THƠ TÌNH NHÂN

TRÁI CẤM
(For my lover Lý Tống)

Khi em về hong dáng sầu trong nắng
Nghe gió buồn trên con phố đìu hiu
Anh đứng ngậm ngùi dõi mắt trông theo
Lòng mây xám bỗng mưa giăng thành lệ.
Ðời vẫn song đôi nhưng tình đã lẻ
Người chót neo nhưng thuyền vẫn căng buồm
Anh như con tàu khát sóng đại dương
Em tù ngục muốn tung xiềng bổn phận.
Len lén tìm nhau đôi môi trái cấm
Hai vòng tay ghì trắc ẩn trong tim
Sau phút mặn nồng em chợt ưu phiền
Anh tư lự nén câm lời hối hận.
Cứ để niềm vui, đau thương lẫn lộn
Nghìn đắn đo từng thoáng nhớ bâng khuâng
Khi tình hồng lên trái chín ăn năn
Em khẻ hái trao anh mầm tội lỗi.
N.B. (Miami Beach)

TÌNH LONG DISTANCE
(For my lover Lý Tống)

Một ngày không nghe lời anh nói
Là một ngày dài như mùa đông
Một ngày tên em anh không gọi
Là một ngày không có nắng hồng.

Em muốn làm cao, em muốn thản nhiên
Em muốn đày anh đến xứ ưu phiền
Cho anh bơ vơ dưới trời thương nhớ
Ðể thoáng mơ buồn nhắc gọi tên em.

Em muốn gặp anh em không cười
Lúc nào cũng làm mặt không vui
Cho anh sợ người yêu anh khóc
Ấp úng trăm lời mật rót tai.

Người ta nói người con gái khi yêu
Thường hay ước một điều, nói một điều
Như em nói không anh phải tin là có
Như em nói đừng anh nhớ đừng nghe theo.

Mà mấy hôm nay sao anh không về?
Trăm lần chuông gọi chẳng ai nghe
Em ngẩn ngơ buồn, âu lo, bối rối
Hay là anh đã có ai rồi…?

Hai đêm rồi thao thức thâu đêm
Nhớ anh buồn quay quắt cả hồn
Chao ôi! Không biết ai là khổ
Em giận anh hay anh giận em?

Trời ơi! ước gì nghe anh nói
Cho em tan hòa trong niềm vui
Ước gì đầu giây tên em anh gọi
Ðể em xin làm nô lệ suốt đời.
Một ngày vắng anh.
N.B.

HÃY YÊU EM
(Cho người tình xa Lý Tống)

Hãy yêu em như sóng vờn cát mịn
Tia nắng hồng sưởi ấm vỗ tình lên
Cho môi em lịm ngọt mãi không quên
Vòng tay siết anh đưa em vào mộng.

Hãy cọ sát cho châu thân nóng bỏng
Đôi bờ vai rung động ngực no tròn
Ru hồn em cùng ra biển lên non
Hương da thịt còn tê mê đầu lưỡi.

Hãy quấn quít vào nhau hơi ấm sưởi
Trọn đêm nay và mãi mãi không quên
Hiến cho nhau mật ngọt tuổi hoa niên
Để mai một mình chẳng còn nuối tiếc.

Như ong bướm hút nhụy hoa mải miết
Quên đất trời và quên cả nhân sinh
Trăng ngoài kia sương nhỏ giọt lung linh
Thân ủ nhựa cành đơm bông kết nụ.

Khắp vạn vật đều giao hoan tinh tú
Luật đất trời hai đứa cứ keo sơn
Đừng để em đêm gối chiếc cô đơn
Trăng thiếu phụ sẽ dỗi hờn buồn tủi.
B.X.

ÐA TÌNH
(Cho người tình xa Lý Tống)

Trái tim em bừng bừng như lửa đỏ
Chảy tan rồi hồn băng giá đêm nay
Cơn động tình cùng trổi dậy Ai hay?
Mùi da thịt rợn người đêm trăn trở.
* * *
Ðời Tình Ái đầy giấc mơ rực rỡ
Dấu ấn tình còn bỏng cháy thịt da
Lòng cuồng si Ai, điên đảo, yêu ma
Vùng hoan lạc rần rần cơn thèm nhớ.
* * *
Cuồng nhiệt đôi môi cắn sâu, máu vỡ
Ngực căng phồng bóp nát tim dại tê
Chỉ động vào xiêm áo đã… đê mê
Yêu đương gọi… thành đợi chờ khổ ải.
* * *
Hãy ôm em, siết ghì em mãi mãi
Dẫu vòng tay đã lỡ hẹn cùng ai
Nỗi đam mê, quấn siết chặc bờ vai
Ðêm mơn trớn vẫy vùng thân vụng dại.
* * *
Hãy hôn em bằng đôi môi rực cháy
Ðể bốn mùa hoan lạc chỗi hồi sinh
Trong hoan mê em rướn lịm trân mình
Yêu, yêu nữa, kẻo “xuân xanh” vuột mất!
B.X.

TUỔI CỦA EM
(Cho người tình xa Lý Tống)

Tuổi của em vẫn còn mơ hoa cúc
Nửa đêm nằm vật vã nhớ về nhau
Gió thì thầm thổi qua rặng phi lao
Nghe sóng vỗ dường như cơn bão nổi.

Tuổi em trao không ngần ngừ từ chối
Tình nhân ơi! sao xa vắng bâng khuâng
Đây ngọt ngào niềm hạnh phúc hiến dâng
Trên da mịn bên vành môi thật sát.

Tuổi của em tuổi yêu đương khao khát
Em một mình đi lạc bước rong chơi
Cho em say những giây phút tuyệt vời
Và âu yếm thay đêm dài hiu hắt.

Tuổi của em đêm xuân về tỉnh giấc
Đêm một mình với nỗi nhớ dâng cao
Núp sau rèm trăng thiếu phụ xanh xao
Đêm trăn trở ôi thôi đêm chờ sáng!

Tuổi của em mơ những ngày hửng sáng
Một thoáng buồn như có áng mây qua
Vòng tay gần sao vẫn ngỡ thật xa
Trong khoảnh khoắc chợt nghe lòng trống trải.
B.X.

TƯỞNG GẦN MÀ XA
(Cho người tình xa Lý Tống)

Anh đã nói: Thơ em là sắc đẹp
Có khác chi cũng quyến rũ yêu ma
Nắng chưa phai mà giông tố phong ba
Loài qủi dữ trong chiều sương hư ảo.

Anh đã bảo tình thơ em kiêu ngạo!
Quấy hồn ai như ong bướm bay đi
Phấn hương chiều in dấu vết cuồng si
Hồn ma mị chập chờn khi đêm vắng.

Thơ vung vít ngỗn ngang mùi mực đắng
Xoa dịu buồn chùm trái mộng hồn em
Vầng trăng nghiêng ướt sũûng trái tim mềm
Đẹp anh nhỉ! những năm dài nối tiếp.

Môi run rẩy cho thân em muôn kiếp
Rượu Bồ Đào xanh sắc cả hồn em
Nửa xuân xanh thơm môi ngọt dịu mềm
Nửa còn lại khi hồn em lây lất.

Dẫu là Xuân tháng năm dài không mất
Dẫu ngàn ngày trêu ghẹo đợi ong thăm
Tạnh cơn si nghe hương vị lạnh căm
Thành lửa bỏng nên tình tơ lận đận.

LÝ tưởng còn nên trong anh bất tận
TỐNG biệt người theo dấu bước chim đi
Vui gian lao theo vó ngựa tàn y
Đôi mắt giẫm đạp mây trời anh tới.

Đêm lạnh đầy xếp thơ chờ sáng gởi
Đợt gió lành về lại buổi xuân thu
Và một ngày mộng rực rỡ tình ru
Cho em hỏi: Hởi người anh em nhớ.

Có một lần hình như em ngưng thở
Phi đạo buồn làm không khí vỡ tan
Bóng hình người xô dạt tiếng gọi vang
Anh hiện hữu bên nền trời sương trắng.

Giăng đôi tay ngược gió đồi văng vẳng
Anh mơ màng… em lãng mạn niềm tin
Hàng cây xanh say nắng rực tròn in
Hoa man dại phấn son mờ chiều tím.

Đừng hỏi em những gì phong thư kín!
Đầy ân tình thứ nhất đến quê hương
Đêm thương… ai khi tỉnh giấc mù sương
Bên cõi lạnh nghe hồn em ấm nhớ…
B.X.

ANH CHƯA ĐẾN NHƯNG MÔI KỀ THẬT SÁT
(Cho người tình xa Lý Tống)

Em ngơ ngác thấy mình thêm một tuổi
Tuổi nhìn đời chát đắng không bóng anh
Tuổi hờn ghen trí tưởng tượng động manh
Theo giấc ngủ cô miên hoài không dứt.

Anh có nghe lời thì thầm em nói
Một tiếng đầu chưa dứt đã thấy anh
Đêm chưa qua mà nỗi nhớ mọc xanh
Nhớ trọn vẹn để bớt buồn ray rức.

Vành môi cong dỗi hờn dang đánh thức
Trong vô hình lan mọc chợt thành đôi
Lại thật gần nhưng vẫn rất xa xôi…
Anh gương mặt hiện về như ai nhắc.

Không chiến tranh nơi đây mà đã mất…
Biến em thành góa phụ mắt trân trân
Như cánh chim trong cơn bão ngàn cân
Đang giãy giụa trong chiều sương rét cháy.

Có những lần khát khao em chợt thấy
Những ồn ào tuổi trẻ nhói tim khô
Hình bóng anh tròn ấm thuở hư vô
Đầy tình tứ khiến tim em tắt nghẹn.

Em thèm nói với anh lời e thẹn
Những dịu dàng tột đỉnh phút cuồng quay
Trong nghìn lần em rất thực cùng ai
Anh chưa đến nhưng môi kề thật sát.

Phút bất ngờ lên đời em ngơ ngác
Những tầm thương em sống với thực hư
Bụi cỏ bay man mác tuổi tương tư
Đang sót lại một loài hoa sắp vỡ.
B.X.

MÙA XUÂN YÊU ĐƯƠNG
(Cho người tình xa Lý Tống)

Đôi mắt huyền cạn hồn đêm trăn trở
Trái tim gào chồi dậy tuổi mê say
Em nhớ anh ơi anh tiếng than dài
Cùng ngọn gió bên lầu hoang bỡ ngỡ.

Nghe vạn tiếng trong em đang hớn hở
Vài phút giây cũng ấm được lòng nhau
Men yêu thương thoang thoảng lại ban đầu
Xuân bên rượu giác quan thoi thóp thở.

Tuần trăng mật hẹn hò thêm rạng rỡ
Tựa má kề hồn xa khỏi phàm thai
Hạnh phúc nào êm ấm trong vòng tay
Môi mịn ấm trong những ngày bỏ dở.

Đơn sơ lắm câu mặn mà mong nhớ
Ngực thêm đầy êm ái lại trân chuyên
Bờ gấm nhung buông rủ động đào nguyên
Lời đẹp nhất chập chờn xê xích lại.

Mùa xuân này tên anh trên nhung giấy
Đợi anh về sự thật chẳng là mơ
Đêm hoa đăng xanh ngày tháng đợi chờ
Cho em cháy phựt niềm vui run rẩy.

Vẫn đâu đây lời hẹn hò mãi mãi
Bên cửa phòng từng phút đón tân lang
Không để ai nhìn thấy em mơ màng
Đa tình em hoá thành chim bạt gió…
B.X.

MAI ANH VỀ
(Cho người tình xa Lý Tống)

Anh thân mến em chẳng hề nản chí
Chờ anh về trong hương nhớ vây quanh
Đằm thắm hơn theo khúc nhạc đêm xanh
Còn đậm lại trong lời yêu đậm nét.

Mai anh về tim hồng dâng trao hết
Và tương lai theo hẹn uớc rung lên
Để đời ta không phờ phạc lênh đênh
Như đã mất nửa thân người nhung nhớ.

Kỷ niệm khơi sầu thời gian sâu nở
Đêm ôm ghì những hình ảnh trong mơ
Không bao giờ em cảm thấy vơ vơ
Khi đã biết mình nhớ nhau hạnh phúc.

Nơi tù hoang giam trái tim cảm xúc
Một chút gì gợi nhớ anh dài lâu!
Nương theo nhau chia u uẩn đêm sâu
Tàn lá rụng anh có tròn giấc ngủ?

Nói với anh một chữ YÊU thật cũ
Viết một lời cho da thịt ngọt môi
Về người yêu trong một xứ xa xôi
Một góc nhỏ bên đời nhau mát rượi.
B.X.

HỠI ANH
Tặng Lý Tống nhân dịp ghé Paris ngày 7 Mars 99

Người ta nói thơ em là sắc đẹp
Có khác chi cũng quyến rũ yêu ma
Mới xuất hiện gieo giông tố phong ba
Cơn gió loạn trong chiều sương hư ảo.

Họ còn bảo tình thơ em là xạo…
Quấy hồn ai rồi như bướm bay đi
Phấn hương chiều in dấu vết cuồng si
Như ma quỉ chập chờn khi đêm vắng.

Thơ vung vít ngổn ngang như mật đắng
Da ngực trần để thơm mát lòng em
Mộng kiêu sa ướt sũng trái tim mềm
Như rên rỉ như cuồng quay thiêm thiếp.

Môi run rẩy cho thân em muôn kiếp
Rượu Bồ Đào nồng ấm mảnh hồn đêm
Men yêu thương gieo rắc mãi êm đềm
Ru em ngủ những khi buồn trống vắng.

Lãng mạn len lỏi ân tình chất ngất
Đôi ba lần lịm ngọt giấc xa xăm
Nghe vu vơ lên hương vị mù câm
Tha em nhé! cho đời thôi lận đận.

LÝ tưởng còn nên trong anh bất tận
TỐNG biệt người theo dấu bước chân đi
Nửa cuộc đời mòn vó ngựa tàn y
Đầu bung tóc cỏ mòn anh đi tới…

Sau những lần lao đao qua ngày mới
Con ngựa hồng về lại chốn hoang vu
Rồi một ngày mộng ấm áp tình thu
Cho em hỏi: Hỡi người anh em nhớ.

Có một lần hình như em ngưng thở
Phi đạo buồn làm không khí vỡ tan
Bóng hình người xô dạt tiếng ầm vang
Anh hiển hiện giữa rừng người chen lấn.

Em ngồi đây nhìn mưa bay gió bấc
Thêm lạnh lùng bao phủ cả trời Âu
Quê hương mình với kỷ niệm đớn đau
Đang điêu đứng như hồn ai phong kín.

Thơ và anh nghe thơm đầy lúa chín
Gởi chút tình và một nửa quê hương
Nửa Paris khi tỉnh giấc mến thương
Vùng đất lạ của đời em lưu lạc.
B.X.

LÝ CỦA EM
(Cho người tình xa Lý Tống)

Cái lạnh đầu mùa em nhớ… anh
Thanh âm như nhạc khắp chung quanh
Vòng tay bỗng ấm trên da lạnh
Lớp lớp trong em vạn Lý anh.

Đọc sách ngắm hình anh đêm sâu
Tình em bỗng sáng ngụt muôn màu
Hãy nghe em nói lời âu yếm
Kề má tim cùng chắp ý nhau.

Nệm gối từ lâu đã hững hờ
Nào ai linh cảm một bài thơ
Lời thơ xao xuyến đầy lửa nến
Soi lối ngầm đưa hương vị chờ.

Ơi anh viền ánh sáng đưa sang
Bắt đầu sương phấn hé nhụy vàng
Âu, Mỹ đâu xa mà hư ảo
Thương nhớ âu ờ bay ngổn ngang.

Em viết bài thơ về đế đô
Gục đầu bên giấc mộng Cô Tô
Gởi anh yêu quí đêm nâu đượm
Thiên Mụ sầu ai giữa hư vô?

Em chỉ yêu anh mình anh thôi
Sáng trưa chiều tối tháng ngày trôi
Theo nhau giam kín từ đây nhé !
Anh của em, em của anh thôi…
B.X.

YÊU ANH TRÊN CHỮ
(Cho người tình xa Lý Tống)

Yêu anh trên chữ mộng nõn nà
Mỗi ngày hò hẹn đổi màu da
Gõ trên bàn phiếm anh ẩn hiện
Mười ngón tay ngà nếp giấy hoa.

Em chẳng mơ chi chuyện sang giàu
Men tình bay tận bến sông Ngâu
Dìm trong lồng ngực sâu mắt biếc
Để bén duyên về trọn với nhau.

Nhớ anh rên rỉ lời đa tình
Quanh đây khung cảnh chuyện chúng mình
Không ai biết được lời âu yếm
Khít sát bên anh mắt diễm tình.

Em sẽ chờ anh để cùng say
Rung chuyển tình em trong vòng tay
Yểu điệu lưng thon mềm xiêm áo
Tỏa đầy hạnh phúc cỏ, bông mây.

E- mail không mực vẫn thành thơ
Hai năm không gặp chuyện ai ngờ…
Lý đâu gặp gỡ chừ khăng-khít!
Tống rẩy hoa đèn khắp nẻo mơ.
B.X.

BIỆT “LÝ TỐNG” QUÂN

” Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn”
* * *
Ðường anh đi em đưa không tới
Chí nam nhi vời vợi ngang trời
Nước non câm hận bao lời
Anh đi phá ngục, xây đời dọc ngang.
Người phi công hiên ngang anh dũng
Ðêm nguyệt tàn em những lo âu
Biệt hành lá thảm hoa sầu
Em đâu dám hẹn những câu não nùng.
Anh thân trai vẫy vùng chẳng tiếc
Bước em về mài miệt trăng đan
Trăng treo, một mảnh trăng vàng
Ðưa lòng em vượt dặm ngàn theo anh.
Ðời phù sinh mong manh hư ảo
Ngắm trăng sầu áo não nhớ nhau
Tháng ngày rồi sẽ qua mau
Trăng thiên cổ cũng bạc màu sinh ly.
Biệt “Tống” quân, tử qui sinh ký
Tâm anh linh, dũng khí thủy chung
Anh đi thỏa chí anh hùng
Em về mượn sợi tơ chùng tiễn đưa.
Bờ sông Dịch ngàn xưa soi bóng
Sáo Tiệm Ly tỏa lộng thiên thu
Ðưa người ta khóc mấy lời
Nguyện cùng sông núi đất trời khắc ghi.
HẠNH SAIGON
(Sài Gòn 13-7-1981)

LY KHÚC
(Cho người yêu biệt xứ Lý Tống)

“Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi”

* * *
Tay thon chuốt rượu ly bôi
Chiều nghiêng gió lộng, mây trời hợp tan
Bước theo quan lộ tiễn chàng
Mặt hoa héo úa hai hang châu rơi.
Nhìn nhau tấc dạ tơi bời
Nói làm sao hết những lời oán than
Ai làm thiếp phải xa chàng
Kẻ đi người ở dở dang phận hồng.
Chim chiều vỗ cánh từng không
Sầu kia đã chín cánh đồng thu phai
Thẫn thờ nghĩ đền ngày mai
Còn ai hò hẹn, còn ai đợi chờ?
Trăm năm như sợi dây tơ
Vó câu đã khuất bụi mờ quan san.
Sông dài bờ bãi mênh mang
Một mình thơ thẩn giữa làn tuyết sương
Nâng cành liễu rũ bên đường
Chiều nay có kẻ đoạn trường biệt ly!
HẠNH SAIGON

LÝ TỐNG BIỆT KHÚC

“Ðưa người, ta đưa lên phi trường
Sao người, người bơi biển, vượt truông?”

Ta vẫn nghe vang mối hận Tần
Bạc đầu lũ sáo vượt sông sang
Bóng chiều chốn cũ, bờ Dịch Thủy
Nhất khứ chinh nhân bất phục hoàn.

Ta thấy man man hồn tráng sĩ
Ngẩng đầu dõi mắt bóng chim xa
Mắt ai mờ ảo hoàng hôn tím
Lòng ai vương đọng khói quê nhà.

Tay ai ôm trọn sầu thiên cổ
Giã tình ly quốc kiếp tha hương
Quay nhìn thiên lý ngàn dâu thẳm
Chiến bào yên ngựa khúc ly ca.

Ta biết người đi hồn ở lại
Với vườn hoa nhỏ, xóm làng xưa
Với cây dương liễu sương chiều nhạt
Thấp thoáng xiêm hồng che dáng hoa.

Ta biết người đi sầu ở lại
Trên làn mi nhỏ lệ chưa phai
Trên đôi tay ngọc nâng ly ngọc
Kỷ nhân hồi chinh chiến cổ lai.

Ta biết người đi không ước hẹn
Tình riêng tung rải khắp non sông
Chiến trường thân có quay về đất
Thì mảnh hồn thiêng hóa lửa hồng.
HẠNH SAIGON
(Tháng 12-1983)

PHỐ NHỚ
(Cho người yêu biệt xứ Lý Tống)

Chiều đi xuống phố một mình
Những con đường cũ làm thinh hững hờ
Chân đau bước lạ vẩn vơ
Hai hàng cây đứng như chờ dáng quen.
Thản nhiên phố xá lên đèn
Âm thầm réo gọi từng tên bạn bè
Muôn phương xa đó có nghe
Nhịp chân bước lạc giữa hè phố xưa
Reo vang kỷ niệm từng mùa
Với bao bạn hữu sớm trưa thân tình.
Chiều đi xuống phố một mình
Bỗng dưng thức dậy mọi hình bóng thân.
Ta về ngồi khóc giữa sân
Vườn im, hoa lá cũng ngần ngại rơi.
HẠNH SAIGON

BUỔI CHIỀU NGỒI SOI GƯƠNG
(Cho người yêu biệt xứ Lý Tống)

Buổi chiều ngồi soi gương
Bóng người xưa mất hút
Áo cũ không còn hương
Ðời chia mấy dặm trường.
Ôi chiều nay soi gương
Không còn nhìn thấy nữa
Hương phấn và xuân xanh
Chiều phai hay lệ ứa?
Bao nhiêu chiều đã qua
Bao gót đời chia xa
Sắt son nào trở lại
Soi xuống gương đời ta?
Ôi chiều nay tóc bạc
Mầu thời gian sinh ly
Chiều xưa tung cánh hạc
Rơi xuống dọc đường đi.
Ðể chiều nay gió lộng
Áo cũ gói gương xưa
Ngoài song làn cúc động
Lòng ta là gió mưa!
Ôi chiều ai vô tình
Chiều ta mãi lặng thinh
Ðập gương xưa tìm bong
Trăm mảnh đời quyên sinh!
HẠNH SAIGON

MỘT ÐỜI TÔI PHẢI SỐNG
(Cho người yêu biệt xứ Lý Tống)

Tôi vẫn sống một đời không hiểu được
Như cành hoa đợi nắng giữa sương mù
Trời đang xuân hay chỉ mới lập thu
Trông ngóng mãi mặt trời xưa đã chết.
Mà vẫn sống một đời không thể chết
Nghe uyên ương khan giọng gọi nhau về
Tiếng vỗ thầm thuyền ngược sóng xa quê
Ðem đi mất những mảnh đời thất lạc.
Tôi vẫn sống giữa đời im tiếng hát
Người đã xa chiều cũng đã phôi pha
Tơ duyên xưa chắc cũng đã nhạt nhòa
Như lệ ướt từng ngón tay hồng ngọc.
Tôi vẫn sống đời tôi như tiếng khóc
Con nai chiều không nhịp nổi chân xa
Lòng thơ dại lòng không sao quên được
Ðường hoa vàng rạng rỡ bước kiêu sa.
Tôi vẫn sống bằng tim tôi rướm máu
Ngọn roi đời bổ xuống chẳng thương tâm
Chiều đã xanh trên tấc cỏ âm thầm
Tôi héo úa từng ngọn đồi sương phủ.
Tôi vẫn sống bằng nhớ thương ấp ủ
Vòng tay người đêm bạch lạp phấn hương
Thôi đã xa thôi đã quá đoạn trường
Thôi trả hết cho ai tình hư ảo.
Thôi hãy sống và cố đừng tưởng vọng
Ngóng trông gì hơi ấm một vòng tay
Ðợi chờ gì son sắt một ngày mai
Như đã chết mà chưa từng được chết.
HẠNH SAIGON

THƯ GỬI TỪ QUÊ NHÀ
(Cho người yêu biệt xứ Lý Tống)

Em gửi cho anh tin ở nhà
Bạn bè dăm đứa đã đi xa
Có cô “bồ” cũ vừa đám cưới
Bỗng được tin về thọ tang cha.
Em gửi cho anh quà Vũng Tàu
Có bờ cát mịn gió lao xao
Canh chua cá biển chiều Bãi Trước
Sóng đẩy thuyền ra khơi Bãi Sau.
Em gửi kèm đây tấm ảnh nhà
Có vầng trăng bạc của quê ta
Có Thu Cung Tiến, Chiều Xuân Diệu
Có khúc đàn tranh Mộng Dưới Hoa.
Cuối thư em gửi một buổi chiều
Có mây nhè nhẹ gió hiu hiu
Có thoáng rưng rưng lòng, có nghĩa…
Chút Nghĩa-Gì-Ðâu của buổi chiều!
Em gửi cho anh hết cả rồi
Còn đây một nỗi nhớ mà thôi
Ðêm đêm xỏa tóc ngồi cô quạnh
Rất nhớ, anh ơi, rất ngậm ngùi.
HẠNH SAIGON

NGÀY VỀ
(Nhớ về Lý Tống)

Em đón anh về
Boston mùa hạ
Nắng quái trưa hè
ngày đá đơm bông.
Anh oai hùng
trong màu áo Phi công
Em hạnh phúc
đi bên người dũng tướng.
S.N. 14/8/2007

ĐIỂM HẸN
(Nhớ về Lý Tống)

Anh từ San Jose đến
Em từ Boston sang
Washington điểm hẹn
Tìm nhau trong muộn màng.

Anh ơi… Em gọi khẽ
Chỉ một mình anh thôi
Đừng để ai nghe nhé
Tim em run từng hồi.

Chỉ hai ngày rất ngắn
Cho chúng mình gần nhau
Em về đường khuya vắng
Đêm tối đen không màu.

Phone reo… Phone reo
Anh gọi từ mạn Bắc
Cách nhau sáu giờ bay.

Phone reo… Phone reo
Em nghe thèm hơi ấm
Tưởng mình tay trong tay
S.N.
15/8/2007

MÊ CUNG
(Nhớ về Lý Tống)

Anh suốt đời săn đuổi
Những bóng hồng kiêu sa
Giữa trần gian cứu rỗi
Những thân phận đàn bà.
Em hồ ly yêu nữ
Trói anh trong vòng tay
Giữa thâm cung tình sử
Ái ân là cuồng say.
Anh ôm em siết chặt
Nhịp điệu hoà hơi men
Hương tình còn ngây ngất
Trong thế giới thần tiên.
Lạc vào mê hồn kiếp
Cho trời đất đảo điên
Ta yêu nhau cuồng nhiệt
Ta yêu nhau triền miên.
Anh cho em hơi thở
Anh cho em tình đầy
Em cho anh mắt đẹp
Em cho anh môi cay.
Còn cho anh tất cả
Trái tim nồng yêu đương
Lạy trời cho hai đứa
Tan biến giữa thiên đường.
S. N.
17/10/2007
QUÂN TỬ
(Tặng Freedom Fighter LÝ TỐNG)

Quân tử chẳng cầu
Cầm, Kỳ, Thi, Họa.
Quân tử không khoe khoang, đố kỵ
Không dèm pha, ích kỷ.
Đầu đội Trời, chân đạp Đất
Vị tha không cố chấp
Sống không thẹn hồn sông núi
Chết không hổ mặt cỏ cây.
Quân tử chẳng cầu danh lợi
Tâm-Ý phục vụ nhân quần.
Về phương Bắc: Tu thân
Về phương Nam: Tề gia
Về phương Đông: Trị quốc
Về phương Tây: Bình thiên hạ
Chí lớn vẫy vùng qua biển cả
Dọc ngang trời rộng lướt tung mây.
Lấy Quốc Gia soi Chính Nghĩa
Lấy Tổ Quốc rọi Hùng Danh
Dũng khí là gươm thiêng
Sĩ khí là thần tính.
Giặc ở đâu cũng quyết đánh
Giặc trong tâm quyết diệt sạch
Tham : Hận : Sân : Si
Hỉ : Nộ : Ái : Ố.
Xuân hồng: Mặc khách phong vân
Thu vàng: Tao nhân hội ngộ
Hạ đỏ: Văn ôn võ luyện
Đông xám: Đại nghiệp hưng binh.
Lòng ta thuận ý càng khôn
Trí ta rạng ngời Nhật Nguyệt.
S. N.
18/12/ 2010

Advertisements

Author: Lý Tống

Lý Tống sinh ngày 01/09/1945 tại Huế, gia nhập Binh chủng Không Quân năm 1965, thuộc Khoá 65A, và du học Hoa Kỳ năm 1966. Vì trừng trị một niên trưởng hắc ám, Lý Tống bị kỷ luật, bị sa thải và trở về nước. Lý Tống được tuyển vào hãng Pacific Architech & Engineer và chỉ trong vòng 3 tháng thực tập ngành Thảo Chương Viên, Lý Tống tự động sửa một program chính của hãng, giảm thiểu nhân số phòng Phân Tích từ 5 nhân viên xuống còn một mình Lý Tống. Do công trạng thần kỳ đó, Lý Tống được Chủ Tịch Hội IBM Chapter Việt Nam đề nghị bầu vào chức Phó Chủ Tịch và cấp học bổng du học ngành Programmer. Nha Động Viên đã gọi Lý Tống nhập ngũ Khoá 4/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức trước khi Lý Tống hoàn thành thủ tục nên anh bỏ mất cơ hội du học Hoa Kỳ lần thứ nhì. Lý Tống là người duy nhất bị sa thải vì kỷ luật được trở lại Không Quân Khoá 33/69 và tốt nghiệp Hoa Tiêu ngành Quan Sát. Năm 1973, Lý Tống được huấn luyện lái phi cơ A.37, trở thành Phi Công Phản Lực Cường Kích. Vốn là người của xứ cố đô ngàn năm văn vật, Lý Tống là một tổng hợp của nhiều con người : Vừa giang hồ lãng tử, vừa nghệ sĩ, businessman, vừa là hoa tiêu gan lì gai góc. Đề cập đến các chiến tích lẫy lừng với danh hiệu Top Gun của Lý Tống, có câu nhận xét của Phi công cùng Phi Đoàn Ó Đen thường được nhắc nhở đến : “Nếu 4 Vùng Chiến thuật có 4 Lý Tống, VC sẽ không ngóc đầu lên nỗi !“. Về Danh Hiệu PAPILLON, Lý Tống đã sáu (6) lần vượt ngục, chỉ thua Papillon Pháp, người vượt ngục chín (9) lần. Sự khác biệt giữa Henri Charrièrre và Lý Tống gồm các điểm : * Henri chuyên vượt ngục bằng đường biển, Lý Tống “chuyên trị“ đường bộ.* Henri luôn luôn dùng tiền nhờ người khác giúp đỡ và hợp tác, Lý Tống chỉ trốn một mình và mọi kế hoạch từ A đến Z đều chính tự mình vạch ra và thực hiện. * Ngoài ra, Henri chỉ chú tâm vượt rào “ra“ vì sự sống còn của bản thân, Lý Tống còn 3 lần vượt rào “vào“ các Phi trường (2 lần Phi trường Tân Sơn Nhất và 1 lần Phi trường Ubon Rachathani tại Thái Lan, tức Tổng cộng 9 lần bằng Henri Charrière) để đánh cắp máy bay, thi hành các Điệp vụ vì sự sống còn của Dân tộc VN. Thành tích vượt ngục được Ông Julian, Trưởng Phòng Phản gián Singapore, đánh giá : “Lý Tống là bậc thầy của Papillon“. Tháng 09/1981 Lý Tống rời quê hương tìm tự do bằng đường bộ, xuyên qua 5 quốc gia, dài hơn 3 ngàn cây số, trong thời gian gần 2 năm, trốn thoát 3 nhà tù, cuối cùng bơi qua eo biển Johore Baru từ Mã Lai đến Singapore, và được chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận cho đi định cư tại Mỹ vào ngày 01/09/1983. Cuộc hành trình vượt biên tìm tự do của Lý Tống ly kỳ vô tiền khoáng hậu, độc nhất vô nhị của thế kỷ 20 được Tổng Thống Ronald Reagan vinh danh qua nhận định : “Your courage is an example and inspiration to all who would know the price of freedom“ (Sự can trường bất khuất của Lý Tống là một biểu tượng và nguồn cảm hứng cho những ai muốn biết cái giá của tự do) ; và được ca tụng bởi những Tờ báo, Tạp chí nổi tiếng nhất thế giới như : Barry Wain của The Wall Street Journal : “Ly Tong is in a class by himself“ và Anthony Paul của Reader’s Digest : “His flight has become one of the great escape saga of our time“....... (Xin đọc thêm các bài tiểu sử của Lý Tống)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s