Vĩnh Hưng qua Mỹ “là mưa, làm gió”, ca hát khắp các tiểu bang Hoa Kỳ, coi thường ca sĩ hải ngoại, hống hách, làm anh cả với các bầu show dưới trướng… trước khi bị Lý Tống xịt ở Bắc Cali. Bây giờ, nếu đám ca sĩ VC do Đàm Vĩnh Hưng ra lại hải ngoại, có thể họ sẽ đối đầu với luật pháp Hoa Kỳ do những đơn tố cáo của Lý Tống, họ sẽ đối đầu với “nhiều đạng Lý Tống” khác nhau, kể cả ở Úc và Canada, họ sẽ đối đầu với những phương thức chống họ đa dạng hơn, khác với cách xịt của Lý Tống. Nếu Đàm Vĩnh Hưng dẫn đám ca sĩ VC trở lại Hoa Kỳ, lần này, ngoài việc họ gặp phảm ứng chống đối đa diện hơn, họ còn sẽ gặp thái độ thờ ơ hay tẩy chay của đồng bào mà họ không gặp như trước đây.

Trước khi kết thúc bài viết ngắn này cho người bạn chiến đấu Lý Tống, tôi muốn thưa cùng bà con hải ngoại vài điều:

  • Không gì vô cảm cho bằng việc nghe ca sĩ VC hát ở hải ngoại khi cả nước đau thương dưới chế độc cộng sản.
  • Không có gì vô lý cho bằng bà con tỵ nạn cộng sản lại mua vé nghe ca sĩ VC hát khi trong nước VC cướp đoạt nhà của, ruộng vườn của đồng bào mình, tù đày, đánh dập bà con mình một cách tàn bạo.
  • Không có gì vô ý thức cho bằng khi ngày xưa mất nhà, mất cửa, lên thuyển liều chết bỏ nước ra đi, hơn nửa triệu đồng bào mình vùi thân giữa biển rộng, nước sắp mất vào tay giặc Tầu, hàng trăm người yêu nước tù đày trong ngục tối cộng sản… mà bên này đại dương, mình ngồi vỗ tay nghe ca sĩ Việt cộng hát…

Người Việt tỵ nạn cộng sản có lương tri, có liêm sĩ, không chấp nhận chế độ cộng sản, phải ủng hộ Lý Tống và lánh xa những xuất hát do ca sĩ VC hát ở hải ngoại….

Cây kim đảng Hồ không cần
Ruộng đất đảng không ngại ngần, cuớp ngay
Cướp đêm rồi lại cướp ngày
Đến khi cả nước trắng tay trần truồng!

Những dòng thơ này tôi viết khi đau đớn, xót thương nhìn hai mẹ con một đồng bào ở Cần Thơ cởi truồng đứng giữa trời trên phần đất của mình bị chế độ cộng sản cưỡng chiếm! Có thời đại nào đen tối ô nhục hơn, có cảnh nào đau đớn thảm thương hơn?!

Muốn chấm dứt sự đau khổ của dân tộc Việt nam, tất yếu phải góp tay chấm dứt chế độ cộng sản và tẩy chay các shows văn nghệ của cộng sản trong đường giây của nghị quyết 36 VC!
Không thể nào chấp nhận được cái cảnh “ Mấy triệu con ngựa đau trong nước, mà cả tàu tỵ nạn hải ngoại cứ vui say ca hát với Việt cộng…!” “Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ!” Liệu lời dạy và câu châm ngôn của người xưa có còn ứng nghiệm với đồng bào Việt Nam chăng!

Quả thật nhiều bà con Việt Nam trên thế giới, kể cả người viết bài này đã đau và thương xót Lý Tống khi Lý Tống nằm tuyệt thực, tuyệt ẩm trong nhà giam vì hành động chính trị chống cộng của mình! Những người chống cộng đã nợ Lý Tống một món nợ tinh thần, và món nợ chỉ trả xong khi chế độ tà quyền Hà Nội không còn trên quê hương Việt Nam

Hải Triều
Nhóm Nhà Văn Quân Đội

Một vài kỷ niệm với anh hùng Lý Tống

Nguyễn Vĩnh Châu
Có những con người vượt lên trên sự bình thường và tầm thường của thế nhân để họ trở thành bất tử hoặc anh hùng. Lý Tống là một trong số những người đó. Những hành động của anh đã chứng minh anh hội đủ những tiêu chuẩn để được tôn vinh là anh hùng. Không cần dẫn chứng bằng cớ vì rất nhiều người trong chúng ta đã từng được nghe hay tận mắt chứng kiến những hành động can trường, quả cảm của anh trong cuộc hành trình đấu tranh cho tự do, cho đất nước, dân tộc.
Tuy nhiên, cũng có một vài người không đồng ý về phương cách hành động đấu tranh của anh hay vi lý do nào đó đã cho rằng Lý Tống là một con người điên khùng, máu anh hùng cá nhân. Có lẽ những người đó chưa từng gặp anh, nói chuyện với anh nên chưa thấy được bản lãnh của Lý Tống. Họ chưa chứng kiến khí tiết anh hùng của Lý Tống và chắc chắn họ chưa hiểu được tấm lòng của Lý Tống đối với quốc gia dân tộc.
Một vài câu chuyện nhỏ, xin được kể ra đây như một kỷ niệm của người viết với Lý Tống. Khoảng tháng 10 năm 1975, sau khi Việt Cộng chiếm được Miền Nam chừng vài tháng. Những sĩ quan của Quân Lực VNCH bị VC bắt tại chiến trận hay tự ý ra trình diện đều bị gom chung vào Tổng Trại 6 Lam Sơn (Dục Mỹ, Khánh Hòa). Thời gian đầu tạm giam này, để chiêu dụ thêm những sĩ quan của Miền Nam còn lẩn trốn, VC đã mưu mẹo dùng danh từ “học viên” để gọi những sĩ quan Miền Nam đang bị chúng giam giữ. Trong trại, tất cả sĩ quan Miền Nam từ cấp bậc chuẩn úy đến đại tá sống trộn lẫn với nhau trong các trại lính cũ vì Việt Cộng chưa phân loại cấp bậc và cũng chưa phân chia từng trại như sau này.
Mỗi buổi chiều, một số đông “học viên” dẫn nhau từng nhóm ra chơi bóng chuyền ở một bãi đất trống. Một hôm, sau các trận đấu, trời vừa sập tối, các “học viên” chuẩn bị về trại, tôi bỗng nghe tiếng một người nói thật lớn bên kia sân: ”Anh em nào giết bao nhiêu Việt Cộng cứ khai cho Lý Tống này”. Vừa kinh ngạc vừa lo sợ, tôi hướng mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói và thấy một thanh niên cao lớn, trắng trẻo, đẹp trai, mặt trông hiền lành nhưng đầy vẻ cương nghị.
Trên đường về, lòng tôi vẫn còn băn khoăn nên hỏi một anh bạn đi bên cạnh:
– Hồi nãy, anh nào nói một câu nghe chết người vậy?
– Mày không biết à? Lý Tống, chứ còn ai.
Thời gian vẫn nặng nề theo bước chân của những người lính sa cơ của Miền Nam. Cho đến mùa hè năm 1976, tên gọi trá hình “học viên” được chính thức đổi thành “tù tàn binh” gắn trên lưng những người lính tinh hoa của Quân Lực VNCH. Ngoài những công việc nặng nhọc “tranh, tre, kè, củi”, làm cầu, đắp đường…, những tù tàn binh từng toán vào rừng chặt cây về làm hàng rào ngăn chia các trại. Từ đó, tổng trại 6 chia thành 5 trại: Trại 1 dành cho cấp bậc từ đại úy trở lên. Trại 2 và trại 3 cho trung úy. Trại 4 và 5 gồm cấp bậc chuẩn úy và thiếu úy. Rồi một tin rất mừng nhưng cũng rất lo âu đến với anh em tù là Lý Tống đã trốn trại thành công vì trước đó có một số người trốn trại bị bắn chết ngay hàng rào hay bị bắt lại và bị Việt Cộng hành hạ dã man. Tin vui đó không lâu và sự lo âu đó thành sự thật khi các bạn tù biết được Lý Tống đang bị nhốt vào Conex, dưới cơn nắng như đổ lửa của vùng đất Lam Sơn. Các bạn tù đã chứng kiến những cú đá, cú đánh hội đồng của bọn quản giáo và cảnh vệ trại tù, giáng xuống thân thể của Lý Tống. Anh nằm im trong “hộp sắt” nhiều tuần lễ dưới sức nóng như thiêu đốt của mùa hè Miền Trung và mỗi ngày được một chén cơm với muối hột.
Nhưng Lý Tống vẫn sống hiên ngang. Anh không đầu hàng giặc. Mặc dù nhiều lần Lý Tống bị đánh ngã gục bởi bọn dã thú nhưng trước mũi súng của bọn quản giáo và cảnh vệ Việt Cộng, anh đã nói: ”Lý Tống này chỉ quỳ gối trước bàn thờ Tổ Quốc và bàn thờ cha mẹ chứ không quỳ gối trước bất cứ người nào” khi bọn chúng ra lệnh anh quỳ xuống xin nhận tội để được tha thứ. Bằng mọi thứ đòn thù và cả lời dụ dỗ
nhưng cuối cùng Việt Cộng thấy không thể chế ngự được con người bất khuất, gan dạ nên đành phải trả Lý Tống trở lại trại.
Sau những tháng ngày lao động vất vả, dơ bẩn như súc vật, đám tù bắt đầu các buổi học “chính trị”. Thông thường, trước giờ học, tên chính trị viên muốn cho không khí phòng học được sôi động để những người tù cảm thấy bớt tẻ nhạt vì những lời giảng nặng mùi chửi bới chế độ Miền Nam nên bắt cả đám tù trong phòng đồng ca hoặc kêu gọi anh tù nào đó hát một vài bản nhạc của Việt Cộng. Sáng hôm nay, tên chính trị viên nhìn xuống phía hàng trăm người tù đang ngồi xếp bằng trên nền xi-măng, nói:
– Ban giám thị trại ca ngợi tinh thần phấn đấu tốt của Lý Tống. Anh đã biết hối cải. Mời anh hát một bản nhạc trước khi vào bài học chính trị.
Tiếng nói của Lý Tống từ phía đám tù bên dưới:
– Tôi không hát được.
Những tiếng nói của các bạn tù lào xào “Hát đi Lý Tống”, “Hát một bài đi!”…
Vẫn khẳng khái và dứt khoát, Lý Tống đứng thẳng lên giữa phòng, nói lớn:
– Tôi nói, tôi không thể hát đuợc!
Căn phòng trở nên im lặng và tên chính trị viên biết không thể ép buộc được Lý Tống nên đành phải bắt đầu bài học chính trị.
Phỏng vấn Lý Tống tại Houston, Texas, để phát thanh trên đài VOA
Suốt quãng đời gian truân tù tội của Lý Tống đã đuợc kể lại đầy đủ và chi tiết trong tác phẩm “Ó Đen” của anh làm lòng tôi càng thêm khâm phục sự chịu đựng gian khổ, đoạ đày và tính kiên cường bất khuất của Lý Tống trước bạo lực. Rồi bỗng một ngày vào năm 1995, nghe tin Lý Tống bị Việt Cộng bắt cầm tù khi một mình cưỡng đoạt máy bay của Việt Cộng với mục đích rải truyền đơn kêu gọi đồng bào trong nước tổng  nổi dậy.
Lòng tôi lại một lần nữa bồi hồi thương cảm cho anh. Nhiều lần tôi thầm nghĩ, làm sao Lý Tống chịu đựng nổi sự hành hạ của bọn dã thú Việt Cộng. Tôi chỉ ở tù vài năm mà đã thấy ghê sợ nhà tù. Do đó, dù Lý Tống có mình đồng da sắt cũng phải mềm trước những thủ đoạn trả thù đê hèn của bọn cai tù Việt Cộng. Lòng tôi thật sự đau xót. Sự xúc cảm trào dâng này được diễn tả qua bài thơ sau đây:
Vinh Danh
Tinh Thần Lý Tống
Anh trở về
Không phải thăm quê mẹ
Anh trở về
Đốt lại ngọn lửa thiêng
Gọi toàn dân
Vùng dậy phá xích xiềng
Diệt bạo ác
Loài Cộng nô quỷ đỏ
Những phù hoa
Không chuyển lay lòng sắt đá
Anh trở về
Theo tiếng gọi non sông
Anh trở về
Như hiện một thiên thần
Từ cao ngất
Buông mình vào tử địa
Giặc lô nhô
Bao vây từ muôn phía
Anh thẳng người
Trên mảnh đất Quê Hương
….
Anh ra đi
Làm viên gạch lót đường
Cho tất cả
Xông lên vào quân địch
Cuộc đời anh
Mãi là viên ngọc bích
Chiếu rạng ngời
Xoáy động những lương tâm
Còn mãi mê
Trong vũng tối lợi danh
Quên Tổ Quốc
Quên lời thề trách nhiệm
Anh ra đi
Không cần ai đưa tiễn
Thật âm thầm
Trong ngạo nghễ cô đơn
Anh ra đi
Chỉ với một lời nguyền
Đem mạng sống
Làm tấm gương hội tụ
Tên của anh
Sẽ đi vào thanh sử:
“Người anh hùng Lý Tống”
Mãi vang danh.
Một vài câu chuyện nhỏ và tâm tình tôi kể ra đây với tấm lòng của một người lính, tấm lòng của một người bạn tù và với lòng quý trọng của tôi về tinh thần bất khuất, can trường của người hùng Lý Tống trước kẻ thù.
Cầu nguyện Trời Phật phù hộ Lý Tống, một chiến sĩ của Quân Lực VNCH, một anh hùng thời đại vượt qua được những gian khổ đọa đày và bình an trở về với gia đình và bằng hữu. Xin cầu nguyện cho anh.
Nguyễn Vĩnh Châu
Ban Biên Tập: Hình ảnh anh hùng Lý Tống bị Thái Lan bắt giữ sau phi vụ giải truyền đơn ngày 17 tháng 11 năm 2000 kêu gọi đồng bào nổi dậy nhân dịp Cựu Tổng Thống Bill Clinton đến Saigon

LÝ TỐNG

TRONG LÒNG CHÚNG TA

 

 

Ngày 04-09-1992, Lý Tống từ trên phi-cơ lượn quanh thành-phố Sài-Gòn rải xuống 50,000 bản tuyên-cáo kêu gọi đồng-bào Việt-Nam tổng-nổi-dậy xóa bỏ tặc-quyền Cộng-Sản Hà-Nội, xong nhảy dù xuống thủ đô cũ của Việt-Nam Cộng-Hòa, quyết-tâm ở lại để cùng chia-sẻ gian-nguy với đồng-bào ruột thịt dưới ách quỷ dữ độc-tài, trong lòng quê-hương thương yêu .

Ngày 01-01-2000, Lý Tống tự lái phi-cơ, mang theo 50,000 tờ truyền-đơn, lượn trên thủ đô Havana của nước cộng-sản Cuba, rải xuống kêu gọi dân-nhân nước này đứng lên lật đổ “con khủng-long già” Fidel Castro, hung-thần cầm đầu chế độ Cuba .

Ngày 17-11-2000, Lý Tống lại mang theo 50,000 bản tuyên-cáo, từ trên phi-cơ lượn quanh thành-phố Sài-Gòn, rải xuống thúc-giục đồng-bào Việt-Nam vùng dậy đập tan bộ máy kìm kẹp của cộng-sản, đem lại tự do dân-chủ và nhân-quyền cho quốc dân Việt-Nam…

Mỗi phi-vụ như thế đều được các cơ-quan truyền-thông quốc-tế tức-thời sốt dẻo loan tin, như một biến-cố phi-thường, và sát-sao theo dõi mọi diễn-tiến liên-hệ tiếp theo để phổ-biến đi khắp hoàn-cầu .

Cộng đồng Người Việt Tỵ-Nạn Cộng-Sản mọi nơi trên thế-giới đều cảm-kích trước hành động can-trường này .

Ðồng-thời với những tin-tức bài-vở tài-liệu và hình-ảnh của các hệ-thống truyền-thông quốc-tế khắp trên Thế-Giới Tự Do, đồng-hương các giới, các nhân-vật cộng đồng, các nhà lãnh đạo tôn-giáo và lãnh-tụ chính-trị, cùng các nhà thơ, nhà văn, nhà báo, nhà soạn nhạc, và bạn-bè của Lý Tống, đã nói lên trong các cuộc mít-tinh, biểu-tình, lễ-lạc, hội-hè, cũng như trong sách, trên các nhật-báo, tuần-báo, tạp-chí, đặc-san, làn sóng truyền-thanh, truyền-hình, của Người Việt Hải-Ngoại, những tình-cảm nồng-nàn và những suy-nghĩ sâu-sắc của mình đối với việc làm anh-hùng của Lý Tống, ôn lại những kỷ-niệm thân thương mà Lý Tống đã để lại trong lòng mình, vẽ nên một bức tranh toàn-cảnh tình-tiết phong-phú, ý-nghĩa đậm-đà …

“Ủy-Ban Phát-Huy Tinh-Thần Lý Tống” tại Bắc California đã thực-hiện tuyển-tập “Tinh-Thần Lý Tống”; “Nhóm Thân-Hữu Lý Tống” tại Texas đã xuất-bản tuyển-tập “Lý Tống Trong Lòng Dân-Tộc”; “Nhóm Biên-Chú Lịch-Sử Việt-Nam Cận-Ðại” tại Nam California đã phổ-biến tuyển-tập “Lý Tống – Chiến Dịch Trở Về Ðất Mẹ”; các “Ủy-Ban Phát-Huy Tinh-Thần Lý Tống” tại các Bang ở Úc đã ấn-hành tuyển-tập “Tinh-Thần Lý Tống” của mình…

Lần này, với phi-vụ thứ ba, Lý Tống đã bị nhà cầm quyền Thái-Lan bắt giam, bỏ tù.  Khi sắp mãn án, một bản án gian trá, Lý Tống lại bị Việt-Cộng đòi dẫn độ qua Việt-Nam đề bị xét xử lại về tội danh xâm-phạm không-phận Việt-Nam.  Lý Tống phẫn-uất quá độ nên đã quyết-tâm tuyệt-thực đến chết để phản đối ác-tâm của kẻ thù và khuấy động tâm-thức của những người còn có lương-tri .  Đồng-hương khắp nơi đều rất xót đau và lo-lắng vô cùng cho số-phận của người hùng…

*

Thấm-thoát đã hơn năm năm trôi qua.

Hôm nay, trong niềm thương nhớ chung của đại đa-số đồng-hương và thân-hữu của Lý Tống rải-rác khắp năm châu, tôi xin kể lại vài ba kỷ-niệm riêng-tư giữa anh em chúng tôi, để bà con gần xa biết thêm đôi nét về con người và cuộc đời của Lý Tống.

Lý Tống tên thật là Lê Văn Tống, sinh ngày 01-09-1945 tại Huế (Thừa-Thiên).

Giữa năm 1964, Lê Văn Tống từ Huế gửi thư cho tôi báo tin quyết định bỏ dở việc học tại trường Quốc Học, đi chơi một vòng từ Trung-Nguyên lên Cao-Nguyên, xong vào Sài-Gòn, rồi xin gia-nhập Không Quân.

Ngày 23-08-1964, Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Quảng Ðức dưới quyền tôi có tổ-chức một bữa tiệc.  Tiệc mới bắt đầu thì Tống được xe Tuần-Cảnh chở vào .  Tống nói là ghé thăm tôi trên đường đi vào Sài Gòn.  Quan-khách không cho Tống đi tắm rửa mà bắt ngồi vào bàn liền.  Chắc hẳn đây là lần đầu học-sinh Lê Văn Tống có dịp chuyện-trò thoải-mái một lần với nhiều viên-chức và sĩ-quan cao-cấp:  đại-tá Tỉnh-Trưởng kiêm Tiểu-Khu-Trưởng, Ðốc-Sự Phó Tỉnh-Trưởng Hành-Chánh, trung-tá Tiểu-Khu-Phó kiêm Phó Tỉnh-Trưởng Nội-An, các Trưởng Ty dân-sự, Trưởng Ty An-Ninh Quân Ðội, Tỉnh Ðoàn-Trưởng Bảo-An, các viên-chức và sĩ-quan cố-vấn Hoa Kỳ, v.v…  Chắc-chắn là Tống đã nghe nhiều điều bổ-ích từ những người này .

Sau khi quan-khách ra về rồi, Tống được mời tiếp-tục ngồi lại với các đợt thực-khách khác từ các Quận, Xã đến, vì họ rất khoái nói chuyện với “em ông Trưởng Ty”, cho đến khuya .

Sau bữa tiệc ấy, có lẽ cũng là lần đầu Tống uống rượu mạnh, mà lại uống nhiều, Tống say liên-tiếp hai ngày, chỉ nằm và cười một mình.  Các thuộc-viên của tôi thay nhau vào thăm Tống và phê-bình:  “Anh ấy thật là hiền-lành!”

Ở chơi với tôi đến ngày 02-9-1964 thì Tống lên đường tùng-quân.

Sau đó ít lâu, trung-tá Phan Quang Ðiều, Trưởng Ty An-Ninh Quân Ðội địa-phương, mang hồ-sơ của Tống đến, để tôi đọc, xác-nhận, và ký tên bảo đảm về phương diện an-ninh chính-trị cho Tống.

Thế là em tôi đã trở thành quân-nhân.

*

Thời-gian 1970-73, tôi về Nha Trang chuyên-trách Ngành Ðặc-Cảnh Vùng II.  Tống thường về đây thăm tôi .

Có hai hình-ảnh về Tống còn in đậm nét trong trí nhớ tôi .

Thứ nhất, là hầu như lần nào Tống cũng dẫn theo một người bạn gái, mỗi lần một cô khác nhau, mà cô nào trông cũng khá xinh.  Ðó là chưa kể những cô mà tôi và người nhà tôi không có dịp gặp bao giờ.  Trong nhà, ngoài đường, ai cũng khen Tống có số đào-hoa .  Vợ tôi hỏi:  “Sao chú chưa chịu lấy vợ?”  Tống cười:  “Em còn bay nhảy mà!”

Thứ hai, là Tống có thói lái xe thật nhanh.  Xe của tôi, chiếc thì sơn hai màu xanh+trắng của Cảnh-Sát, chiếc thì sơn màu trắng-sữa và mang bảng số ẩn-tế giả thường dân, mà Tống cứ lái cái vụt vào phi-trường quân-sự Long Vân cũng như một số căn-cứ quân-sự khác, không ngừng lại trước trạm kiểm-soát của Quân-Cảnh, khiến các sĩ-quan an-ninh cứ than phiền với tôi luôn.  Các con tôi hỏi:  “Chú lái xe kiểu gì mà nhanh thế?”  Tống trả lời:  “Chú bay mà!”

*

Một hôm, không lâu trước ngày Quân Khu I thất-thủ, trong thời-gian tôi làm Giám Ðốc Cảnh-Sát Ðặc-Biệt Vùng này, Trung-Tâm Hành-Quân của Sư Ðoàn I Không-Quân gọi điện-thoại cho tôi, báo tin Lý Tống đang bay từ Bửu Sơn ra Ðà Nẵng thăm tôi và sắp đáp xuống sân bay .  Tôi rất mừng vì tôi đã ra Vùng I từ cuối năm 1973 đến nay mới gặp lại Tống.  Tôi vội tạm gác mọi việc, ra phi-trường đón em.  Gặp nhau tôi mới biết là Tống đang gặp một chuyện khó-khăn.  Tống được cấp trên tín-nhiệm giao kiêm thêm việc quản-lý Câu-Lạc-Bộ Sĩ-Quan Không-Quân ở phi-trường Bửu Sơn.  Vốn tính bay bướm, Tống tuyển dụng một cô gái, hẳn-nhiên là đẹp, vào làm việc phụ, giao cho cổ giữ quỹ công.  Cô thủ-quỹ ấy bỏ trốn, ôm theo số tiền mấy trăm nghìn đồng.  Cấp chỉ-huy gia cho Lý Tống một thời-hạn nhất định để kiếm lại đủ số tiền nói trên.  Tống vốn biết tôi là một viên-chức liêm-khiết, mà nhà lại nghèo, khó giúp em được, nhưng vì là chỗ anh em, vui buồn có nhau, nên Tống tìm tới với tôi .  Và đó là lần cuối cùng anh em chúng tôi gặp nhau trên quê-hương Việt Nam.

*

Tôi bị Việt Cộng bắt ngày 17-04-1975, và ra khỏi trại “cải-tạo” sau cùng là trại Tiên Lãnh ở huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam – Ðà Nẵng, ngày 20-04-1987.  Hai ngày sau, về đến nhà ở Nha-Trang, tôi mới biết là Lý Tống đã qua Hoa-Kỳ được ba năm rồi …

Sau một thời-gian, thấy hơi nguôi ngoai, các cộng-sự-viên cũ của tôi lần-lượt đến thăm tôi .  Những người đã ở trong trại A-30 thuộc tỉnh Phú Khánh cùng thời-gian Lý Tống bị “cải-tạo” ở đó, đã kể lại cho tôi nghe về thái độ bất-khuất của Tống, nhất là một lần Tống bị bắt quỳ mà không chịu quỳ, bị tên cán-bộ VC dí súng vào đầu và bắn sát bên mang tai mà Tống chẳng sợ, dõng dạc quát lớn:  “Bắn đi! Lý Tống này chết đi thì còn có trăm ngàn Lý Tống khác!”  Bản-lĩnh cao-cường và câu nói lịch-sử đó cũng đã được nhiều người khác, nhất là dân Phú Yên và Khánh Hòa, dù chỉ ở trại A-30 sau ngày Tống đã vượt thoát khỏi trại, hoặc ở ngoài đời mà nghe người khác truyền-tụng lại, kể lại cho tôi nghe với lòng cảm-phục vô-biên.

Một trong các con gái của tôi, là Xuân Lộc, bị bắt về tội vượt biển, cũng bị giam ở trại A-30 nói trên, sau khi Lý Tống sổ lồng đã lâu .  Thế nhưng, vì danh tiếng của Lý Tống đã được lan xa và lâu, từ trong trại ra ngoài dân, nên hầu như ngày nào cũng có cả tù-nhân lẫn thường dân tìm cách đến gần con tôi để nhìn cho biết mặt “cháu của Lý Tống”.

Trong hàng-ngũ CSQG, có một nhân-vật nổi tiếng ngang bướng; đó là trung-tá Nguyễn Văn Can, cựu Phó Giám Ðốc Cảnh-Sát Công-An Trung-Nguyên Trung-Phần, cựu Trưởng Ty CSQG tỉnh Quảng Ngãi .  Anh cũng bị giam ở trại A-30, cũng được anh em kính phục vì anh đã công-khai chống lại Ban Giám-Thị và các cán-bộ quản-giáo, điển hình là anh trước sau không chịu hát bài “bác cùng chúng cháu hành-quân”.  Việt Cộng hỏi lý do, anh trả lời:  “Tôi có đi hành-quân cùng với ‘Bác’ lần nào đâu ?”  Năm 1991, trên đường từ Huế vào Sài-Gòn, Can ghé thăm tôi ở Nha Trang.  Khi đề-cập đến Lý Tống, chính Can cũng không tiếc lời nồng-nhiệt ngợi khen.

*

Tại Nha-Trang có một người con gái đẹp, tên Thu An.  Cô là sinh-viên đại-học ở Mỹ, về nước thăm nhà thì bị kẹt lại vì vụ Việt Cộng tiến chiếm Miền Nam.  Thân-phụ của cô là một sĩ-quan QLVNCH, cũng bị tập-trung “cải-tạo” tại trại A-30.  Thu-An đến thăm nuôi cha, để ý trông thấy Lý Tống lần nào cũng đi chân trần, thản-nhiên dẫm lên gai nhọn, đá sắc, đất nóng, than hồng.  Thấy hiện-tượng lạ, cô tưởng Lý Tống không có gì mang, bèn gửi vào biếu một đôi dép cao-su .  Nhưng những lần sau Thu An đến trại thì thấy Tống chỉ đeo đôi dép ấy ngang vai, không khi nào rời, còn thì vẫn đi chân không.  Sau đó, Thu An vượt biển, bị bắt, bị giam cùng trại A-30 với Lý Tống.  Ðược nghe kể lại về những thành-tích hào-hùng của Tống, lại tận mắt thấy sức mạnh tinh-thần phi-thường của chàng trai, người đẹp của Nha Thành đã dành cho em tôi một mối tình thật là thơ mộng.  Sau khi vượt thoát khỏi trại A-30, Tống đã ghé thăm Thu An – được phóng-thích trước – để chào từ-biệt trước khi trốn vào Sài Gòn tìm cách vượt biên.

Tống đã ra đi theo chí tang-bồng, biết đến bao giờ mới gặp lại nhau!  Thế rồi Thu An qua Ðức, và lập gia-đình.

Cha mẹ Thu An với tôi là bạn đồng-hương – Hưng-Yên.  Bà mẹ thường đến thăm tôi .  Năm 1990, bà ấy qua Ðức thăm con, lúc về kể cho tôi biết là Lý Tống đã có xuất-bản một cuốn hồi-ký nhan đề “Ó Ðen”.  Sách ấy đến tay Thu An.  Bà ấy có đọc ở Ðức, và nói với tôi:  “Ðáng lẽ Tống tránh nhắc đến cũng như in ảnh Thu An trong cuốn sách đó, vì An đã có gia-đình.”  Năm 1991, Thu An cùng chồng và con về Việt Nam, tôi có gặp.  Tôi mừng cho cô có người chồng đẹp trai, rất yêu vợ, thật xứng đôi .

*

Những người bạn cũ của anh em chúng tôi, dù không đọc được “Ó Ðen”, đã cho tôi biết là Tống đã xâm-nhập được vào phi-trường Tân Sơn Nhất, nơi mà Việt Cộng canh gác kỹ-càng.  Tống leo lên được một chiếc phi-cơ, nhưng bị trở-ngại kỹ-thuật nên không bay được, song dù bị lộ mà vẫn thoát ra an-toàn.

Sau đó, tôi có đọc được phần chính của cuốn “Ó Ðen” mà Tống tách ra từng xấp, bí-mật gửi về cho mấy người bạn ở Phú Yên, và họ lén-lút chuyển vào cho tôi .  Thế là trong nước đã có một số đồng-bào biết được cuộc phiêu-lưu gian-nguy, vượt ba ngàn cây số, xuyên bốn quốc-gia, thoát bốn nhà tù, bơi qua một eo biển, thật vô-tiền khoáng-hậu của em tôi .  Cuộc vượt biên ấy đã được cả thế-giới ca-tụng, và tổng-thống Reagan của Hoa Kỳ tán-dương.

*

Bà con còn kể lại rằng, trong những ngày Lý Tống trốn-tránh công-an Việt Cộng ở Sài Gòn, vào năm 1980, có nhiều cô gái tìm đến với Tống, thậm chí làm ồn vì ghen nhau, khiến các chủ nhà sợ hết hồn.

*

Bảy năm, sau khi đã góp một phần vô-giá cho Lý Tống hai lần đột-nhập được vào phi-trường Tân Sơn Nhất, rồi tiễn Lý Tống trót lọt qua Cam Pu Chia, “người con gái tên Hạnh”, mà Tống đề-cập trong cuốn “Ó Ðen”, với tư-cách một người bạn cũ của em tôi, được tin tôi đã từ trại “cải-tạo” về nhà, liền gửi thư ra Nha Trang thăm tôi .  Hạnh cho tôi biết địa-chỉ, ngỏ lời mời tôi khi nào có vào Sài Gòn thì xin ghé đến để cho cô được làm quen.  Nội dung lá thư trang nhã, nét chữ viết đẹp, lời lẽ lễ-phép, thân-mật, nhưng tôi cảm thấy có ngụ một chút tự-hào và tự-tin.  Tống đã có biết bao nhiêu bạn gái, thuộc nhiều thành-phần…  Ðã bảy năm rồi, còn gì!  Ý Hạnh muốn cho tôi thấy ở cô có một giá-trị nào đó; ít nhất thì cô cũng có công ăn việc làm, nhà cửa đường-hoàng, vẫn còn nặng tình với Tống, còn muốn ra mắt bà con…

Cuối năm 1991, nhân dịp tôi vào Sài Gòn để lập thủ-tục xuất-cảnh theo diện HO, Hạnh đến thăm tôi .  Qua cơn dâu bể, tôi chưa từng thấy có một cựu-nữ-sinh-viên Văn-Khoa Sài-Gòn nào còn ở lại với quê-hương khốn-khổ mà còn giữ được dáng vóc yêu-kiều của một thời xa xưa như Hạnh của em tôi .  Tôi hỏi Hạnh có muốn đi Mỹ không.  Biết ý tôi hỏi có muốn qua với Tống không, Hạnh đáp:  “Không”.  Hỏi:  “Vì sao ?”  Trả lời:  “Vì nếu qua Mỹ thì phải làm lại từ đầu”.  Tôi hiểu ý Hạnh không nói về công ăn việc làm, nhà cửa, mà nói về tình-cảm giữa hai người .  Tôi hỏi:  “Sao phải làm lại?”  Hạnh đáp:  “Làm lại từ phía anh ấy, chứ về phần em thì có gián đoạn gì đâu ?”  Tôi hỏi về tương-lai, cô đáp:  “Em sẽ ở vậy trọn đời!”  Tôi lại hỏi thêm:  “Tống có còn gì cho em hay không?”  Hạnh nhìn thẳng vào mắt tôi:  “Anh ấy nếu không còn gì cho em, thì vẫn còn có một cái gì vô cùng lớn-lao và cao-đẹp hơn, cho mọi người!”

Tình yêu của Hạnh đã chuyển từ một vô-vọng vị-kỷ sang một kỳ-vọng vị-tha …

*

Ðầu năm 1992, tôi đến Hoa Kỳ, ở California; Tống ở Louisiana .

Trước khi nạp trình luận-án tiến-sĩ chính-trị tại Viện Ðại-Học UNO (University of New Orleans), Lý Tống có gửi qua cho tôi xem hai bản lược đồ, biểu-thị nội dung chủ đề là “Integrative Elephantism and the Causes of War Initiation” và “The Bull’s Eyes of Integrative Elephantism”.  Vì không kèm theo bản văn nên tôi không hiểu ý chính, chỉ thấy lược đồ thứ nhất “Học-Thuyết Ðại-Tượng Nhất-Thống (?)và Những Nguyên-Nhân Khởi-Chiến”, trình-bày hình một con voi đứng trên nền-tảng kỹ-thuật bằng hai chân sau (Năng-Lực Công-Nghiệp và Năng-Lực Quân-Sự), đưa cả hai chân trước lên (Năng-Lực Chính-Trị và Ðặc-Tính Quốc Dân), cho thấy cái bụng là Lãnh-Thổ, cái lưng là Dân-Cư, cái đuôi vẫy lá cờ Mỹ (Chủ-Nghĩa Lý-Tưởng Ðạo Ðức), cái cổ là An-Ninh Quốc-Gia, cái tai là Chủ-Nghĩa Hiện-Thực Chính-Trị, trên đầu đội mũ biểu-trưng USA, đôi mắt là Quyền-Lợi Quốc Dân, cặp ngà là tinh-thần Phản-Cách-Mạng, cái vòi quấn quanh và nâng lên cao một người con gái mặc bộ đồ tắm (không rõ là để quật chết hay để tung hô) có mang nhãn-hiệu Chủ-Nghĩa Ðế-Quốc (không rõ để chỉ cô gái hay là cái vòi); và lược đồ thứ hai “Trung-Tâm Ðiểm” (cũng là yếu-tố thành-công) của Học-Thuyết Ðại-Tượng Nhất-Thống (?) cho thấy có năm cấp độ, với nhiều phụ-chú chi-tiết, giữa Hòa-Bình và Chiến-Tranh:  từ Hòa-Bình đến Cạnh-Tranh 20%, từ Cạnh-Tranh đến Tranh-Chấp Nhẹ 40%, từ Tranh-Chấp Nhẹ đến Tranh-Chấp Nặng 60%, từ Tranh-Chấp Nặng đến Bờ Vực Chiến-Tranh 80%, và từ đó đến Chiến-Tranh 100%.

Tôi chỉ hiểu được thế thôi, và đã tự hỏi chẳng lẽ Lý Tống muốn nói đến Ðảng Cộng-Hòa mà biểu-tượng là Con Voi, hay muốn triết-lý về chuyện một số người mù “thấy” voi giống như cái gì của Việt-Nam ta ?  Chắc phải là một kết-luận vững-vàng cho một công-trình nghiên-cứu “lớn” về tình-hình bốn bể năm châu .

Vì sợ quấy rầy em mình đang bận với luận-án ấy, vả lại không thể nghe hết cả một vấn đề rắc-rối như thế qua đường điện-thoại viễn-liên, nên tôi vẫn chưa hiểu được Tống muốn nói gì.  Chính-trị mà!

*

Lý Tống tiến-hành nhiều dự-án cùng một lần.  Thí-dụ:  Tống nhờ tôi giúp soạn-thảo một sáng-tác-phẩm gọi là “Tự-Ðiển Thi-Nhân”; nhưng đó lại là cuốn sách gợi ý, gợi vần, tìm chữ cho người tập-tễnh làm thơ, được sắp xếp theo thứ-tự từ điển ABC:  A thì, một mẫu-tự cuối, là “lắm a ?”, “thế a ?”, “vậy a ?”; rồi qua hai mẫu-tự cuối, là “ba-ba”, “thu-ba”, “yên ba”, “đàn ca”, “hát ca”, “thi ca”; đến ba mẫu-tự cuối, là “lòng cha”, “mẹ cha”, “ông cha”, v.v…  Tự điển này gồm có ba thứ tiếng Việt Anh Pháp:  Tống muốn hướng dẫn cho cả những người là dân nói tiếng Anh, Pháp, cũng có thể dùng cuốn tự điển này để chọn chữ, gieo vần, làm thơ Việt Nam!

Thế nhưng, cuốn tự điển ấy, và nhiều công-việc khác nữa, chưa đi đến đâu thì Tống đã bỏ lên đường trở về quê-hương…

*

Ðó là nói về phi-vụ đầu tiên của Lý Tống về Sài-Gòn.

Về hai phi-vụ tiếp theo, tôi thấy sự thật tình-báo Việt-Cộng  chẳng tài giỏi gì .

Trước khi bay qua Cuba vào ngày 01-01-2000, Lý Tống đã có báo tin cho các bạn-bè ở nhiều tiểu-bang khác nhau; và cái tin ấy hẳn là đã được nhiều người truyền qua tai nhau .  Riêng tôi, trong lúc tham dự buổi tiệc tất-niên của tuần-báo “Mẹ Việt-Nam” do cô chủ-nhiệm Như Hảo thết đãi tại San Jose vào sáng ngày 31-12-1999, tôi đã hỏi nhà thơ Diên Nghị, ký-giả Cao Sơn của “Tin Việt News”, ký-giả Ðỗ Quyên của “Thời Báo”, và các bạn, rằng họ nghĩ sao nếu Lý Tống lại sắp “làm một việc gì”.  Về nhà, tôi điện-thoại gọi ban giám đốc đài phát-thanh “Quê Hương” đề-nghị họ theo dõi tin-tức thời-sự nóng sốt về Người Việt Hải-Ngoại vào dịp năm cũ bước qua năm mới này .

Ở cả hai phía (truyền-thông chống nhau), họ đều biết rõ chí-nguyện của Lý Tống, và Lý Tống lại là em tôi .  Mà tôi nói ra tức là phải có chuyện gì.

Ðặc-biệt, về phi-vụ thứ ba, tức phi-vụ Việt-Nam lần hai, trước khi bay qua Cam-Bốt vào ngày 01 tháng 11 năm ấy, Lý Tống đã gửi thư, và cả mẫu in bằng màu của tờ truyền-đơn sẽ dùng, cho khá nhiều người cùng nhận, cũng ở nhiều nơi, trước đó ít nhất là cả một tuần.  Rồi kế-hoạch bay từ Cao-Miên vào ngày 09-11 không thành, Lý Tống bay qua Thái-Lan vào ngày 14-11, đến ngày 17-11-2000 mới thực-sự lên đường trực-chỉ Sài-Gòn.  Nhưng trong các ngày trước đó, các sự đi lại và chuẩn-bị của Lý Tống đã diễn ra công-khai, kể cả nhờ viên quản-lý khách-sạn quay phim cảnh Tống sinh-hoạt tại sân bay xuất-phát, cùng với phi-công huấn-luyện và phi-cơ sẽ dùng, để làm kỷ-niệm và lưu tài-liệu về sau .  Tất nhiên không thể quên được là trước đó Lý Tống đã vượt nhiều ngục Thái-Lan, hoàn-thành chuyến đi được cả thế-giới và tổng-thống Mỹ Reagan ngợi khen (1980-84), đã đột-nhập vào phi-trường quân-sự Ubon để ăn cắp phi-cơ của Thái Lan (31-8 và 1-9-1992), đã viết thư tường-thuật vụ này để báo Bangkok Post đăng-tải rồi các báo khác phổ-biến, làm mất uy-tín của Thái-Lan (28-9-1992), đã đáp phi-cơ dân-sự từ Thái Lan về Việt-Nam để rải truyền đơn (4-9-1992), đã bị Việt-Cộng xử tù (1992-98), đã bay qua rải truyền đơn chống cộng Cuba (1-1-2000) …

*

Bây giờ thì Lý Tống đang lâm nạn vì phi-vụ Việt Nam lần thứ hai này .

Nỗi đau của Lý Tống là chính Thái-Lan, một đồng-minh cũ của Việt-Nam Cộng-Hòa, một quốc-gia trong Thế-Giới Tự Do, một nước thân-hữu của Hoa-Kỳ, đã bóp méo Sự Thật để ghép Tống vào tội không-tặc hầu tiện bỏ tù, rồi nay lại còn ngần-ngừ trước yêu-sách hại Tống của cộng-sản Việt-Nam.

Một người bình-thường nào đó cũng có thể hiểu Lý Tống là một chiến-sĩ của Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, chứ không phải là không-tặc.

Dù sao, để bù lại, Lý Tống đã nhân dịp này mà học được nhiều bài học, và đã đạt được nhiều bước tiến-bộ tuyệt-vời .

Trong tù, Tống nắm rất vững tình-hình thế-giới, Iraq; trở thành am-tường luật-pháp, công-pháp quốc-tế lẫn luật-lệ Thái-Lan.  Tống đã thành-công trong việc sưu-tập đầy-đủ bản chính của mọi văn-kiện liên-hệ của các cơ-quan, từ cảnh-sát qua công-tố-viện đến pháp-đình, kể cả dính-líu đến Bộ ngoại-giao sở-quan, và đã gửi đến hầu khắp các vị lãnh đạo các cường-quốc và cơ-quan quốc-tế, cũng như các giới truyền-thông.

Do đó, dù cho tòa án Thái-Lan có xử Lý Tống thế nào đi nữa, mọi người đều thấy các lời chứng gian và các bằng-cớ ngụy-tạo trong vụ án này, và vẫn công-nhận Lý Tống là một Chiến-Sĩ của Tự Do, Tự Do không riêng cho Việt-Nam mà còn cho cả các nước chưa thoát chế độ độc-tài .

*

Thân-hữu và đồng-hương gần xa đang cố gắng thuyết-phục Lý Tống tạm ngưng tuyệt-thực, bảo-toàn sức khỏe để tiếp-tục tranh đấu cho đến thắng-lợi cuối-cùng.

Cầu mong cho Lý Tống, đang vì Hạnh-Phúc của đồng-bào mà phải lâm vòng lao-lý, được sớm trở về với Thế-Giới Tự Do, trong lòng Dân-Tộc, trong vòng tay thương yêu của mỗi một chúng ta .

 

LÊ XUÂN NHUẬN

Lý Tống

Năm 1975, sĩ quan còn ở lại đều phải vào “tù” hay cải tạo, sở dĩ tôi phải đề hai chữ cải tạo và tù vì cũng trên diễn đàn này, cách đây vài năm tôi đã tranh cãi về hai chữ này, và sau đó, một đề tài đăng trên biệt động đã đồng quan điểm với tôi, vì vậy tôi viết chữ cải tạo trong những điều tôi biết về Lý Tống, như một người có một thời cải tạo tại tổng trại 6, tổng trại 5 và trại A 30.

 

Tôi không biết Lý Tống trước nắm 1975, sau năm 1975, khi vào tổng trại 6 tại trung tâm huấn luyện Lam Sơn, tôi cũng chưa biết Lý Tống là ai. Tổng trại 6 chia làm nhiều trại, trại cấp tá hay những thành phần cộng sản cho là đối tượng quan trọng vào trại 1, sau đó kế tiếp là 2, 3, 4, 5. Lý Tống ở trại 4 hay 5, tôi không chính xác. Các trại nằm dọc theo đường từ cổng trung tâm huấn luyên Lam Sơn, chạy dài hơn cây số. Mấy tháng đầu bọn cai trại cho thoải mái, hàng ngày lao động nhẹ, chặt củi, chặt lá kè, lợp nhà, đào giếng nước… hàng ngày, buổi trưa, tới chiều ai có người nhà đều được thăm, tại khu thăm nuôi. Bỗng có tin từ trại 4, có Lý Tống vượt trại, trong thời kỳ này, thật ra nếu ai muốn đi, cũng không khó khăn lắm vì việt cộng còn lơi là, nghe tin từ dưới trại 4, tôi biết Lý Tống là pilot A 37, bị bắn rơi tại Phan Rang. Lý Tống đã lợi dụng lơi lỏng trong quản lý, Tống không biết móc nối hay làm sao mà chui nằm dưới bụng chiếc xe tải, thật ra chỉ nghe nói, không hình dung Tống nằm như thế nào. Xe chạy ngược lên Ban Mê Thuột, tại đèo Phượng Hoàng, Việt cộng bắt Tống, giải giao về trại 4, khi biết Tống trốn trại. Tại trại 4, bọn quản chế, bắt Lý Tống quì xuống đất, Tống không thi hành, và banh ngực ra, nói các anh muốn bắn, cứ bắn, không chịu quì, câu chuyện này nổi lên và từ đó ai cũng nghe tên Lý Tống, sau này tại trại tôi, cùng tổng trại với Lý Tống, có hai thiếu tá bị tên Sơn Khói gài rủ vượt trại và bị bắn chết, sở dĩ biết bị gài vì 3 người vượt trại, bọn bảo vệ bắn chết 2, và mang tên Sơn khói, làm bộ nhốt nhà cùm nhưng được ăn uống đầy đủ, và được cho thuốc lá, nhiều người bị nhốt đều trông thấy. Khi tên Sơn khói được thả, về làm đội trưởng đội cấp tá cho tới khi trại này chuyển lên Củng Sôn, Tuy Hòa, Sơn khói vẫn làm đội trưởng.

 

Khi tổng trại 6 di chuyển lên tổng trại 5 tại Sơn Hòa, Củng Sơn, Lý Tống cũng đi theo và ở trại 54. Tôi theo trại cấp tá, ỡ trong rừng, là trại 53. Tại đây cải tạo viên vẫn đi làm, nhưng một hôm nghe anh em trại 54, khi ra ngoài chặt cây gặp những người trại 53, Lý Tống không chịu học tập và chống đối, bị cùm, biệt giam. Tống bị nhốt tại một dãy nhà cùm, nằm ngoài vòng đai của trại 54, nhưng có mấy vọng gác của cảnh vệ. Một hôm, vào khỏng 5 giờ sáng, anh em tại trại 54 la rất lớn” các anh em ơi, tụi việt cộng muốn giết tôi”, người nghe kể lại, buổi sáng nên ai cũng nghe rất rõ, nhưng không ai làm gì được, trong khi đó Lý Tống vẫn tiếp tục la cho tới sáng, mọi người đều thức dậy, nhưng không nghe tiếng súng, ai cũng hy vọng Lý Tống không bị đánh chết.

Thật ra sau này Lý Tống kể chuyện cho anh em trại 53 (trại tôi) nghe, đêm hôm đó, trời còn tối, hai tên cảnh vệ, tới nhà cùm, nói, anh tống, trại tha anh rồi, ra khỏi nhà cùm theo tụi tôi về với anh em cải tạo viên, Lý Tống biết, đây chỉ là bọn cảnh vệ dụ Tống ra khỏi nhà cùm là bắn, rồi đổ tội Lý Tống cố ti2ng trốn nhà cùm, buổi tối và bắn bỏ. Lý Tống không ra, và nói với hai tên cảnh vệ, các anh thả tôi, chờ trời sáng, trại viên ngủ dậy, mọi người đầu biết, tôi sẽ theo ra, còn bây giờ, tôi không ra khỏi nhà cùm này. Nói xong, Tống nằm và la làng, Tống nói bị mấy báng súng nhưng vẫn không ra, càng la to. Mấy ngày sau, Lý Tống bị chuyển trại, lên trại 53, trại cấp tá và thành phần thuộc đối tượng nguy hiểm nhất, trong đó có đại tá Lương, lữ đoàn trưởng Dù, và Thành khóa 19, tiểu đoàn trưởng Dù, cùng chung trại.

 

Tôi biết Tống từ đó, vì chung trại 53, nhưng tôi và Tống không cùng chung lán, tuy vậy hàng ngày nhiều khi đi làm chung, tôi biết thêm về Tống, Tống nói chung, cao ráo, đẹp trai, trắng và hơi thư sinh, khi nói chuyện, hay khôi hài, nhưng không có gì là khác với anh em, tôi hỏi Tống, hồi làm sao mày bị bắt năm 75, Tống cười, máy bay tao bị bắn, nhảy dù rơi trên một rẫy mía ngút ngàn, tao cuộn dù, dấu trong đám mía, tính theo đám mía chờ tối là đi, không ngờ tụi chăn bò, thấy từ trên trời, tao đi đâu, tụi chặn bò theo đó, cuối cùng du kích tới bắt. Tại trại 53, Tống không có ai thăm nuôi, con bà sơ 100/100, những người khác 3 tháng được thăm một lần, thỉnh thỏang, anh em cũng chia chút đường, chút bánh cho Tống. Tống ăn rất mạnh, ăn hết phần mì của mình, ăn thêm mì của anh em, nó để một cái nón nhựa, buổi sáng ai thấy mình dư mì, cứ để vào đó, Tống cặm cụi lấy chày nhào quết thành một trái banh nhỏ và ăn lần. Qua trại 53, Tống bắt đầu học thổi sáo, ai đã từng nghe tiếng sáo của người mới tập thổi, thì mới thấy khó chịu ghê gớm, cứ trưa hè mà nghe tiếng sao Tống thổi là muốn điên, ai nói sao thì nói, Tống không giận hờn và tiếp tục… Vào dịp Tết, mọi người được thăm nuôi, đội nào cũng đi làm, nhưng khi có người nhà, cảnh vệ sẽ gọi tên cho thăm, Lý Tống được kêu tên, người thăm, nghe nói là anh ruột của Tống, dạy đại học ở Hà Nội, bọn cán bộ trại biết như vậy nên rất sốt sắng, cho người kêu Tống, Tống nói, tôi không có bà con, anh em gì hết, làm sao ai thăm tôi được. Trại cho tên quản giáo gọi Tống, Tống nhất định không đi, cuối cùng đành chịu, và anh Lý Tống phải về. Tống có một đặc điểm, không bao giờ đi dép cao su do trại phát mà chỉ đi chân đất, đôi dép quàng trên cổ tòn ten, phải nói, không dễ gì, khi đi rừng, khiêng súc, chặt tre mà không có dép. Hỏi Tống, sao mày không mang dép Tống, nó trả lời gọn “Da Chân mòn thì còn mọc da khác, dép mòn ai phát dép mới mà đi “, Tống là người nổi danh với câu nói “Con gì nhúc nhích là ăn hết”, cóc nhái, ễnh ương, rắn rít mà gặp Tống, coi như xong, nó lột da cóc, giã thịt cho thật nát, cho chút muối, nướng ăn ngon lành. Đặc biệt Tống ít nói về trốn trại hay ý định gì, vì vậy không ai biết Trong đầu Tống nghĩ gì, Tống không có bạn thân, nhưng không có người ghét, một người bề ngoài, không khác ai trong anh em cải tạo.

 

Trại 53 khi giao lại cho Công An, được di chuyển về Tuy Hòa, nằm trên một đồng bằng chung quanh là lúa và rẫy, thuộc ấp Thạch Thành, trại A 30. Về A 30, tôi khác lán với Tống, nhưng đều bị trong trại, ra vào trại đều phải qua nhà gác của công an, chung quanh hàng rào trại có chòi canh, và hàng rào kẽm gai, những đội mộc, đội rau, đội văn nghệ, gọi là đội tự giác, ở ngoài, hàng ngày vào trại lảnh cơm và nước. Đội tôi và đội Lý Tống, làm ruộng, sáng phải ra ruộng, chiều tối, tắm rửa, đếm số, vào trại. Tuy không chung đội nhưng gặp nhau vẫn chào hỏi, như đã nói, Tống không có bạn Thân. Hai đội làm ruộng gần nhau, Tống vẫn không có thăm nuôi, nhưng nghe nói, khi Tống làm đội xay sát gạo, có một cô trong đội văn nghệ rất thích Tống, ai cũng nói đầu dây mối nhợ là do người này báo cho Tống, tôi không tin, vì tuy hai đội văn nghệ và xay sát gạo gần nhau, nhưng không được tự do nói chuyện. Một hôm, vào năm 1980, tôi nấu nước cho đội tôi, sau giờ trưa, anh em nghỉ trưa, ra ruộng làm buổi chiều, tôi bắt đầu đi lấy củi để nấu nước cho anh em cải tạo ngày hôm sau, tôi đi khá xa, vào các rẫy lấy củi, nhờ vậy mà tôi quen nhiều người làm rẫy, trồng mía, tới mùa làm đường, tôi mang hai ba loong gô theo, nhiều cô làm mai xin tiếp đường cho tôi đường non mang về, tôi chia cho mấy bạn thân cùng lán ăn thoải mái, ngày mai xin tiếp (phải nói, lúc này dân chúng thấy rõ cộng sản rồi, nên rất cảm tình với người cải tạo), mới có dịp ăn đường non mệt nghỉ. Mấy cô làm mía, tiếc gì một loong gô đường.

 

Đây nói chuyện Tống, một hôm tôi đi ngang qua mấy bụi chuối trồng theo bìa ruộng, lúc đó anh em đã ra ruộng lúa hết, tôi thấy Tống, mặc bộ đồ tù sọc đỏ, nằm ngay gốc chuối, tôi tưởng Tống ngủ quên, tôi lấy chân lay Tống dậy, nói Tống “Đội mày đi làm hết trơn rồi, sao mày nằm đây”, Tống vẫn nằm, trả lời Tao đau đầu quá, tao xin ông Lía (cán bộ quản giáo) đội 9, nghỉ buổi chiều nay, ngủ chút xíu cho đỡ đau đầu , rồi nó hỏi tôi, mày đi lấy củi hả, tôi ừ, rồi nói với Tống, thôi mày nghỉ cho khỏe, tao đi đấy”. Hôm đó, nếu không lầm là thứ sáu, ngày hôm sau nghỉ lao động. Hôm sau, theo lệ thường, ngày nghỉ, thường ai có thăm nuôi thì nấu ăn, không có gì thí chạy qua mấy lán, gặp bạn bè, nói chuyện, ai có cà phê thì rủ nhau, mấy thằng một ly cà phê, nhâm nhi, nói chuyện đời, A 30 cho thăm nuôi xả láng, không hạn định bao nhiêu quà bánh, gạo, đường đều được mang, nhiều nhà khá giả mang cả gánh thăm nuôi. Tụi tôi đang, mỗi người một nơi, trong hàng rào dây thép, thì khoảng 10 giờ trưa, nghe tiếng kẻng tập họp, ai về nhà nấy, điểm danh. Số là, thường ngày nghỉ, 10 giờ mọi người đều lãnh cơm, cơm do người trực của đội gánh từ nhà bếp, tới từng lán chia. Thường ai không có mặt thì nhờ bạn nằm gần lãnh dùm, hôm đó, lán của Lý Tống, khi chia cơm, người chia cơm thấy không có đồ lãnh cơm của Tống, nên kêu inh ỏi, Lý Tống đâu rồi, không lãnh cơm, người chia cơm, hỏi Tống có nhờ ai lãnh cơm không?, kêu hoài kêu hủy, người đội trưởng Tù, báo cáo cho chòi canh ngoài cổng, cảnh vệ bèn đánh kẻng kêu tập họp điểm danh từng nhà, ai cũng có mặt, chỉ thiếu Lý Tống, cảnh vệ báo lên trại, lệnh truy nã tù trốn trại bắt đầu. Ai trong anh em, cũng mong cho Tống đừng bị bắt, và trốn được, và quả thật cả tuần, cả tháng, và cả năm, không bao giờ bắt được Tống. Nắm 1981, khi tôi ra khỏi A 30, tôi vẫn mang một câu hỏi trong đầu, Tống ra khỏi trại bằng cách nào, và đi ra sao?

Tôi không là bạn thân của Tống, nhưng cùng chung trại mấy năm, tôi phục Tống khi nghe và thấy những hành động của Tống, Tống là một người vượt trại giỏi, nhưng tiếc thay, Tống không kết hợp được nhiều người, trước sau vẫn hành động đơn độc, sau này khi nghe, đọc một bài báo Mỹ nói về Tống, tôi thấy Tống phi thường, nếu có bạn nào đi Mã Lai, mỗi chiều thứ Sáu, rời khỏi trại huấn luyện JWS “Jungle Warfare School”, tại Johore bahru, Malaysia, qua chiếc cầu thật dài giữa eo biển Malaysia và Singapore, các bạn mới cảm phục Lý Tống, không những về ý chí, mà phải thán phục vì sức khỏe của Tống, khi Tống bơi qua eo biền này, dưới dòng nước xanh, sóng mạnh, Tống đã tới tòa đại sứ Mỹ tại Singapore, bằng một câu tiếng anh trôi chảy “Tôi xin gặp đại sứ Mỹ”, tôi là một sĩ quan không quân VNCH, đã đi từ VN qua nhiều nước, và vừa bơi qua eo biển Mã Lai tới đây. Lý Tống được lệnh từ Mỹ, ra khỏi singapore chỉ sau vài tiếng đồng hồ.

Phạm Văn Lương K20

Bạn gái giúp Lý Tống cải trang để tấn công Mr. Đàm

A- A A+ ‹Đọc›

Sau 5 đêm nằm trong nhà giam ở California, Mỹ, tối muộn 23/7 (giờ địa phương), kẻ xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã được tại ngoại. Nguồn tin từ TTXVN cho hay, Lý Tống tiếp tục có mặt tại nơi biểu diễn của Mr. Đàm vào chiều 24/7.

 
Lý Tống cải trang thành phụ nữ. Ảnh: San Jose Mercury News.

Tờ San Jose Mercury News đưa tin, sau phiên xử thứ hai vào sáng 23/7 tại Tòa án San Jose, quận Santa Clara, California (Mỹ), Lý Tống đã được tại ngoại với số tiền bảo lãnh 75.000 USD (1,4 tỷ đồng).

Việc được thả này đã tạo điều kiện cho Lý Tống tiếp tục các hoạt động phản đối tại buổi biểu diễn của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, diễn ra ở Anaheim (quận Cam, California) vào 24/7.

Tại tòa, luật sư của Lý Tống khẳng định, Lý Tống sẽ tôn trọng yêu cầu của thẩm phán: không tiếp cận ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong khoảng cách ít nhất là 100 yards (gần 100 m) trong vòng một năm. Nguồn tin từ TTXVNcho biết, một số người chứng kiến Lý Tống có mặt trong nhóm biểu tình trước nhà hát Anaheim Convention Center chiều 24/7.

Trước đó, trả lời báo chí về quyết định cho phép Lý Tống tại ngoại, Thẩm phán Gilbert T. Brown cho biết, ông không lo ngại Lý Tống sẽ cao chạy xa bay. “Tôi chắc chắn ông Lý sẽ xuất hiện tại phiên xử tới. Tôi nghĩ, ông ta mong chờ cơ hội này để biến nó thành một diễn đàn chính trị”.

Tuy vậy, ủy viên công tố Johnny Gogo khẳng định, tòa không xem xét vụ tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trên khía cạnh chính trị mà chỉ xét xử Lý Tống như một người bình thường. “Ông ta có quyền biểu tình và tự do ngôn luận. Nhưng khi ông ta vượt qua giới hạn đó, tấn công cả những người không có khả năng tự vệ, luật pháp sẽ vào cuộc”, Gogo nói.

Phiên xử tiếp theo với Lý Tống dự kiến diễn ra vào 4/8. Hiện, người này bị buộc 5 trọng tội (felony): Đột nhập trái phép, Sử dụng hơi cay trái phép, Hành hung người khác, Chống lại nhà chức trách và Tấn công với vũ khí nguy hiểm. Ngoài ra, Tống còn bị cáo buộc thực hiện một số hành vi trái phép khác như đột nhập, kháng cự, xóa mã số bình xịt hơi cay…

Bạn gái của Lý Tống tại phiên tòa. Ảnh: San Jose Mercury News.

Theo San Jose Mercury News, phiên tòa xử Tống hôm 23/7 có sự tham dự của Lamhoang “Aimee” Hoang – bạn gái của ông. Cô cũng là người giúp Lý Tống cải trang hôm 18/7, trước khi Tống đến Trung tâm Hội nghị Santa Clara để thực hiện kế hoạch tấn công Đàm Vĩnh Hưng.

Lam Hoang kể, cô đã đánh phấn nền, trang điểm cho gương mặt thô ráp của người đàn ông tự nhận là “James Bond của Việt Nam”. Sau đó, cô ngụy trang đôi môi thâm của ông bằng màu son đỏ anh đào. Cuối cùng, Lam Hoang biến bạn trai thành một phụ nữ thực thụ bằng chiếc mũ đen, bộ váy đầm và chuỗi hạt đeo cổ màu trắng trong tủ nữ trang của chính cô. Trước khi Lý Tống ra khỏi nhà, cô còn chụp cho ông vài tấm hình “làm kỷ niệm”.

Quá trình cải trang trên được Lam Hoang kể lại một cách chi tiết. Nhưng cô khẳng định, cô không biết ông làm như vậy với mục đích gì.

“Anh ấy không cho tôi đi theo”, cô nói.

Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=198181#ixzz2iud8cAw9
doc tin tuc www.xaluan.com

 

1.                         “BÀ ĐẦM” LÝ TỐNG VÀ CHAI XỊT CAY

http://w*w.youtube.com/embed/UD-MZ5ftvOE&#8221;

Ngày chủ nhật 18/07 vừa qua tại miền Bắc California, một “Bà đầm” Việt Nam với một chai xịt cay đã trở thành đề tài nóng bỏng được bàn luận sôi nổi và châm tiếp ngọn lửa đấu tranh hừng hực trong Cộng Đồng Người Việt tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới, đề tài này cũng làm hao tốn bao nhiêu giấy mực của những nhà bình luận, chính trị gia. “Bà đầm” đó là ai mà lôi cuốn được các cơ quan truyền thông Mỹ, Việt vào cuộc … “Bà đầm” đó là nhân vật như thế nào mà dám làm “phiền” đến các quan “đại nhân” và “trạng sư” nơi pháp đình” và cũng làm cho lũ Cộng Sản Việt Nam “tang gia bối rối” … Xin thưa, đó là “Ó Đen” Lý Tống.

Con “Ó Đen” Lý Tống ẩn mình trong vai một “Bà đầm” Việt Nam “đẹp lão” ngồi thầm lặng giữa đám “Việt kiều yêu nước” đang say mê nhìn và thưởng thức con khỉ văn nô cộng sản Đàm Vĩnh Hưng múa may trên sân khấu theo Nghị Quyết 36 của đảng Cộng sản Việt Nam. Trong một tích tắc lơ đễnh của tên an ninh, trật tự … “Bà đầm” Lý Tống với dáng điệu “thục nữ” chậm rãi bước về hướng sân khấu, một tay nhẹ vẫy vẫy cành hoa … tên văn nô cộng sản Đàm Vĩnh Hưng đang say men thần tượng nên đã vô tình mắc bẫy được “Bà đầm” Lý Tống ái mộ xịt cho tí “nước hoa”, nhưng có lẽ “Bà đầm” yếu sức nên run run xịt nhầm vào hai con mắt của tên văn nô.

Hành động và mưu chước của “Ó Đen” Lý Tống là một việc rất bình thường ai cũng biết, nhưng không ai nghĩ ra để đối phó với những tên ca sĩ văn nô cộng sản trong chiến dịch xóa mờ căn cước tị nạn chính trị của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia nơi Hải Ngoại. Trong đêm văn nghệ “Tình vào Hạ” của đám văn nô được tổ chức bởi đám bưng bô và sự ủng hộ của đám khán giả “khúc ruột ngàn dặm”, “Ó Đen” lặng lẽ xuất hiện và nhanh như chớp đã xịt chất cay vào mặt tên văn nô cộng sản Đàm Vĩnh Hưng đang xâm nhập vào cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản bằng con đường văn hóa vận trong Nghị Quyết 36.

“Ó Đen” Lý Tống có hai bản tánh tương phản nhau một cách rõ ràng trên chiến tuyến “Quốc_Cộng” … Trong công cuộc đấu tranh giải thể lũ cộng sản bạo tàn khát máu đang ngự trị trên quê hương, “Ó Đen” Lý Tống âm thầm làm bao nhiêu chuyện không ai ngờ và làm trước rồi nói sau, đôi khi cũng không buồn để nói ; Nhưng khi nằm trong tay giặc, trực diện với lũ cộng sản bạo tàn, khát máu giết người không gớm tay thì “Ó Đen” Lý Tống hiên ngang, bất khuất, hùng hồn nói trước và làm sau … Lần vượt ngục thứ nhì sau gần 6 năm tù, “Ó Đen” Lý Tống đã làm được điều mà anh đã từng tuyên bố trước mặt bọn cộng sản “Các ông có quyền bắt tôi, bỏ tù tôi … nhưng quyền tự thả, tự phóng thích khỏi nhà tù lúc nào là quyền của tôi” … và sau đó không lâu, “Ó Đen” Lý Tống đã trốn thoát Trại tù A.30 thuộc tỉnh Phú Khánh ngày 12/07/1980.

Hành động của “Ó Đen” Lý Tống “SHIT” vào mặt tên Đàm Vĩnh Hưng, đã cương quyết một cách dứt khoát nói lên lập trường của Người Việt Quốc Gia chân chính không chấp nhận cộng sản dưới bất cứ hình thức nào ; “Ó Đen” Lý Tống cũng “SHIT” vào mặt của đám bưng bô vì đồng tiền mà “hư tâm”, tiếp tay với giặc tổ chức những buổi văn nghệ “Nghị Quyết 36” trong mưu đồ “giải phóng” mảnh đất tị nạn chính trị của Người Việt Hải Ngoại ; “Ó Đen” Lý Tống cũng gián tiếp “SHIT” vào mặt của đám khán giả “Việt kiều yêu nước” đã nhẫn tâm vứt bỏ hai chữ “Quốc Hận” bên ngoài cổng hội trường trước khi bước vào ủng hộ đám văn nô, tiếp máu cho đảng hại dân, bán nước.

Ngày 05/04/1975, chiếc “quan tài bay” A37 của “Ó Đen” Lý Tống bị hỏa tiển tầm nhiệt SA7 của cộng sản bắn trúng vỡ tan thành muôn mảnh … “Ó Đen” vẫn sống.

Tháng 09/1981, “Ó Đen” Lý Tống rời quê hương tìm tự do bằng đường bộ xuyên qua 5 quốc gia với chặng đường dài hơn 3 ngàn cây số trong thời gian gần 2 năm, trốn thoát 3 nhà tù, cuối cùng bơi qua eo biển Johore Baru đầy cá mập từ Mã Lai qua Singapore năm 1983 … “Ó Đen” vẫn sống vì bị cá mập chê.

Ngày 04/09/1992, trên chiếc Air Bus 321-200 của hãng Hàng Không Việt Cộng từ Bangkok, Thái Lan về Sài Gòn. “Ó Đen” Lý Tống thả 50 ngàn truyền đơn kêu gọi đồng bào Tổng Nổi Dậy lật đổ bạo quyền cộng sản và nhảy dù xuống tử địa, nhưng đôi cánh của “Ó Đen” không bung ra (dù bị kẹt không mở), “Ó Đen” bị rơi nhanh xuống “địa ngục trần gian” nhưng Diêm Vương không nhận … nên “Ó Đen” vẫn còn sống vì nhờ rơi vào giữa … ao rau muống.

Mảnh đất tạm dung nơi xứ người là một đơn vị duy nhất còn lại của những “KBC” còn mang nặng hai chữ “Trách Nhiệm” trên vai ; Ngày tàn của lũ Cộng sản Việt Nam tùy thuộc vào sự đấu tranh của những Người Việt Quốc Gia chân chính không chấp nhận cộng sản ; Ngày cáo chung của lũ cộng sản bạo tàn, khát máu chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi … Ngày đó sẽ không xa.

Mẹ Việt Nam hãnh diện có một người con mang tên Lý Tống.

Việt Nam Cộng Hòa hãnh diện có một công dân mang tên Lý Tống.

Người Việt Quốc Gia chân chính hãnh diện có một người Việt Nam mang tên Lý Tống.

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hãnh diện có một Người Lính mang tên Lý Tống.

Không Quân Việt Nam Cộng Hòa hãnh diện có một “Ó Đen” mang tên Lý Tống.

Ngày 24/07/2010
Hoàng Nhật Thơ

Vụ án Lý Tống: Thắng hay Thua?
by May 27, 2012 by HNSG

Hơn 43 phiên toà, vụ án Lý Tống đã kết thúc. Chúng ta thua hay thắng? Câu trả lời là:
chúng ta thua trên mặt Pháp lý, nhưng
đã
Thắng lợi trên phương diện chống NQ-36 của CSVN.

Nhờ đòn chí tử đập vào mặt VC Đàm Vĩnh Hưng của LT nên hắn ta không dám thò mặt ra hải ngoại, đã tạo sự yên ổn, thanh bình từ hơn 2 năm qua trong Cộng đồng người Việt hải ngoại. Riêng đối với Lý Tống chuyện tù tội không còn sự xa lạ và nghĩa lý với anh. Lý Tống biết rõ mọi mọi rủi ro trước khi hành động. Chúng ta chấp nhận hệ thống pháp trị của một xứ tự do Hoa Kỳ, nhưng không bao giờ lùi bước mọi sự cam go gian khổ tù tội để đầu hàng VC trong âm mưu dùng chính sách văn hóa tuyên vận để ru ngủ, làm lũng đọan Cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại. Tin chắc rằng Lý Tống đang ở trong tù không những không có gì buồn hận mà còn hãnh diện vì lý tưởng mà anh đã chọn.

Phản ứng của Bồi thẩm đòan với Lý Tống.
Theo nguồn tin tường thuật thì một số bồi thẩm đoàn rất có cảm tình và cảm tình với Lý Tống vì tinh thần hành xử quyền tự do (Free speech) tranh đấu chống cộng sản VN của Lý Tống. Tuy nhiên luật pháp Hoa kỳ phải được tôn trọng nên buộc lòng họ phải quyết định theo luật lệ đã ban hành. Một vài bồi thẩm viên khác có ý định viết thư riêng cho bà chánh án vụ kiện để xin khoan dung (lieniency) khi hay tin Lý Tống có thể bị kết án tù. Một vài dự đoán là tòa sẽ kết án số lượng ngày tháng tương đướng với số lượng mà Lý Tống đã ở tù trước đây, cộng thêm thời gian án treo…

Một tin không đáng vui khi nghe Lý Tống phỏng vấn cho biết có một cảnh sát người Việt tên Kiệt (??) khi ra trước tòa đã có nhiều lời khai khắc nghiệt không thuận lợi, mà theo Lý Tống không đúng sự thật? Không tỏ tình dòng máu Việt, sao lại lội ngược dòng sông thế nầy? Ngoài ra rất tiếc trong thành phần bồi thẩm đoàn đã không có một người Việt Nam nào cả cũng tạo nên sự bất lợi cho Lý Tống?

Đàm Vĩnh Hưng nói gì và sắp qua lại Hoa Kỳ?
Tin tức cho biết Đàm Vĩnh Hưng đang ở VN lên tiếng phát biểu là sẽ “tha thứ” cho Lý Tống? Phải chăng đây là một lời phát biểu để “chữa ngượng” và “hèn hạ” của ĐVH. Tại sao phải chờ đợi cả 2 năm nay mới lên tiếng trong lúc phiên tòa đang xét xử Lý Tống? ĐVH có dám can đảm đến San Jose để làm nhân chứng trước tòa phiên xử Lý Tống hay là chỉ chui núp đâu đó ở Việt Nam để láo khoét duồng gíó bẻ măng? Nghe nói tháng 8 năm nay ĐVH sé có mặt tại Hoà Kỳ? Có dám không hay là chỉ bắn phát súng thăm dò? Cộng đồng Việt Nam hải ngoại sẵn sàng “chào đón” và “thách thức” ĐVH bất cứ ở nơi nào?

Tóm lại vụ án Lý Tống đạt được tiếng vang và mục tiêu tranh đấu NQ-36 của CSVN. Đây là một Thắng lợi của Cộng đồng người Việt hải ngoại. Nhờ Lý Tống mà Cộng đồng hải ngoại được yên ổn từ mấy năm qua không thấy bóng dáng các ca-sĩ từ Việt Nam bén mảng qua trình diễn ở hải ngọai, đỡ tốn công sức biểu tình đả đảo. Lý Tống chấp nhận sự thiệt thòi trên mặt pháp lý Hoa Kỳ, nhưng anh biết rõ hậu quả việc làm của mình không than phiền oán trách. Cộng đồng chúng ta hãy hướng vào nhà tù, luôn luôn ủng hộ tinh thần bất khuất của Lý Tống và hãy giữ vững niềm tin.

Cao Chánh Cương

 

Lý Tống (những điều tôi biết)” của bạn Phạm Văn Lương K20
by On Mon, 5/28/12, Luong Pham <doibac201963@…> wrote:

Năm 1975, sĩ quan còn ở lại đều phải vào “tù” hay cải tạo, sở dĩ tôi phải đề hai chữ cải tạo và tù vì cũng trên diễn đàn này, cách đây vài năm tôi đã tranh cãi về hai chữ này, và sau đó, một đề tài đăng trên biệt động đã đồng quan điểm với tôi, vì vậy tôi viết chữ cải tạo trong những điều tôi biết về Lý Tống, như một người có một thời cải tạo tại tổng trại 6, tổng trại 5 và trại A 30.

Tôi không biết Lý Tống trước nắm 1975, sau năm 1975, khi vào tổng trại 6 tại trung tâm huấn luyện Lam Sơn, tôi cũng chưa biết Lý Tống là ai. Tổng trại 6 chia làm nhiều trại, trại cấp tá hay những thành phần cộng sản cho là đối tượng quan trọng vào trại 1, sau đó kế tiếp là 2, 3, 4, 5. Lý Tống ở trại 4 hay 5, tôi không chính xác. Các trại nằm dọc theo đường từ cổng trung tâm huấn luyên Lam Sơn, chạy dài hơn cây số. Mấy tháng đầu bọn cai trại cho thoải mái, hàng ngày lao động nhẹ, chặt củi, chặt lá kè, lợp nhà, đào giếng nước… hàng ngày, buổi trưa, tới chiều ai có người nhà đều được thăm, tại khu thăm nuôi. Bỗng có tin từ trại 4, có Lý Tống vượt trại, trong thời kỳ này, thật ra nếu ai muốn đi, cũng không khó khăn lắm vì việt cộng còn lơi là, nghe tin từ dưới trại 4, tôi biết Lý Tống là pilot A 37, bị bắn rơi tại Phan Rang. Lý Tống đã lợi dụng lơi lỏng trong quản lý, Tống không biết móc nối hay làm sao mà chui nằm dưới bụng chiếc xe tải, thật ra chỉ nghe nói, không hình dung Tống nằm như thế nào. Xe chạy ngược lên Ban Mê Thuột, tại đèo Phượng Hoàng, Việt cộng bắt Tống, giải giao về trại 4, khi biết Tống trốn trại. Tại trại 4, bọn quản chế, bắt Lý Tống quì xuống đất, Tống không thi hành, và banh ngực ra, nói các anh muốn bắn, cứ bắn, không chịu quì, câu chuyện này nổi lên và từ đó ai cũng nghe tên Lý Tống, sau này tại trại tôi, cùng tổng trại với Lý Tống, có hai thiếu tá bị tên Sơn Khói gài rủ vượt trại và bị bắn chết, sở dĩ biết bị gài vì 3 người vượt trại, bọn bảo vệ bắn chết 2, và mang tên Sơn khói, làm bộ nhốt nhà cùm nhưng được ăn uống đầy đủ, và được cho thuốc lá, nhiều người bị nhốt đều trông thấy. Khi tên Sơn khói được thả, về làm đội trưởng đội cấp tá cho tới khi trại này chuyển lên Củng Sôn, Tuy Hòa, Sơn khói vẫn làm đội trưởng.

Khi tổng trại 6 di chuyển lên tổng trại 5 tại Sơn Hòa, Củng Sơn, Lý Tống cũng đi theo và ở trại 54. Tôi theo trại cấp tá, ỡ trong rừng, là trại 53. Tại đây cải tạo viên vẫn đi làm, nhưng một hôm nghe anh em trại 54, khi ra ngoài chặt cây gặp những người trại 53, Lý Tống không chịu học tập và chống đối, bị cùm, biệt giam. Tống bị nhốt tại một dãy nhà cùm, nằm ngoài vòng đai của trại 54, nhưng có mấy vọng gác của cảnh vệ. Một hôm, vào khỏng 5 giờ sáng, anh em tại trại 54 la rất lớn” các anh em ơi, tụi việt cộng muốn giết tôi”, người nghe kể lại, buổi sáng nên ai cũng nghe rất rõ, nhưng không ai làm gì được, trong khi đó Lý Tống vẫn tiếp tục la cho tới sáng, mọi người đều thức dậy, nhưng không nghe tiếng súng, ai cũng hy vọng Lý Tống không bị đánh chết.

Thật ra sau này Lý Tống kể chuyện cho anh em trại 53 (trại tôi) nghe, đêm hôm đó, trời còn tối, hai tên cảnh vệ, tới nhà cùm, nói, anh tống, trại tha anh rồi, ra khỏi nhà cùm theo tụi tôi về với anh em cải tạo viên, Lý Tống biết, đây chỉ là bọn cảnh vệ dụ Tống ra khỏi nhà cùm là bắn, rồi đổ tội Lý Tống cố ti2ng trốn nhà cùm, buổi tối và bắn bỏ. Lý Tống không ra, và nói với hai tên cảnh vệ, các anh thả tôi, chờ trời sáng, trại viên ngủ dậy, mọi người đầu biết, tôi sẽ theo ra, còn bây giờ, tôi không ra khỏi nhà cùm này. Nói xong, Tống nằm và la làng, Tống nói bị mấy báng súng nhưng vẫn không ra, càng la to. Mấy ngày sau, Lý Tống bị chuyển trại, lên trại 53, trại cấp tá và thành phần thuộc đối tượng nguy hiểm nhất, trong đó có đại tá Lương, lữ đoàn trưởng Dù, và Thành khóa 19, tiểu đoàn trưởng Dù, cùng chung trại.

Tôi biết Tống từ đó, vì chung trại 53, nhưng tôi và Tống không cùng chung lán, tuy vậy hàng ngày nhiều khi đi làm chung, tôi biết thêm về Tống, Tống nói chung, cao ráo, đẹp trai, trắng và hơi thư sinh, khi nói chuyện, hay khôi hài, nhưng không có gì là khác với anh em, tôi hỏi Tống, hồi làm sao mày bị bắt năm 75, Tống cười, máy bay tao bị bắn, nhảy dù rơi trên một rẫy mía ngút ngàn, tao cuộn dù, dấu trong đám mía, tính theo đám mía chờ tối là đi, không ngờ tụi chăn bò, thấy từ trên trời, tao đi đâu, tụi chặn bò theo đó, cuối cùng du kích tới bắt. Tại trại 53, Tống không có ai thăm nuôi, con bà sơ 100/100, những người khác 3 tháng được thăm một lần, thỉnh thỏang, anh em cũng chia chút đường, chút bánh cho Tống. Tống ăn rất mạnh, ăn hết phần mì của mình, ăn thêm mì của anh em, nó để một cái nón nhựa, buổi sáng ai thấy mình dư mì, cứ để vào đó, Tống cặm cụi lấy chày nhào quết thành một trái banh nhỏ và ăn lần. Qua trại 53, Tống bắt đầu học thổi sáo, ai đã từng nghe tiếng sáo của người mới tập thổi, thì mới thấy khó chịu ghê gớm, cứ trưa hè mà nghe tiếng sao Tống thổi là muốn điên, ai nói sao thì nói, Tống không giận hờn và tiếp tục… Vào dịp Tết, mọi người được thăm nuôi, đội nào cũng đi làm, nhưng khi có người nhà, cảnh vệ sẽ gọi tên cho thăm, Lý Tống được kêu tên, người thăm, nghe nói là anh ruột của Tống, dạy đại học ở Hà Nội, bọn cán bộ trại biết như vậy nên rất sốt sắng, cho người kêu Tống, Tống nói, tôi không có bà con, anh em gì hết, làm sao ai thăm tôi được. Trại cho tên quản giáo gọi Tống, Tống nhất định không đi, cuối cùng đành chịu, và anh Lý Tống phải về. Tống có một đặc điểm, không bao giờ đi dép cao su do trại phát mà chỉ đi chân đất, đôi dép quàng trên cổ tòn ten, phải nói, không dễ gì, khi đi rừng, khiêng súc, chặt tre mà không có dép. Hỏi Tống, sao mày không mang dép Tống, nó trả lời gọn “Da Chân mòn thì còn mọc da khác, dép mòn ai phát dép mới mà đi “, Tống là người nổi danh với câu nói “Con gì nhúc nhích là ăn hết”, cóc nhái, ễnh ương, rắn rít mà gặp Tống, coi như xong, nó lột da cóc, giã thịt cho thật nát, cho chút muối, nướng ăn ngon lành. Đặc biệt Tống ít nói về trốn trại hay ý định gì, vì vậy không ai biết Trong đầu Tống nghĩ gì, Tống không có bạn thân, nhưng không có người ghét, một người bề ngoài, không khác ai trong anh em cải tạo.

Trại 53 khi giao lại cho Công An, được di chuyển về Tuy Hòa, nằm trên một đồng bằng chung quanh là lúa và rẫy, thuộc ấp Thạch Thành, trại A 30. Về A 30, tôi khác lán với Tống, nhưng đều bị trong trại, ra vào trại đều phải qua nhà gác của công an, chung quanh hàng rào trại có chòi canh, và hàng rào kẽm gai, những đội mộc, đội rau, đội văn nghệ, gọi là đội tự giác, ở ngoài, hàng ngày vào trại lảnh cơm và nước. Đội tôi và đội Lý Tống, làm ruộng, sáng phải ra ruộng, chiều tối, tắm rửa, đếm số, vào trại. Tuy không chung đội nhưng gặp nhau vẫn chào hỏi, như đã nói, Tống không có bạn Thân. Hai đội làm ruộng gần nhau, Tống vẫn không có thăm nuôi, nhưng nghe nói, khi Tống làm đội xay sát gạo, có một cô trong đội văn nghệ rất thích Tống, ai cũng nói đầu dây mối nhợ là do người này báo cho Tống, tôi không tin, vì tuy hai đội văn nghệ và xay sát gạo gần nhau, nhưng không được tự do nói chuyện. Một hôm, vào năm 1980, tôi nấu nước cho đội tôi, sau giờ trưa, anh em nghỉ trưa, ra ruộng làm buổi chiều, tôi bắt đầu đi lấy củi để nấu nước cho anh em cải tạo ngày hôm sau, tôi đi khá xa, vào các rẫy lấy củi, nhờ vậy mà tôi quen nhiều người làm rẫy, trồng mía, tới mùa làm đường, tôi mang hai ba loong gô theo, nhiều cô làm mai xin tiếp đường cho tôi đường non mang về, tôi chia cho mấy bạn thân cùng lán ăn thoải mái, ngày mai xin tiếp (phải nói, lúc này dân chúng thấy rõ cộng sản rồi, nên rất cảm tình với người cải tạo), mới có dịp ăn đường non mệt nghỉ. Mấy cô làm mía, tiếc gì một loong gô đường.

Đây nói chuyện Tống, một hôm tôi đi ngang qua mấy bụi chuối trồng theo bìa ruộng, lúc đó anh em đã ra ruộng lúa hết, tôi thấy Tống, mặc bộ đồ tù sọc đỏ, nằm ngay gốc chuối, tôi tưởng Tống ngủ quên, tôi lấy chân lay Tống dậy, nói Tống “Đội mày đi làm hết trơn rồi, sao mày nằm đây”, Tống vẫn nằm, trả lời Tao đau đầu quá, tao xin ông Lía (cán bộ quản giáo) đội 9, nghỉ buổi chiều nay, ngủ chút xíu cho đỡ đau đầu , rồi nó hỏi tôi, mày đi lấy củi hả, tôi ừ, rồi nói với Tống, thôi mày nghỉ cho khỏe, tao đi đấy”. Hôm đó, nếu không lầm là thứ sáu, ngày hôm sau nghỉ lao động. Hôm sau, theo lệ thường, ngày nghỉ, thường ai có thăm nuôi thì nấu ăn, không có gì thí chạy qua mấy lán, gặp bạn bè, nói chuyện, ai có cà phê thì rủ nhau, mấy thằng một ly cà phê, nhâm nhi, nói chuyện đời, A 30 cho thăm nuôi xả láng, không hạn định bao nhiêu quà bánh, gạo, đường đều được mang, nhiều nhà khá giả mang cả gánh thăm nuôi. Tụi tôi đang, mỗi người một nơi, trong hàng rào dây thép, thì khoảng 10 giờ trưa, nghe tiếng kẻng tập họp, ai về nhà nấy, điểm danh. Số là, thường ngày nghỉ, 10 giờ mọi người đều lãnh cơm, cơm do người trực của đội gánh từ nhà bếp, tới từng lán chia. Thường ai không có mặt thì nhờ bạn nằm gần lãnh dùm, hôm đó, lán của Lý Tống, khi chia cơm, người chia cơm thấy không có đồ lãnh cơm của Tống, nên kêu inh ỏi, Lý Tống đâu rồi, không lãnh cơm, người chia cơm, hỏi Tống có nhờ ai lãnh cơm không?, kêu hoài kêu hủy, người đội trưởng Tù, báo cáo cho chòi canh ngoài cổng, cảnh vệ bèn đánh kẻng kêu tập họp điểm danh từng nhà, ai cũng có mặt, chỉ thiếu Lý Tống, cảnh vệ báo lên trại, lệnh truy nã tù trốn trại bắt đầu. Ai trong anh em, cũng mong cho Tống đừng bị bắt, và trốn được, và quả thật cả tuần, cả tháng, và cả năm, không bao giờ bắt được Tống. Nắm 1981, khi tôi ra khỏi A 30, tôi vẫn mang một câu hỏi trong đầu, Tống ra khỏi trại bằng cách nào, và đi ra sao?

Tôi không là bạn thân của Tống, nhưng cùng chung trại mấy năm, tôi phục Tống khi nghe và thấy những hành động của Tống, Tống là một người vượt trại giỏi, nhưng tiếc thay, Tống không kết hợp được nhiều người, trước sau vẫn hành động đơn độc, sau này khi nghe, đọc một bài báo Mỹ nói về Tống, tôi thấy Tống phi thường, nếu có bạn nào đi Mã Lai, mỗi chiều thứ Sáu, rời khỏi trại huấn luyện JWS “Jungle Warfare School”, tại Johore bahru, Malaysia, qua chiếc cầu thật dài giữa eo biển Malaysia và Singapore, các bạn mới cảm phục Lý Tống, không những về ý chí, mà phải thán phục vì sức khỏe của Tống, khi Tống bơi qua eo biền này, dưới dòng nước xanh, sóng mạnh, Tống đã tới tòa đại sứ Mỹ tại Singapore, bằng một câu tiếng anh trôi chảy “Tôi xin gặp đại sứ Mỹ”, tôi là một sĩ quan không quân VNCH, đã đi từ VN qua nhiều nước, và vừa bơi qua eo biển Mã Lai tới đây. Lý Tống được lệnh từ Mỹ, ra khỏi singapore chỉ sau vài tiếng đồng hồ.
Phạm Văn Lương K20

 

.

Thắp Nến cầu bình an và ký TNT ủng hộ Lý Tống trước City Hall San José
by Người chuyển bài : Kim Phạm 6/5/2012 – Tôn Nữ Hoàng Hoa

 

Tính Cách Quan Hệ Giữa Văn Nghệ Và Chính Trị

Khi nói đến vấn đề phức tạp trên sự liên hệ giữa văn nghệ và chính trị chắc chắn chúng ta sẽ phải đối diện rát nhiều dị biệt về mặt lý luận và cảm tính. Tuy nhiên nhìn vào khía cạnh lịch sử của người Việt Nam trong giai đoạn chủ nghĩa cộng sản xâm chiếm đất nước mình từ 1930 cho đến nay , để từ đó chúng ta có thể có một khái niệm rõ ràng về những sự phản đối mạnh mẽ của người Việt tỵ nạn VC tại hải ngoại đối với những ca sĩ của Việt Cộng trong nước ra hải ngoại trình diễn .

Sự quan hệ giữa Chính Trị và Văn Nghệ là sự liên hệ giữa con người và con người . Những hoạt động của cả hai phạm vi văn nghệ và chính trị đều phát xuất từ con người . Ở đây không phải là những tác động từ máy móc để có thể kết hợp hai sự việc làm một, vì cả văn nghệ và chính trị là hai sự việc có tính chất độc lập từ căn bản.

Đúng vậy Chính trị và Văn Nghệ không là Một, nhưng cái mà chúng ta đang bàn đến chính là mối quan hệ giữa chính trị và Văn nghệ . Đây chính là mấu chốt của vấn đề. Một khi văn nghệ phải phục tùng chính trị. như vậy Văn nghệ có làm chính trị không? Văn nghệ thực hiện đường lối chính trị tức là đã làm chính trị và những ca sĩ văn công thực hiện đường lối chính trị qua văn nghệ thì họ cũng chính là những con người đang hoạt động tích cực cho chính trị. Đúng không?

Như vậy thì tại sao người Việt Tỵ nạn VC tại hải ngoại lại “tự dưng” kết hợp hai sự việc riêng rẽ Văn Nghệ và chính trị lại với nhau để bày tỏ sự phẫn nộ của mình qua hình ảnh “rất đơn thuần” của ca sĩ VC trong nước ra trình diễn văn nghệ nhất là những ca sĩ có thẻ đảng như Đàm Vĩnh Hưng. Hỏi tức nhiên quí vị đã trả lời .

Trong lịch sử sự quan hệ giữa văn nghệ và chính trị đã là một diễn hình thực tế trên sự tranh hùng giữa Hán và Sở

Năm 202 Trước Công Nguyên, Lưu Bang cùng quân của chư hầu đánh quân Sở thắng Hạng Vũ một trận quyết liệt ở Cai Hạ. Quân Hán quá đông nên quân Sở không thắng nổi.
Hạng vương đóng quân ở trong thành Cai Hạ, binh ít, lương hết. Quân Hán và quân chư hầu bổ vây mọi mặt.
Lưu Bang dùng văn nghệ sai binh lính trổ lên điệu ca nước Sở làm quân Sở xa nhà nghe tiếng hát quê hương trên trận mạc lòng bỗng vấn vương thương nhớ quê nhà đã làm hao tổn sức đề kháng đang cần thiết trước sự tấn công như vũ bảo của Lưu Bang.

Đang đêm, Hạng vương nghe quân Hán ở bốn mặt đều hát giọng Sở, Hạng vương lại tưởng Hán đã lấy được Sở bèn phá vây bỏ chạy, quân Sở tan hàng. Lưu Bang sai Quán Anh đuổi theo. Hạng Vũ chạy đến Ô Giang cùng đường. Có người muốn đón sang sông về Giang Đông nhưng Hạng vương không nghe vì xấu hổ với người Giang Đông nên tự vẫn. Nước Tây Sở mất. Lưu Bang lên ngôi hoàng đế, lập ra nhà Hán.

Trên bối cảnh chính trị của Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa tại Nam Việt Nam sự quan hệ giữa Văn Nghệ và Chính trị cũng là một vấn đề trong quốc sách của Chính Phủ VNCH. Vì lẽ đó mà có Cục Tâm Lý Chiến và cơ sở Dân vận Chiêu Hồi

Chắc chắn trong thế hệ của chúng tôi không ai lại không nghe những chương trình ban đêm của Cơ Quan Dân vận Chiêu Hồi trên những bài ca chiêu hồi như Vế Đây Anh của Nhạc Sĩ Anh Bằng qua giọng ca mượt mà của Hoàng Oanh:

Người ơi ! nước Nam của người Việt Nam
Vì đâu oán tranh để lòng nát tan
Đây Bến Hải là nơi ngăn cách đôi tình
Đứng lên tìm chốn yên vui thanh bình
Người ơi ! sống chi cuộc đời thương đau
Về đây áo cơm đùm bọc lấy nhau
Đây nỗi lòng người dân tha thiết mong chờ
Cớ sao người vẫn đang tâm thờ ơ….

Xem như vậy sự quan hệ giữa chính trị và văn nghệ là quan hệ rất cần thiết trên mục đích dùng văn nghệ để đạt mục tiêu chính trị . Ở đây chúng ta thấy những người làm chính trị và những người sáng tạo văn nghệ cũng như những ngừơi sáng tác nghệ thuật đều là những người có xu hướng áp đặt chính trị trên sự suy nghĩ của con người. Quí vị có đồng ý không? Nếu không tại sao lại có những bài ca được hát ra trên mục tiêu chính trị?.

Trở lại vấn đề VC có dùng văn nghệ để đạt mục tiêu chính trị hay không?

Trong thực chất dưới xã hội chủ nghĩa do VGCS lãnh đạo tại Việt Nam thì Đảng nắm quyến lãnh đạo đất nước Quyền lãnh đạo này bao gồm toàn cư dân sinh sống trong nước và toàn bộ lãnh vực hoạt động trong xã hội chủ nghĩa của chúng không loại bỏ bất cứ một lãnh vực nào ngay cả vấn đề sáng tạo nghệ thuật

Ngay trong khi tiến quân xâm chiếm Nam VN. VGCS đã chỉ đạo văn nghệ sáng tác hằng loạt những ca khúc kháng chiến “chống Mỹ cứu nước” cùng khắp nẽo đường hát từ hậu phương đến chiến trường và trên khắp hang cùng ngõ hẽm của rặng núi Trường Sơn để khích động con dân thể hiện khí phách anh hùng cứu nước.

Những sáng tác được chỉ đạo từ đảng VGCS có ý thức đánh động lòng yêu nước của người miền bắc trong việc tham chiến ở miền Nam, vượt trường sơn gian khổ để “giãi phóng” người dân miền Nam. Nhưng trên thực tế thì tính chất bá quyền áp đặt vào văn nghệ của VGCS là thôi thúc con dân miền bắc đem máu xương của mình để phục vụ mộng bá chủ hoàn cầu của Liên Sô .

Sau khi chiếm được Nam VN, VGCS đã đưa đất nước này vào một tình trạng đói khổ nhất thế giới . VN còn xếp hạng đứng sau những nước nghèo khó nhất thế giới. Đảng VGCS đã phải bày biện “đứa con VN nghèo đói” nhất thế giới trên các vĩa hè quốc tế để “lạy ông đi qua , lạy bà đi lại” xin chút tiền còm về chấn chỉnh sự tồn tại của đảng chúng nó

Năm 1986 trước khi nghị quyết 06 đổi mới ra đời để lừa bịp thế giới vào VN đấu tư thì trước đó nghị quyết 05 của Bộ Chính Trị ra đời đã viết: ” Từ khi Đảng ta ra đời và lãnh đạo cách mạng Việt Nam nhất là từ sau cách mạng tháng tám thành công, văn nghệ văn hóa VN đã trở thành một bộ phận khắng khít với cách mạng, tham gia tích cực vào cuộc đấu tranh tự do cho tổ quốc, xây dựng cuộc sống mới cho nhân dân, văn hóa văn nghệ phát triễn mạnh mẽ”…

Như vậy đã cho chúng ta nhận thức rằng Đảng VGCS ra đời thì văn hóa văn nghệ trở thành văn nghệ cách mạng và khi Đảng đưa ra chiêu bài Đổi Mới thì văn nghệ văn hóa phải đặt dưới quyền lãnh đạo của Đảng, thực hiện những mục tiêu và đường lối đổi mới của Đảng .

Chính vì văn nghệ văn hóa khắng khít với cách mạng của đảng VGCS thì không dễ gì chúng lại xuất cảng những ca sĩ ra hải ngoại không thi hành chỉ thị của chúng.

Ngoài nghị quyết 05 của Bộ Chính Trị trước khi có nghị quyết Đổi Mới thì bộ Chính Trị Đảng VGCS đã khẳng định văn nghệ văn hóa phải tham gia tích cực vào công cuộc tự do cho Tổ Quốc (Chỉ có Tổ Quốc có tự do chứ không phải người dân có tự do đâu nhé) thì thử hỏi quí vị có ca sĩ nào từ trong nước ra hải ngoại không thi hành chỉ thị của Đảng mà lại được trở về bình yên. Nhất là mới đây Chính vì văn nghệ văn hóa khắng khít với cách mạng của đảng VGCS thì không dễ gì chúng lại xuất cảng những ca sĩ ra hải ngoại không thi hành chỉ thị của chúng.

Nhất là mới đây, ngày 17/4/ 2012 tại Hà Nội, cái gọi là Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam của Việt Gian Cộng Sản và Ủy Ban Dân tộc của VC đã ký kết chương trình phối hợp giai đoạn 2012-2016 nhằm nâng cao công tác tuyên truyền, vận động đồng bào trong và ngoài nước thực hiện chủ trương, đường lối của Đảng.

Chính vì lẽ đó mà vấn đề của Lý Tống trên vụ án của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là một vấn đề một mất một còn với bọn VGCS hôm nay . Chúng không ngại tốn kém tiền bạc để phải thắng vụ kiện của Lý Tống hầu làm khiếp nhược người Tỵ Nạn cs tại hải ngoại trong việc chống văn công ra hải ngoại tuyên truyền.

Chúng ta nhận thấy chiêu bài và đường lối của VGCS hôm nay là kêu gọi hòa hợp hòa giãi qua những bài ca xóa bỏ hận thù yêu thương nhau như tiêu biểu bài ” Không Thể và Có Thể” do ca sĩ của chúng trình bày.

Tiếp theo kêu gọi xóa bỏ hận thù chúng dùng hình ảnh quê hương để kêu gọi nỗi hoài niệm của người tha hương trở về nước ngoan ngoãn đi dưới cờ đỏ sao vàng và khi trở ra hải ngoại thì không còn tinh thần đấu tranh chống chúng nữa.

Riêng về ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng qua cái nick Mr. Đàm đã cho thấy tư tưởng “làm cha” thiên hạ ở đây . Tự phong cho mình là mister Là ông chẳng khác nào tên đảng viên vgcs này muốn trở thành Staline bắt mọi làm tôi mọi như Tố Hữu đã bắt mọi người thương cha thương mẹ thì ít mà thương ông (staline) thì nhiều (sic)

Ngoài việc khiếp nhược người dân hải ngoại ra bằng mọi cách chúng phải chiến thắng vụ án Đàm Vĩnh Hưng vs Lý Tống để chúng chứng minh cho con dân quốc nội biết rằng chúng cũng đang có quyền hành tại hải ngoại mà thực chất chúng lợi dụng vào những sơ hở của luật pháp

Chính sự tuyên truyền này sẽ làm cho những mầm đề kháng chống lại chế độ độc tài của chúng sẽ không có cơ hội trỗi dậy góp mặt vào mãnh đất đấu tranh giãi thể chúng tại VN .

Ở đây chúng tôi không tranh đấu cho cá nhân Lý Tống cũng như chưa bao giờ giao thiệp với Lý Tống. Chúng tôi cũng cẩn trọng viết về những hành động riêng rẽ của ông ta cái nào đáng ca ngợi thì chúng tôi ca ngợi.

Ngoài ra chúng tôi không có ý trở thành ” Quan Âm Bồ Tát” khi viết về Lý Tống hay thậm chí bài viết của chúng tôi đã làm quí vị muốn ói, chúng tôi cũng phải viết ra vì đây là phúc lợi chung của tập thể qua sự việc Lý Tống cảnh cáo Đàm Vĩnh Hưng

* Hình ảnh Lý Tống “giả gái” cho thấy một hình ảnh đích thực của thái độ “tự vệ” vì hơi cay Pepper này ngừơi ta chế ra cho phụ nữ phòng thân khi bị kẽ gian tấn công ngay trên đất nứơc Hoa Kỳ, chứ không phải vũ khí giết người .

* Hình ảnh Lý Tống giả gái xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng là một hình ảnh nói lên hành động “tự vệ” trước sự “tấn công xâm chiếm” cộng đồng người Việt Tỵ nạn CS tại hải ngoại

Chúng tôi biết khi bài viết này đến tay quí vị sẽ có một số quí vị không đồng ý. Cho dù quí vị có bị “ói” khi đọc bài viết này thì xin quí vị Please đừng chửi tôi mà hãy nhìn vào phúc lợi chung của tập thể , tham gia vào việc ủng hộ vụ án Lý Tống để đấu tranh thắng bọn VGCS qua kế hoạch dùng sự sơ hở của luật pháp Hoa Kỳ để khiếp nhược chúng ta trong vấn đề phản đối văn công của chúng ra hải ngoại tuyên truyền .

Tôn Nữ Hoàng Hoa
06/03/2012

 

VỤ ÁN LÝ TỐNG: THỬ ĐỀ NGHỊ 3 MỤC TIÊU TRANH ĐẤU

Cộng đồng người Việt hải ngoại trên toàn thế giới đang nôn nức hướng về vụ án Lý Tống và đang bừng lên tranh đấu tìm cách giải thoát cho Lý Tống nơi chốn lao tù khổ hạnh. Vậy chúng ta phải làm gì để đạt được mục tiêu nầy ? Xin thử đề nghi tiến trình tranh đấu cần đạt được 3 mục tiêu sau đây.

Cấp thời và ngắn hạn: Lý Tống ra khỏi nhà tù

Chúng ta biết Lý Tống sẽ bi kết án vào phiên toà ngày 22-6-2012. Bồi thẩm đoàn đã kết tội Lý Tống, chánh án tòa không thể tha bổng Lý Tống được. Theo tin tức thì chánh án có thể tuyên phạt tối đa 3 năm 8 tháng tù, nhẹ nhất là án treo (probation) và tập dịch cộng đồng (community services). Thiết nghĩ ngay bây giờ chúng ta nên tập trung tìm mọi phương cách để Lý Tống được ra khỏi tù. Phải làm gì để đạt được mục tiêu ngắn hạn nầy ?

  • Tạo áp lực dư luận: Tổ chức biểu tình rậm rộ hằng tuần trước nhà tù và trước toà án trong ngày xử án 22-6-2012. Các cuộc biểu tình cần được đông đảo, có nhièu cơ quan đoàn thể khắp nơi trong cộng đồng (biểu ngữ danh xưng đại diện các tổ chức cộng đồng, hội đoàn) tham gia gây tiếng vang trong dư luận đặc biệt các giới truyền thông Hoa Kỳ. Biết rằng toà án thường căn cứ theo pháp luật, nhưng đôi khi cũng bị ảnh hưởng đến tiếng nói áp lực dư luân. Ở Hoa Kỳ vừa xẩy ra vụ một em Mỹ da màu tên Trayon Martin bị anh George Zimmerman bắn chết, nhưng cảnh sát của thành phố Stanford, Floria đã không bắt và kết tội vì căn cứ vào điều luật “Stand Your Ground” quyền tự vệ bắn trả. Vụ nầy cứ tưởng được quên lãng chìm xuồng, nhưng sau đó cộng đồng Mỹ da màu đã tổ chức biểu tình rầm rộ, làm cho thống đốc Tiểu bang Floria đã bổ nhiểm một công tố viên đặc biệt (special proscutor) điều tra. Kết quả anh Zimmerman bị kết tội (indited) giết người đã bị bắt cũng nhờ có các cuộc biểu tình đồng loạt của cộng đồng Mỹ da màu.
  • Vận động bổi thẩm đoàn: Trong bài báo của San Jose Mercury News ngày 24 tháng 5 năm 2012, ký giả Tracy Kaplan tiết lộ một vài bồi thẩm viên có ý định sẽ viết thư cho bà Chánh án xin khoang dung miễn án tù (lienency) cho Lý Tống. Quí đồng hương, hội đoàn ở San Jose có thể tìm cách liên lạc với cô Tracy Kaplan để nhờ tìm hiểu thêm vận động xem quí thẩm đoàn viên kia đã biên thư cho bà chánh án chưa?
  • Thỉnh nguyện thư: Trong vụ Trayon Martin và Zimmerman nói trên thỉnh nguyện thư của cộng đồng Mỹ da màu có đến 2 triệu người ký tên. Được biết hiện nay trong cộng đồng hải ngoại đang luân lưu ký thỉnh nguyện thư cho Lý Tống, nhưng chưa biết rõ đã được bao nhiêu người. Đây cũng là một áp lực dư luận cần được làm cấp thiết vì ngày tuyên án Lý Tống chỉ còn 3 tuần lễ nữa thôi.
  • Tránh phê bình chỉ trích: Trong thời gian đang tìm cách cứu Lý Tống ra tù, chúng ta cần tự chế không nên tuyên bố phê bình chỉ trích tòa án, các bồi thẩm đoàn, nhân chứng liên hệ (kể cả một cảnh sát người Việt Nam) trong vụ xử án….làm bất lợi cho phiên tòa tuyên án sắp tới. Không nắm vững mọi dữ kiện hồ sơ chi tiết vụ án, xin đừng nên phát biểu, viết lách vô trách nhiệm theo thiển kiến riêng tư của mình, làm mất cảm tình dư luận nếu không nói làm hại cho Lý Tống.

Mục tiêu trung và dài hạn : Kháng cáo để xóa bản án Lý Tống

Theo luật định Lý Tống có quyền kháng án (appeal) dù được ra khỏi hay trong nhà tù. Trường hợp Lý Tống đang ở tù cũng có thể xin tại ngoại trong lúc chờ đợi kháng cáo. Mục tiêu tối hậu là để xóa bản án mà tòa dưới đã kết tội cho Lý Tống. Thực thi được mục nầy cần có hai điều kiện : Tiền và luật sư giỏi. Luật sư giỏi bây giờ phải trả $500 một giờ trở lên. Vụ án có thể kéo dài hằng năm tốn kém đến hằng trăm ngàn đô-la. Trường hợp kháng cáo có kết quả trong cộng đồng chúng ta đã xẩy ra, đó là vụ án của Ủy ban chống cờ VC ở tiểu bang Washington hủy bỏ bản án của tòa dưới. Tuy nhiên vụ án nầy vẫn chưa kết thúc vì phía bên đương đơn (Plaintiff) đang kháng án lên Tối cao pháp viện tiểu bang.

Mục tiêu thứ ba: Lý Tống tiếp tục ở tù ?

Nếu 2 mục tiêu trên không thực hiện được, chúng ta chấp nhận để Lý Tống ở tù và tiếp tục nêu cao tinh thần Lý Tống tđể tiếp tục đấu tranh gây tiếng vang trong dư luận chính giới và các cơ quan truyền thông Hoa Ký và trên thế giới. Đoàn kết và quyết tâm là yếu tố quan yếu để thàng công trong mục tiêu nầy.

Chuyện bên lề

Qua vụ án Lý Tống, chúng tôi có tham khảo với một Luật sư đã biết về việc Lý Tống xịt hơi cay vào mặt Đàm Vĩnh Hưng, vì Lý Tống đã kể lại cho ông ta nghe khi ngồi chung một bàn trong tiệc gây qũy pháp lý ở Dallas có Lý Tống tham dự. Vị luật sư nầy cũng là người đã biện hộ cho 7 anh chị em chúng tôi bị kiện đòi 17 triệu đô-la, vì cuộc biểu tình chống Đàm Vinh Hưng ở Dallas. Ông ta lấy làm tiếc Lý Tống đã bị bổi thẩm đoàn kết 4 tội danh, vì không có đủ các bằng chứng dữ kiện tài liệu để thẩm xét nên ông ta dè dặt phát biểu ý kiến. Tuy nhiên ông ta có đưa ra một nhân định có vẻ độc đáo ít ai nghĩ đến : “Đây là một vụ án có tính cách chính trị nếu luật lệ cho phép có thể xin dẫn độ (extradition) Đàm Vĩnh Hưng từ Việt Nam qua Hoa kỳ để làm nhân chứng (witness) vụ án và chứng minh DVH trước tòa là một cán bộ CSVN đã đưa sang Mỹ để tuyền truyền lũng đoạn Cộng đồng người Việt hải ngoại….” Biết đâu có thể gây được sự lợi thế và cảm tình bồi thẩm đoàn, cũng như các bối cảnh khác liên quan đến tiến trình xét xử án Lý Tống “. Chứng minh Đàm Vĩnh Hưng là một đảng viên cán bộ đảng CSVN là một điều không khó vì chúng ta đã cá tài liệu đầy đủ, nhưng muốn triệu hồi DVH qua đây để làm nhân chứng không biết hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ có thoả hiệp khả hữu hay không ? Một vấn đề khó khăn phức tạp tốn kém không biết có làm nổi không ?

Lời kết

Gạt bỏ ra ngoài những thị phi vô bổ của Việt gian phá hoại, người yêu chuộng tư do và bảo vệ chính nghĩa quốc gia chống CSVN phải có bổn phận và trách tìm đủ mọi cách để cứu Lý Tống.

Cao Chánh Cương

 

 

Advertisements

Author: Lý Tống

Lý Tống sinh ngày 01/09/1945 tại Huế, gia nhập Binh chủng Không Quân năm 1965, thuộc Khoá 65A, và du học Hoa Kỳ năm 1966. Vì trừng trị một niên trưởng hắc ám, Lý Tống bị kỷ luật, bị sa thải và trở về nước. Lý Tống được tuyển vào hãng Pacific Architech & Engineer và chỉ trong vòng 3 tháng thực tập ngành Thảo Chương Viên, Lý Tống tự động sửa một program chính của hãng, giảm thiểu nhân số phòng Phân Tích từ 5 nhân viên xuống còn một mình Lý Tống. Do công trạng thần kỳ đó, Lý Tống được Chủ Tịch Hội IBM Chapter Việt Nam đề nghị bầu vào chức Phó Chủ Tịch và cấp học bổng du học ngành Programmer. Nha Động Viên đã gọi Lý Tống nhập ngũ Khoá 4/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức trước khi Lý Tống hoàn thành thủ tục nên anh bỏ mất cơ hội du học Hoa Kỳ lần thứ nhì. Lý Tống là người duy nhất bị sa thải vì kỷ luật được trở lại Không Quân Khoá 33/69 và tốt nghiệp Hoa Tiêu ngành Quan Sát. Năm 1973, Lý Tống được huấn luyện lái phi cơ A.37, trở thành Phi Công Phản Lực Cường Kích. Vốn là người của xứ cố đô ngàn năm văn vật, Lý Tống là một tổng hợp của nhiều con người : Vừa giang hồ lãng tử, vừa nghệ sĩ, businessman, vừa là hoa tiêu gan lì gai góc. Đề cập đến các chiến tích lẫy lừng với danh hiệu Top Gun của Lý Tống, có câu nhận xét của Phi công cùng Phi Đoàn Ó Đen thường được nhắc nhở đến : “Nếu 4 Vùng Chiến thuật có 4 Lý Tống, VC sẽ không ngóc đầu lên nỗi !“. Về Danh Hiệu PAPILLON, Lý Tống đã sáu (6) lần vượt ngục, chỉ thua Papillon Pháp, người vượt ngục chín (9) lần. Sự khác biệt giữa Henri Charrièrre và Lý Tống gồm các điểm : * Henri chuyên vượt ngục bằng đường biển, Lý Tống “chuyên trị“ đường bộ.* Henri luôn luôn dùng tiền nhờ người khác giúp đỡ và hợp tác, Lý Tống chỉ trốn một mình và mọi kế hoạch từ A đến Z đều chính tự mình vạch ra và thực hiện. * Ngoài ra, Henri chỉ chú tâm vượt rào “ra“ vì sự sống còn của bản thân, Lý Tống còn 3 lần vượt rào “vào“ các Phi trường (2 lần Phi trường Tân Sơn Nhất và 1 lần Phi trường Ubon Rachathani tại Thái Lan, tức Tổng cộng 9 lần bằng Henri Charrière) để đánh cắp máy bay, thi hành các Điệp vụ vì sự sống còn của Dân tộc VN. Thành tích vượt ngục được Ông Julian, Trưởng Phòng Phản gián Singapore, đánh giá : “Lý Tống là bậc thầy của Papillon“. Tháng 09/1981 Lý Tống rời quê hương tìm tự do bằng đường bộ, xuyên qua 5 quốc gia, dài hơn 3 ngàn cây số, trong thời gian gần 2 năm, trốn thoát 3 nhà tù, cuối cùng bơi qua eo biển Johore Baru từ Mã Lai đến Singapore, và được chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận cho đi định cư tại Mỹ vào ngày 01/09/1983. Cuộc hành trình vượt biên tìm tự do của Lý Tống ly kỳ vô tiền khoáng hậu, độc nhất vô nhị của thế kỷ 20 được Tổng Thống Ronald Reagan vinh danh qua nhận định : “Your courage is an example and inspiration to all who would know the price of freedom“ (Sự can trường bất khuất của Lý Tống là một biểu tượng và nguồn cảm hứng cho những ai muốn biết cái giá của tự do) ; và được ca tụng bởi những Tờ báo, Tạp chí nổi tiếng nhất thế giới như : Barry Wain của The Wall Street Journal : “Ly Tong is in a class by himself“ và Anthony Paul của Reader’s Digest : “His flight has become one of the great escape saga of our time“....... (Xin đọc thêm các bài tiểu sử của Lý Tống)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s